Nắm Lấy Tay Em


Hết ngày 28, cả nhà Hạo Thiên cùng nhau về Thượng Hải.


Đây cũng là lần đầu ba mẹ con Lâm Hân được đi máy bay.


Đầu Lâm Hân ong ong khó chịu. Hạo Thiên chu đáo đặt vé Vip cho cả gia đình. Sự cẩn thận của anh không thừa. Từ công chúa nhỏ cho đến vợ và con trai đều xây xẩm chóng mặt, rũ rượi trên ghế máy bay. Các tiếp viên qua lại liên tục trong khu vực, mang thuốc đến cho họ, phục vụ tận răng.


- Sao rồi em?


Máy bay hạ cánh rồi mà Lâm Hân vẫn còn chếnh choáng. Hai đứa trẻ hồi phục nhanh hơn mẹ, chỉ có Lâm Hân mặt tái mét, mệt nhoài.


- Thưa thiếu gia.


Một chiếc xe đã đậu sẵn phía ngoài chờ đợi. Lái xe là một người trung niên, gương mặt phúc hậu.Ông tỏ ra vô cùng cẩn thận khi điều khiển tay lái.Khải Lạc và Khải Hoa thì bị hút hoàn toàn vào khung cảnh xa lạ trước mắt…Thượng Hải phồn hoa vậy mà lại có khu vực đồng xanh rộng cỏ, có bướm có hoa.


Bản thân Lâm Hân cũng biết, gia đình Hạo Thiên rất giàu có. Chỉ là…khi đứng trước trang trại của nhà anh vẫn có chút bất ngờ pha lẫn sợ hãi. Người như thế, gia thế như vậy, một kẻ như cô có thể giữ được sao?


Ông bà Kỷ rất vui khi hai đứa cháu nhỏ ùa vào lòng, tíu tít gọi ông bà nội. Trang trại này là nơi dưỡng già của hai người, bình thường tĩnh lặng nay bỗng trở nên tràn đầy sức sống với sự có mặt của hai thiên thần nhỏ. Quản gia Lý và bà vú Trương mắt cũng rưng rưng khi thấy gia đình đoàn tụ, tiểu thiếu gia, tiểu thư đều lễ phép, ngoan ngoãn, lão gia và phu nhân xem như hoàn thành tâm nguyện của mình rồi.


- Vú Trương…Đây là con của con. Khải Lạc, Khải Hoa.


Hạo Thiên tự hào giới thiệu. Vú Trương là người đã chăm sóc hai anh em anh từ nhỏ đến lớn, bây giờ Hạo Thiên ôm hai đứa con, trước mặt bà và quản gia Lý tự nhiên lại có cảm giác thành tựu thật lạ lùng.


- Hoa Hoa, Lạc Lạc….Chào ông bà đi con. Con sẽ có đến hai ông bà đó, biết không?


- Dạ…


Khải Lạc, Khải Hoa không còn là hai đứa trẻ trầm lặng, có khuynh hướng tự kỷ của mấy tháng trước nữa. Lâm Hân đã hết lòng yêu thương con nhưng có lẽ tình thương của một mình cô là không đủ. Trẻ thơ cần nhiều thứ hơn nữa, nhất là những mối liên hệ ruột thịt từ những người thân.


…Buổi chiều, ông bà Kỷ lại quấn lấy hai đứa cháu, dắt chúng cùng đi chợ Tết. Hạo Thiên đi theo làm tài xế, trong nhà vú Trương làm bánh tổ, Hiểu Dung lăng xăng nhìn Lâm Hân phụ bà chuẩn bị nguyên liệu. Mái tóc dài buộc cao hơn bờ vai mảnh khảnh, càng nhìn, Hiểu Dung càng thấy vui vẻ trong lòng.


- Chị hai…!


- Hửm?


- Lát nữa ba mẹ và anh hai về, em và chị đi shop đi.


- Đi shop à? -Lâm Hân lúng túng -Nhưng tôi thấy, đồ trong nhà cũng đủ dùng rồi.


- Bao nhiêu mà đủ đây chị? -Hiểu Dung cười với Lâm Hân- Em cũng phải đáp lễ bộ mỹ phẩm chị tặng chứ.


- Thôi…- Lâm Hân vội xua tay- Tôi nghĩ là…không…không cần đâu.


- Đi thôi chị! Đến Thượng Hải thì phải đi chợ Tết chứ. Đi nha?

- Đi thôi chị! Đến Thượng Hải thì phải đi chợ Tết chứ. Đi nha?


….Hiểu Dung đúng là “rong chơi không chán”. Cô kéo Lâm Hân đi chợ, xem rất nhiều đồ mà vẫn chưa mua được gì. Trong khi đó Lâm Hân lại lựa được mấy cái áo thun rất đẹp. Giá chì có 5 tệ một cái, mua 5 cái có thể mặc dần, không cần mua thêm trong năm, tiết kiệm được không ít tiền.


- Chị hai à…Sao lúc nãy không mua áo trong shop? Chị không thích à?


- Không phải -Lâm Hân định giải thích, nhưng rồi lại thôi. Hiểu Dung là một tiểu thư nhà danh giá, có những chuyện cô không hiểu và cũng sẽ không thể hiểu được  đâu.


- Dung Dung…


Có tiếng ai đằng sau gọi. Hiểu Dung quay lại…Có một chút không tự nhiên vụt qua trong đáy mắt. Nhưng cô không thể tránh đi khi người lên tiếng đang đến gần.


- Bạn khỏe không?


Người lên tiếng là một cô gái trẻ, trông rất thời thượng. Gương mặt được trang điểm tinh tế, mắt sáng như sao, hướng về phía Lâm Hân:


- Đây là…


- Là chị dâu của mình. Chị Lâm Hân.


Thái độ của cô gái kia thay đổi. Ánh mắt quét lên người Lâm Hân như đánh giá. Sau đó cô ấy chìa tay ra về phiá Lâm Hân:


- Tôi là Trịnh Cửu Hồng. Hân hạnh được biết chị…Không ngờ cuối cùng anh ta vẫn có kẻ cầm cương.


Khuôn mặt Hiểu Dung thoáng thay đổi. Cô gái kia chẳng cần giấu tia nhìn khiêu khích như muốn đốt cháy người. Lâm Hân dừng lại một chút rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng đáp lại:


- Tôi là Lâm Hân. Hân hạnh được biết cô…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận