Nắm Lấy Tay Em


Tiểu Mẫn mang tiền ra ngoài gửi, dắt theo Khải Hoa. Trong đôi song sinh của Lâm Hân, Khải Hoa đáng yêu, dễ thương lại nghe lời, đúng nghĩa một cô bé mới hơn 4 tuổi, khác với Khải Lạc, cũng từng ấy tuổi đã tỏ ra trưởng thành, biết chăm sóc em gái chỉ cách mình vài chục phút chào đời.


Gửi tiền xong, Tiểu Mẫn dắt Khải Hoa đi lòng vòng ngắm đồ đạc. Khu mua sắm những ngày gần cuối năm này nhộn hẳn. Cái mẫu quần áo cũng phong phú hơn, tiếc là giá tiền hơn mấy trăm đồng. Đi dạo một vòng Tiểu Mẫn đành tặc lưỡi bỏ qua. Phải đợi đến cuối năm mới tính.


Đi đến một cửa hàng bán quần áo trẻ em, Khải Hoa dừng lại. Đôi mắt trong veo dán vào trong. Theo ánh mắt cô bé, đó là một chiếc váy hoa rất đẹp.


- Tiểu Hoa thích cái váy này à?


- Dạ.


Gương mặt thơ ngây bừng sáng. Tiểu Mẫn liếc qua giá tiền. Gần 500 đồng. Với giá tiền này chắc chắn Hân Hân sẽ không bao giờ mua cho con bé. Giá quá đắt với mẹ con Lâm Hân.


- Đắt lắm con!


- Dạ…Mình về đi dì…


Khải Hoa rất ngoan. Tuy mới có hơn 4 tuổi nhưng cô bé mơ hồ hiểu được, có những thứ mình không được đòi hỏi. Bất giác Tiểu Mẫn nghĩ đến cha con bé. Mang theo số tiền mặt lớn như thế mà lại say mèm, có lẽ món tiền đó với anh ta cũng không quan trọng. Anh ta làm sao biết được con gái nhỏ của mình lại chưa bao giờ được mặc bộ đồ có giá hơn 100 đồng.


- Á!


Tiếng khóc bất chợt ré lên của Khải Hoa làm Tiểu Mẫn giật nẩy mình. Đường phố đông nghịt, có ai đó đi qua không chú ý lấn mạnh làm cô bé loạng choạng té ngã. Phía dưới đường một chiếc xe vừa trờ tới….May là người trên xe thắng kịp. Khải Hoa nằm dài dưới đường phần lớn vì sự hãi…Đầu gối nhỏ xíu rướm máu, bộ đồ xinh xinh hình chú thỏ đã bị rách một mảng phía trên.


….Dù lỗi không hoàn toàn thuộc về người đàn ông kia nhưng Tiểu Mẫn vẫn mắng anh ta sa sả. Cô thực sự hoảng hốt. May mà xe dừng lại được, nếu không Tiểu Hoa…


Thật không dám nghĩ đến nữa. Không nghĩ đến.


Trên xe có hai người đàn ông. Một là người tài xế khoảng trên 50 tuổi, một là người đàn ông có lẽ hơn 30 tuổi, dáng người dong dỏng. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, trên mắt là cặp kính trắng. Sóng mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím lại. Không hiểu sao, nhìn anh ta Tiểu Mẫn lại liên tưởng tới Khải Lạc. Trông cũng giống giống…Nhưng cô chợt phì cười bởi ý nghĩ đó của mình.


- Dì ơi!


Khải Hoa bất chợt mếu máo. Cô bé đã cố không khóc nhưng bây giờ thử đứng dậy mà thấy đau quá. Khuôn mặt bầu bĩnh tràn đầy nước mắt, đôi môi đỏ mếu mếu trông thật đáng yêu. Khóe môi người đàn ông bất giác cong lên. Anh ta tới gần Khải Hoa, quỳ một chân trước cô bé, dịu dàng:


- Sao cháu khóc? Còn đau à?


Khải Hoa nửa khóc nửa mếu nhìn người đàn ông với vẻ sợ sệt. Tiểu Mẫn thở dài một tiếng. Đây là hậu quả của chính sách giáo dục không cho con cái ra ngoài nhiều của chị Hân Hân. Hai đứa trẻ đáng yêu như thiên thần song lại nhút nhát, thấy người lạ là e dè, có khuynh hướng tránh xa:


- Còn đau không Tiểu Hoa?


Cô bé nhìn Tiểu Mẫn rồi mới gật đầu. Tiểu Mẫn ôm cô bé vào lòng, nhẹ nhàng:


- Về nhà dì xức thuốc cho cháu nha. Ngoan!


- Nhà cô có xa không? – Người đàn ông bỗng hỏi- Tôi đưa cô và cháu về.


- Không cần đâu -Tiểu Mẫn khẳng khái -Anh đưa lại cho tôi số điện thoại, nếu cháu tôi có gì tôi sẽ gọi cho anh.


Chỉ sợ lúc đó không còn nhớ gì đó chứ. Nhưng anh ta cũng có lỗi. Không thể để Tiểu Hoa đau oan ức như vậy được….Tiểu Mẫn nghĩ thầm khi đưa tay nhận số điện thoại từ tay của anh ta:

Chỉ sợ lúc đó không còn nhớ gì đó chứ. Nhưng anh ta cũng có lỗi. Không thể để Tiểu Hoa đau oan ức như vậy được….Tiểu Mẫn nghĩ thầm khi đưa tay nhận số điện thoại từ tay của anh ta:


- Tôi họ Kỷ. Cô cứ gọi nếu cần.


- Được rồi -Tiểu Mẫn hài lòng -Đi thôi Tiểu Hoa, chúng ta về.


- Khoan đã…


Người đàn ông đột ngột lên tiếng làm Tiểu Mẫn khựng lại. Anh ta bước lên một chút, lại quỳ xuống trước mặt Khải Hoa, giọng thật dịu dàng:


- Quần áo con bị rách rồi. Chú đền cho con một bộ quần áo khác, có được không cô bé?


…Bản thân Kỷ Hạo Thiên cũng không hiểu, có không ít trẻ con anh đã gặp, tuy đều cảm thấy chúng thật dễ thương. Hạo Thiên cũng vui đùa với mấy đứa cháu ở nhà. Các em đáng yêu mũm mĩm, ngoan ngoãn…Song chúng không tạo cho anh cảm giác lưu luyến. Duy chỉ có cô bé này là khác. Nhìn thấy cô bé khóc, lòng Hạo Thiên cũng chợt nhói lên.


Anh muốn nhìn cô bé mãi…..Ngay cả lúc cô bé đưa tay dụi mắt, Hạo Thiên cũng thấy đáng yêu….


Khải Hoa đưa đôi mắt trong veo nhìn Tiểu Mẫn. Mẹ có dạy, không được nhận quà của người lạ. Chú này thì….


Tiểu Mẫn liếc sơ cũng biết người đàn ông này là người có tiền. Cô nghĩ đến cái váy hoa lúc nãy, nhanh chóng lên tiếng ngay:


- Đằng kia có một cửa hàng bán quần áo cho trẻ con. Anh đi với tôi…


…Chiếc váy hoa thật vừa vặn. Khải Hoa thích lắm. Đôi mắt híp lại, nụ cười cũng tươi hơn. Cô bé không quan tâm tới cái đầu gối bị đau nữa, nắm lấy tay Tiểu Mẫn mà cứ liếc liếc chiếc váy đang mặc. Người đàn ông cũng có vẻ rất vui. Anh ta thản nhiên thanh toán, không mảy may bị cái giá 500 đồng kia tác động. Quả là người có tiền, giải quyết mọi chuyện thật gọn gàng.


- Cảm ơn anh nhé! Chúng tôi về…


Hạo Thiên bỗng giật mình. Anh cứ nhìn mãi cô bé xúng xính trong chiếc váy hoa mới núp sau lưng người phụ nữ. Cô bé tuy không dám đến gần Hạo Thiên nhưng rõ ràng thái độ không còn xa lạ với anh nữa. Thấy Hạo Thiên nhìn mình chăm chú, cô bé bất giác cười đáp lại anh. Nụ cười trong sáng để lộ hàm răng không đều đặn, thế mà trong mắt Hạo Thiên, chẳng khác nào một thiên thần làm anh phải ngẩn ngơ.


- Cô à…


Tiểu Mẫn dừng lại, hơi nghi ngại. Không phải anh ta nghĩ lại tiếc món tiền 500 đồng này chứ. Váy thì Khải Hoa đã mặc rồi. Con bé thích lắm. Nếu phải cởi ra, chắc sẽ buồn rất là lâu.


- Chuyện gì? Anh…


- Tôi…tôi có thể chụp hình cô bé này một tấm được không? Cô bé dễ thương quá, tôi…


Người tài xế lần đầu tiên thấy vẻ bối rối từ ông chủ. Cô nhóc trước mặt đúng là đáng yêu, ngoan ngoãn nhưng so với con gái của đại tiểu thư ở nhà thì chỉ đạt mức trung bình -khá. Thế mà ông chủ lại có vẻ lưu luyến, lại còn muốn chụp hình.


Tiểu Mẫn nhìn anh ta, hơi ngần ngại. Nhưng rồi cô cũng gật đầu.


- Được rồi. Chỉ một tấm thôi đó. Không được dùng hình cháu tôi làm cái gì đâu.


- Vâng!


Tấm ảnh chụp vội cô nhóc đang khoe nụ cười răng sún từ đó đã theo Kỷ Hạo Thiên như báu vật. Anh cũng chẳng hiểu, tại sao mỗi lần nhìn thấy nụ cười trong vắt ấy, lòng anh lại nhẹ hẫng…Đêm đó nhất định sẽ ngủ một giấc thật ngon.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận