Nắm Lấy Tay Em


Quê của Lâm Hân là Lâm gia thôn, muốn qua được làng phải đến bến cảng. Hạo Thiên và Lâm Hân sau khi gửi con cho nhà Tiểu Mẫn quyết định đi vào sáng mồng sáu, nhưng do có chút trục trặc nên qua buổi trưa mới đến nơi. Dọc đường đi, hai vợ chồng đều trầm mặc, không nói nhiều chuyện…. Hạo Thiên chỉ lẳng lặng chỉnh lại những sợi tóc lòa xòa trên vai Lâm Hân.


Bàn tay anh từ khi nào đã nắm chặt lấy cô, không rời một chút. Tàu ghé bến…. Từng gốc cây, cảnh vật vẫn không có nhiều thay đổi. Chỉ có người là đã đổi thay.


Gia đình chú thím Lâm Hân ra đón cô từ ngoài ngõ. Họ nhìn Hạo Thiên đầy lạ lẫm. Lâm Hân không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng buông hai tiếng gọn lỏn:


- Chồng con!


Hạo Thiên mỉm cười. Anh cũng mua theo một ít quà. Bọn trẻ nhà chú Lâm thích thú nhận những món quà thành thị. Thím Lâm vui thấy rõ với mớ tổ yến mà hôm về Hong Kong mẹ Hạo Thiên gửi cho anh mang về quê vợ. Nói chuyện vài câu, anh nắm nhẹ tay Lâm Hân, dịu dàng:


- Con xin phép đi với vợ con ra mộ nội.


- Ừ. Hân Hân biết chỗ mà…


Lâm Hân đương nhiên biết chỗ. Năm nào cô cũng đến thăm mộ nội. Nhưng chỉ là trong thầm lặng. Người làng có người thích người không. Chú thím cô xem như không biết. Họ không muốn Lâm Hân bước chân vào nhà tổ. Người có thai hoang vốn là cấm kị ở vùng này ngày xưa. Song, bây giờ vốn chẳng đến nỗi. Khi người ta muốn làm một thứ gì đó, họ sẽ có muôn vạn lý do.


Bà nội Lâm Hân có gương mặt thật phúc hậu. Mái tóc bạc phơ, ánh nhìn hiền hậu. Lâm Hân khá giống bà.


- Nội.


Chỉ đơn giản một từ như vậy. Lâm Hân quỳ xuống trước mộ. Cô không khóc…Lâm Hân đã hứa với nội sẽ không bao giờ khóc…Điều đó có lẽ trong quãng đời còn lại là không thể. Nhưng chỉ cần trước mặt bà không rơi nước mắt, để bà thấy một Hân Hân luôn vui vẻ ngày nào.

Chỉ đơn giản một từ như vậy. Lâm Hân quỳ xuống trước mộ. Cô không khóc…Lâm Hân đã hứa với nội sẽ không bao giờ khóc…Điều đó có lẽ trong quãng đời còn lại là không thể. Nhưng chỉ cần trước mặt bà không rơi nước mắt, để bà thấy một Hân Hân luôn vui vẻ ngày nào.


- Nội ơi! Anh ấy là chồng con…


Hạo Thiên mỉm cười vì hai tiếng “chồng con” cô vừa gọi. Đôi lúc anh tự nhủ…Trên đời có những chuyện tưởng chừng bất hạnh lại là khởi nguồn của hạnh phúc… Bà nội có lẽ là người se duyên cho bọn họ. Những linh cảm của anh về những người quan trọng cũng có thể được bà trên trời mang xuống. Bà muốn Lâm Hân hạnh phúc…Phải không bà?


- Nội ơi, con sẽ chăm sóc Hân Hân cả đời. Tin con nha nội…Tin con…


Câu hứa hẹn đơn giản. Hạo Thiên cúi lạy bà. Khi anh ngẩng lên, vợ anh vừa quay mặt đi. Cô quay đi để lau nước mắt thì phải…Dù đã hứa là không khóc, dù đã hứa sẽ mỉm cười để nội được vui.


- Hân Hân…


Anh bỗng nhét vào tay cô thứ gì đó. Khi Lâm Hân nhìn lại. Đó là chiếc hộp, bên trong có những tờ tiền đã được vuốt phẳng. Số tiền này là…


- 54 ngàn. Nó là tiền của em đó, Hân Hân…


…Cả bốn người ngồi đối diện nhau trong căn nhà từ đường của gia tộc. Hạo Thiên đặt chiếc hộp lên bàn, giọng nhẹ nhàng:


- Thưa chú thím. Trong này là 54 ngàn.


Cả hai không nói gì, nhưng đều đưa mắt nhìn anh như muốn hỏi. Hạo Thiên lại đặt trên bàn một tờ chi phiếu. Con số bên trong khiến cả hai người kia đều trợn mắt, ngạc nhiên:


- Ở đây có 80 vạn tệ tương đương hơn 1 triệu tiền Hong Kong. Con thay mặt vợ con mua lại ngôi nhà của ba mẹ vợ. Nếu chú thím không phiền…


- Nhà gì chứ? –Chú Lâm phản ứng ngay –Nhà đó…


- Con nghe nói nhà đó đã dột nát nhiều, sau khi Hân Hân đi thì chú thím sửa chữa lại để làm gara xe. Năm ngoái, em họ lên Hong Kong làm việc, có tham gia chơi chứng khoán, thua lỗ một khoản tiền lớn. Ngôi nhà của chú thím đang được rao bán với giá hơn 2 triệu. Con không có hứng thú với ngôi nhà đó, chỉ muốn mua gara của chú thím. Số tiền nợ của em họ là khoảng 1 triệu, nếu không trả đủ e là…


Mấy hôm trước bọn cho vay mới đến nhà hù cho một trận. Lâm Tử Thông bây giờ đang trốn chui trốn nhủi. Đường cùng, chú thím Lâm mới nhớ tới Lâm Hân. Được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Họ quyết định bịa ra một món nợ…


- Chi phí trước đây chữa bệnh cho nội là 62 ngàn, trong đó có 40 ngàn tiền phẫu thuật, 12 ngàn tiền viện phí, 10 ngàn tiền thuốc. Số tiền Hân Hân đưa cho chú thím là 10 vạn tệ, tương đương hơn 120 ngàn tiền Hong Kong. Ngoài ra còn có 7000 đồng tạm ứng viện phí nữa…Bà nội phẫu thuật xong, 6 tháng sau mới        qua đời. Trong thời gian đó tiền thuốc, chi phí ăn uống tối đa là khoảng 30 ngàn. Tổng cộng Hân Hân đưa hơn 130 ngàn, chi phí cho bà nội chưa đến 110 ngàn. Cháu xin hỏi, còn khoản phí nào cháu quên chưa tính không ạ?


Hạo Thiên là một con buôn thật sự. Con số anh tính ra vô cùng chính xác, rõ ràng, không ai phản ứng được một chút gì. Lâm Hân cũng ngây ngốc nhìn sững vào Hạo Thiên…Anh nắm chặt tay cô hơn, bóp nhẹ như là đang an ủi:


- Số tiền hơn 10 vạn đó, Hân Hân đã đánh đổi thế nào, có lẽ chú thím cũng biết. Còn 54 ngàn này là số tiền cô ấy đã tích cóp hàng tháng để trả lại cho tôi. Tôi dùng số tiền này, coi như thay vợ mình trả hết tình nghĩa cho chú thím. Hân Hân không cần những người thân chẳng hề xem cô ấy là máu mủ…Từ nay, có lẽ…không có tình cảm, đừng liên hệ nữa là hơn…


Thâm tình, vốn là những thứ thiêng liêng và quý giá. Tiếc là có những kẻ không hề xem trọng nó…Những thâm tình chỉ có được bằng tiền bạc đó, vốn cũng chỉ là món hàng trao đổi, hết tiền thì tình cũng bay thôi.


Từ đầu tới cuối cuộc trò chuyện Lâm Hân không hề có phản ứng, giống như lần trước, khi cô tưởng mình chẳng còn gì cả. Nội mất, chú thím đuổi ra khỏi nhà vì làm ô nhục dòng họ….Song, bây giờ Lâm Hân im lặng bởi đã có người nói thay cô, đã có người dùng bờ vai vững chắc và đôi bàn tay ấm áp chở che Lâm Hân khỏi những phũ phàng đến từ những người thân.


- Sau kỳ nghỉ Tết, luật sư của tôi sẽ đến làm thủ tục mua bán gara và chuyển tiền vào tài khoản cho chú thím. Chúc chú thím nhiều điều may mắn sau này…


Hạo Thiên không cần quan tâm tới vẻ mặt cúi gằm của chú Lâm hay sự tức tối không nói nên lời của thím Lâm nữa. Anh chỉ bị chi phối bởi bờ vai mình bỗng nhiên nặng oằn bởi ai đó vừa gối đầu lên. Giọng Lâm Hân như gió thoảng, dìu dịu lướt qua tai:


- Cảm ơn anh!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận