Nắm Lấy Tay Em


Suốt cả buổi hôm ấy Tiểu Mẫn cứ thờ thẫn. Lần đầu tiên cô thấy một đứa bé bình thường ít khi tiếp xúc với người lạ như Khải Lạc bỗng nhiên trở nên cởi mở hơn… Cuối buổi, Khải Hoa mỏi chân, anh ta thản nhiên cúi xuống, nhẹ nhàng nói với con bé:


- Chú cõng con nhé, chịu không?


Khải Hoa hồn nhiên ít đề phòng hơn nhưng cũng không phải là dạng dễ dàng thân thiện cùng người khác. Lần trước, Phó Quan muốn làm thân với cô bé đã phí thời gian vô ích. Vậy mà hôm nay chỉ vỏn vẹn chỉ tới một tiếng, Khải Hoa lại ngoan ngoãn nằm trên lưng của Hạo Thiên. Bàn tay nhỏ nhắn của Khải Lạc cũng nằm trong tay anh ta. Tuy mặt hơi cúi xuống nhưng Khải Lạc không hề bài xích, thỉnh thoảng còn dòm lén Hạo Thiên.


- Sinh nhật của hai con là ngày nào?


- 18 tháng 6 ạ! -Khải Hoa đáp nhanh- Ngày âm lịch mẹ nói là 11 tháng 5.


Trong đầu Hạo Thiên đang ngầm nhẩm tính. Anh còn nhớ rất rõ, khi xảy ra quan hệ là ngày 10 tháng 9 dương lịch, gần ngày Tết trung thu. Hai đứa trẻ này….bỗng nhiên lại ra đời 9 tháng sau đó. Chân tay Hạo Thiên càng lúc càng lạnh. Anh đã mơ hồ nhận ra, sự quen thuộc mà mình nhìn thấy ở Khải Lạc là ở tấm hình hồi nhỏ thỉnh thoảng có lấy ra xem. Đứa trẻ này giống…giống anh quá đỗi. Đôi mắt màu hạt dẻ, nụ cười, những đường nét trên gương mặt non tơ.


Có khi nào…?


Có khi nào?


Bước tới đường ngoài, Tiểu Mẫn vội vàng tìm cách thoát khỏi tình thế này. Cô bước chắn trước mặt Khải Lạc, Khải Hoa, gượng cười:


- Chúng tôi phải về. Cảm ơn anh!


- Tôi chở ba người về nhà.


- Không được đâu -Tiểu Mẫn vội vàng thoái thoác – Anh không rành đường phố ở Hong Kong mà, có gì lạc mất thì không biết làm sao. Chúng tôi đón taxi về.


Cô đưa tay vẫy. Chiếc taxi trờ tới là Tiểu Mẫn lên xe ngay, giục hai đứa trẻ đang khoan khoái ăn kem.


- Về thôi hai đứa. Tiểu Lạc còn bệnh đó! Về nhanh đi con!


Khải Lạc không nói gì với anh nhưng chỉ một cái quay lại nhìn là quá đủ. Chiếc taxi đã lăn bánh mà Hạo Thiên vẫn còn lưu luyến trông theo.


Cảm giác càng lúc càng rõ rệt. Anh quyết định làm cho rõ mọi việc, dủ sự thật có thế nào.


Trên tay Kỷ Hạo Thiên là địa chỉ của một văn phòng thám tử nổi tiếng tại đây…Không sự thật nào là khó khám phá cả. Quan trọng là, người ta có muốn làm cho rõ nó hay không?


- Re…eng…


Điện thoại của Hạo Thiên chỉ là một bài chuông đơn giản. Anh nhẹ nhàng:


- Là con đây mẹ…


- À…- Giọng bà Kỷ vang lên, hồ hởi- Thứ bảy tuần sau con đã về nhà chưa?


- Bên này cũng tương đối xong rồi ạ! Có gì không mẹ?


- À…Mẹ muốn chúng ta đi ăn cơm thôi. Sáng 8 giờ nhé!


Kỷ Hạo Thiên không khỏi lắc đầu. Có lẽ lại là một buổi gặp mặt với vị tiểu thư nào đó. Người thích anh thì anh không thích. Người anh có cảm tình thì lại thú thật là chỉ để xem mắt cho hài lòng cha mẹ. Nhưng ông bà nóng lòng cũng đúng. Năm nay Kỷ Hạo Thiên đã 35 tuổi, bạn bè đa số đã thành gia lập thất, chỉ còn anh, cô độc một mình.


Linh cảm đeo đẳng Hạo Thiên suốt năm năm càng lúc càng mãnh liệt. Bàn tay run rẩy, tim đập dồn khi nghĩ đến một khả năng.


Hai đứa bé…Một thiên thần trong sáng, một thâm trầm lặng lẽ. Nhưng đều đem đến cho Hạo Thiên cảm giác hạnh phúc. Chỉ vài phút trước, cô bé con vẫn còn áp mặt lên lưng Hạo Thiên…Cậu bé trai để yên bàn tay nhỏ nhắn trong tay anh. Đôi mắt màu nâu hạt dẻ cứ len lén nhìn Hạo Thiên như dò hỏi….Một thoáng hâm mộ hiện ra trong đôi mắt ấy khi lướt qua họ là hai cha con đang thân thiết, bàn tay đứa con nằm gọn, tin tưởng trong những ngón tay rắn chắc mạnh mẽ của cha.


- Mẹ à…


- Con nhớ đúng giờ đó. 8 giờ…Không về là mẹ giận đó. Con…


- Con chắc không về đâu. -Hạo Thiên đột ngột cắt ngang- Con có việc quan trọng lắm. Khi nào xong con sẽ về.


- Hạo Thiên!


- Mẹ….Thôi nhé, con chào mẹ!…. Con sẽ gọi lại sau.


…Câu chuyện của Tiểu Mẫn làm Lâm Hân lạnh toát người. Cha con tình thâm là vậy đó sao? Bức tranh của Khải Lạc đột ngột có thêm một dáng người cao cao nắm lấy tay cậu bé, đằng sau là mẹ và em gái. Khải Hoa thì lại cất chiếc váy hoa vào trong góc tủ, không đòi mặc liền nữa. Con bé nói đồ đó quý lắm, khi nào trường mẫu giáo có văn nghệ mới mặc….Con bé còn khoe với Tiểu Mẫn, lưng chú Kỷ rất ấm, người chú Kỷ thật cao.


- Chị! Hân Hân à…


Lâm Hân đổ một đống quần áo ra giường, không nói gì mà tất tả dọn dẹp, bỏ vào va li lớn. Tiểu Mẫn cũng hoảng hốt theo thái độ của cô:


- Chị…Chị định đi à? Đi đâu?


- Chị không biết. – Mặt Lâm Hân tái mét- Nhưng chị sợ lắm….Người đó…đúng là cha của Tiểu Lạc và Tiểu Hoa. Nếu anh ta….anh ta đòi hai đứa, chị phải làm sao đây? Làm sao đây?


Lâm Hân là cô gái kiên cường. Từ ngày biết cô ấy đến giờ, Tiểu Mẫn chỉ thấy cô khóc một lần khi bà nội bị bệnh nan y, khó lòng cứu chữa. Ngay cả lúc biết mình mang thai, vất vả trăm bề cũng không khóc. Nhưng bây giờ gương mặt thường ngày bình thản lại trở nên thất thần hoảng loạn. Tiểu Hoa và Tiểu Lạc là báu vật, là tất cả những gì quý giá nhất trên đời của chị ấy…Tiểu Mẫn ôm lấy Lâm Hân, cố an ủi cô:


- Hân Hân….Đừng như vậy. Anh ta không biết gì đâu. Anh ta không biết chị. Tiểu Hoa và Tiểu Lạc dễ thương như vậy, ai mà không thích chứ. Anh ta chỉ thấy chúng dễ thương thôi.


- Mẹ ơi!


Khải Lạc và Khải Hoa đã đứng trước cửa phòng tự lúc nào. Thấy mẹ khóc, hai đứa vội vã ôm lấy mẹ. Khải Hoa cũng khóc theo:


- Mẹ ơi! Mẹ đau ở đâu vậy mẹ? Hoa Hoa thổi cho mẹ, mẹ ơi!


Khải Lạc thì chỉ biết ôm lấy mẹ. Khuôn mặt trắng hồng lăn dài hai hàng nước mắt. Cậu bé thương mẹ lắm. Cậu bé không bao giờ muốn mẹ buồn. Mẹ! Chỉ có mẹ thôi:


- Mẹ đừng khóc….Mẹ đừng khóc….Tiểu Lạc sẽ ngoan ngoãn. Mẹ đừng khóc, mẹ ơi!


Mắt Tiểu Mẫn cay xè. Một gia đình với ba con người nương tựa vào nhau mà sống. Bỗng nhiên có biến cố, Lâm Hân thực ra chỉ là một người phụ nữ cô đơn và yếu đuối. Có chuyện gì với Khải Hoa và Khải Lạc cô sẽ chết mất, chết mất thôi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận