Năm Đó Vạn Dặm Tìm Đường Phong Hầu


Editor: Miri


---------------------------


Ngoài cửa thành, quan viên Lễ Bộ cùng cấm vệ quân ra khỏi thành nghênh đón thánh giá, Chung Uyển vén màn xe lên nhìn một chút, mắt nheo lại, "Lúc này còn có thể có chuyện quan trọng gì mà không đợi nổi vào thành rồi hãy đưa tới?"


Úc Xá ngước mắt, "Cái gì?"


Chung Uyển buông màn xe, "Có cấm vệ cầm một phong tấu chương đưa đến loan giá trước."


Chỉ chốc lát sau, một lão thái giám ở ngự tiền vội vội vàng vàng chạy tới bên cạnh xe ngựa của Úc Xá và Chung Uyển, vẻ mặt đau khổ nói, "Vương gia, Chung thiếu gia, Kiềm An tám trăm dặm xa xôi, đã xảy ra chuyện! Nguyên Kiềm An vương Tuyên Thụy......qua đời."


Trong xe ngựa yên tĩnh một lát, Úc Xá hỏi, "Một người đang khỏe như vậy, sao lại mất?"


"Nghe nói là bị thổ phỉ tập kích! Mấy tên mặc kệ sống chết đó thường xuyên đánh cướp thương nhân đi ngang qua, có thể là chúng nhầm họ thành phú thương, này...... Ai."


Úc Xá nói, "Thi thể đâu? Đã đem về sao?"


"Không có, kia núi rừng hoang vu, luôn có dã thú lui tới, lúc phát hiện đã không còn bao nhiêu cổ thi thể lành lặn." Lão thái giám khàn giọng thở dài, run rẩy nói, "Chung thiếu gia, thỉnh ngài nén bi thương."


Trong xe ngựa, Chung Uyển không nói lời nào. Một lát sau Úc Xá nói, "Chung Uyển bi thương quá độ, nói không ra lời, ngươi đi trước đi."


Lão thái giám xoay người đi.


Trong xe ngựa, Chung Uyển dùng tay chấm vào nước trà, ở trên bàn viết chữ: Là đang thăm dò ta sao?


Úc Xá không xác định, viết: Chúng ta không có lý do giết Tuyên Thụy, sợ là hắn đang hoài nghi chúng ta đem Tuyên Thụy giấu đi. Lát nữa giả bộ giống một chút, đừng bị hoàng đế nhìn ra sơ hở nào là được.


Úc Xá viết xong có chút sầu lo, phong tấu chương này tới quá trễ, vừa vặn đuổi kịp lúc chúng ta và Sùng An Đế ở bên nhau. Sùng An Đế đa nghi, lát nữa vào thành sợ là hắn sẽ muốn tận mắt nhìn thấy Chung Uyển, giả ý an ủi một phen. Úc Xá cùng Chung Uyển đều biết Tuyên Thụy hiện tại không sao, lỡ như chỉ một biểu tình không đúng thì chắc chắn sẽ bị hắn nhìn ra cái gì đó.


Không đợi Úc Xá nghĩ ra cách, Chung Uyển bên kia đã có chủ ý, y nhớ tới khi mới vừa hồi kinh, lần đầu gặp lại Sùng An Đế, Sùng An Đế có nói với y một câu.


Sùng An Đế nói, trước khi Sử Kim tạ thế, ban đầu trong chiết thư không hề viết cầu mong cho tôn tử được ấm no, không viết về nửa người thân môn gia, chỉ nhắc tới một người khác họ là Chung Quy Viễn.


Sử Kim dâng tấu chương cuối cùng cho Hoàng Đế viết rằng, Quy Viễn trải qua khó khăn từ lúc niên thiếu, mấy năm nay lại còn chịu khổ quá nhiều, tương lai nếu y có điểm nào không chu toàn, khẩn cầu thánh thượng niệm tình y mệnh khổ, rộng lòng khoan dung nhiều hơn, không cần lại để y chịu khổ nữa.


Tấu chương dâng lên không mấy ngày, lão thái phó liền qua đời.


Mà Chung Uyển ở nơi xa xôi Kiềm An, thẳng đến hơn hai tháng sau mới được thông báo tin buồn, còn không kịp cúng thất tuần cho lão nhân gia.


Chung Uyển vẫn luôn không dám nghĩ lại việc này, nhưng bây giờ thống thống khoái khoái suy nghĩ, nước mắt lập tức uốn lượn chảy xuống.


Úc Xá bị y làm cho hoảng sợ, "Quy Viễn......"

Úc Xá bị y làm cho hoảng sợ, "Quy Viễn......"


Chung Uyển cười khổ xua xua tay, y vốn định giả vờ một chút, nhưng tưởng tượng đến cảnh lão thái phó ngoài điện quỳ thẳng lưng cùng với phong tấu chương cuối cùng của lão trước khi về cõi tiên, có làm thể nào cũng không ngăn được nước mắt.


Chung Uyển sợ Úc Xá lo lắng, chấm nước trà viết lên bàn: Mấy năm nay ta cô phụ rất nhiều người. Trước kia ta phụ ngươi rất nhiều, hiện giờ may mà có thể bù đắp lại cho ngươi một chút, nhưng đối với lão sư, lại......


Chung Uyển ngừng một chút, lại viết nói: Người-trời xa nhau, vĩnh viễn không thể báo đáp. Bây giờ ngẫm lại, người ta có lỗi nhất đời này, sợ sẽ là Sử lão thái phó.


Từng giọt nước mắt của y lại lộp bộp trên bàn, thật sự là viết không nổi nữa.


Sau khi vào thành, xe ngựa theo sau Sùng An Đế phải cùng vào cung, vòng đi vòng lại rốt cuộc cũng vào được nội cung. Sùng An Đế hạ loan giá, quả thực còn cố ý hỏi hỏi Chung Uyển.


Chung Uyển được Úc Xá đỡ xuống xe ngựa.


Thân hình y cao gầy, nhưng thật sự quá gầy, được Úc Xá đỡ nhẹ như vậy càng tạo nên dáng vẻ hình tiêu cốt lập. Y đi đến trước mặt Sùng An Đế, miễn cưỡng hành lễ. Sùng An Đế nhìn hai mắt đỏ ngầu của Chung Uyển tựa như muốn hút hết máu của ya, thở dài nói, "Thôi thôi, trẫm chỉ là sợ ngươi ưu thương quá độ nên cố ý hỏi một chút, ngươi......Ai, đừng quỳ, về phủ trước đi. Tang sự của Tuyên Thụy trẫm sẽ tự sai Lễ Bộ lo liệu chu toàn, cho hắn ra đi êm đẹp."


Chung Uyển bái lạy sát xuống đất, được Úc Xá đỡ lên.


"Hồi phủ rồi thì sai thái y xem cho ngươi." Sùng An Đế tựa thật tựa giả quan tâm vài câu, nhìn về phía Úc Xá, "Tử Hựu lưu lại trước, trẫm có chuyện cần công đạo ngươi."


Úc Xá đỡ Chung Uyển, cổ tay áo to rộng phất qua, hắn nhanh chóng viết một từ "Bắc" vào lòng bàn tay Chung Uyển, sau đó mới buông y ra.


Úc Xá theo Sùng An Đế vào tẩm cung, Sùng An Đế thu hồi thần sắc tiếc hận bày ra trước mặt mọi người khi nãy, chậm rãi ngồi xuống, "Tử Hựu, ngươi nói chuyện này......có phải có chúng không đúng hay không?"


Úc Xá đạm nhiên nói: "Tất nhiên không đúng."


Sùng An Đế quan sát Úc Xá. Úc Xá ngữ khí bình tĩnh, "Thổ phỉ đánh cướp tiểu hộ, tiểu thương đều không nhất định sẽ giết người, hiện tại đánh cướp tới cả hoàng gia, ngược lại một người sống cũng không lưu? Thật sự là quá anh dũng."


"Tất nhiên cũng có thể là chúng mới bắt đầu lãnh tình, sau khi động thủ thì càng lạc đường khó quay đầu, chỉ có thể diệt khẩu, tận lực xóa sạch chứng cứ. Nhưng trước khi Tuyên Thụy đi Chung Uyển còn cố ý dặn dò ta, mời ta truyền cho Tông Nhân Phủ bên kia một câu, bảo bọn họ coi chừng cẩn thận. Người của ta cũng thật sự canh chừng họ tỉ mỉ, biết được bọn họ quả thật đã mang theo không ít người lên đường thì mới yên tâm." Úc Xá nói, "Cấm vệ cũng có, hạ nhân cũng có, mấy chục người cứ như vậy mà nhẹ nhàng bị thổ phỉ giết tới không lưu một mảnh sao? Vậy thổ phỉ đến tột cùng là có bao nhiêu người?"


Úc Xá cười nhạo, "Nếu là một băng thổ phỉ trên dưới một trăm người thì tất nhiên sẽ nổi danh khắp nơi, thứ như vậy thì bên đường có thể có được bao nhiêu? Cứ tra từng cái là được."


Sùng An Đế lại nhìn kĩ Úc Xá, thấy trên mặt hắn cũng không chút nét bi thương nào, nói, "Đúng thế, phải cho Kiềm An vương phủ một công đạo. Chung Uyển xuất thân Ninh vương phủ, ngươi không tra, y khẳng định cũng sẽ muốn một lý do, bất quá......"


Sùng An Đế bất động thanh sắc nói, "Nếu Chung Uyển không yên tâm Tuyên Thụy một mình lên đường, sẽ không bảo ngươi cho người đi theo sao? Nếu người của ngươi đi theo thì có khi nào cũng đã bị giết, hay là......"


Úc Xá trong lòng cười lạnh, không khéo, hắn thật đúng là đã sớm có phòng bị với chuyện này.


"Chung Uyển đã công đạo với ta, nhưng cũng chỉ bảo người của ta đưa Tuyên Thụy ra thành. Sau khi ra khỏi thành rồi thì người của ta liền trở lại." Úc Xá thản nhiên nói, "Hoàng Thượng không tin thì có thể tra rõ xem, hỏi quan lại của Tông Nhân Phủ can hệ tới chuyện này, hỏi quan binh thủ thành ngày đó, nhìn xem ta có phải đang nói dối, có phải là do ta động tay chân giết Tuyên Thụy hay không."


Sùng An Đế bật cười, "Ngươi hài tử này, trẫm lại không nghi ngờ ngươi! Trẫm bất quá là hi vọng nhân thủ của ngươi tay chân nhanh lẹ, trốn thoát về nói cho chúng ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tuyên Thụy yếu đuối vô năng, cũng không kết thù hận với người khác, chuyện này quá kỳ quái."


Úc Xá không nói, Sùng An Đế cũng tự mình nói, "Nhưng cũng không nói trước được, lỡ như bên cạnh ngươi thật sự có mấy tên thân tín muốn vì ngươi phân ưu, hoặc là nghe lén được chuyện Chung Uyển công đạo, nên mới âm thành giở trò? Cho nên......vẫn nên tra đi."

Úc Xá không nói, Sùng An Đế cũng tự mình nói, "Nhưng cũng không nói trước được, lỡ như bên cạnh ngươi thật sự có mấy tên thân tín muốn vì ngươi phân ưu, hoặc là nghe lén được chuyện Chung Uyển công đạo, nên mới âm thành giở trò? Cho nên......vẫn nên tra đi."


Trong mắt Úc Xá hiện lên một tia châm chọc, không mở miệng nói.


Sùng An Đế lập tức lệnh cung nhân đi truyền lời tra xét, quay đầu trấn an Úc Xá nói, "Đừng đa tâm, trẫm cũng là vì muốn tốt cho ngươi. Vạn nhất sau đó lại thật sự điều tra ra là người của ngươi tự chủ trương, trẫm biết sớm một chút thì cũng có thể thay ngươi giấu xuống. Ngươi đừng đứng, ngồi xuống đi, cùng trẫm chờ một chút xem bọn hắn có thể tra ra cái gì."


Sau một canh giờ, cung nhân quay trở lại quỳ xuống, nói, "Hồi Hoàng Thượng, người đưa nguyên Kiềm An vương ra kinh ngày ấy, quả thật là trong đó có người của Úc tiểu vương đi theo, nhưng sau khi ra khỏi thành mười dặm thì đã trở lại, đều là gia tướng của biệt viện Úc vương phủ, ra vào thành đều được ghi vào ký lục ở cửa thành. Bọn nô tài mới vừa tra qua, mười vị gia tướng kia mấy ngày qua đều ở kinh thành, nhân chứng đều có."


Sùng An Đế lúc này mới hoàn toàn yên lòng, hắn lắc đầu cười, đối Úc Xá nói, "Ngươi xem, này không phải đã rõ ràng sao? Lỡ như sau này có người bảo ngươi động tay chân, thì trẫm vẫn có thể thay ngươi làm chủ."


Mặt Úc Xá lạnh như băng, cung nhân sợ Sùng An Đế sẽ lâm vào thế khó, vội nói, "Đúng thế! Có thánh thượng làm chứng, không ai sẽ dám hoài nghi tiểu vương gia."


Úc Xá thật sự không muốn nghe những lời này, chịu đựng ghê tởm nói, "Đa tạ Hoàng Thượng."


Sùng An Đế nháy mắt ra lệnh cho cung nhân lui xuống, hắn hiện tại đã yên tâm với Úc Xá rồi thì mới dám thương nghị, "Ngươi nói xem......Tuyên Thụy thật sự đã chết chưa?"


Giọng điệu Úc Xá lạnh lùng: "Không rõ lắm."


Sùng An Đế phiền nhất là cái bộ dạng không nóng không lạnh này của Úc Xá đối với hắn, buồn bực nói, "Trẫm tra xét, tra qua ngươi thì sao? Ngươi ngoài mặt làm dáng vẻ này là có ý gì? Nếu không phải tại ngươi vẫn luôn không chịu thân cận cùng trẫm thì trẫm sẽ sinh ra nghi ngờ với ngươi sao?"


Sắc mặt Sùng An Đế thả lòng, "Tử Hựu, trời mưa sấm rền đều là thiên ân, ngươi không hiểu sao?"


Úc Xá sắc mặt như thường, quỳ xuống, "Tạ chủ long ân."


"Ngươi!" Sùng An Đế giận tới mức không thở nổi, đấm ngực. Hắn muốn đuổi Úc Xá cút đi, nhưng đã nhiều ngày nay sức khỏe của hắn vẫn không ổn, không còn sức lực để chu toàn. Hắn muốn thương nghị cùng người khác, nhưng nhi tử bên cạnh hắn, không phải là kẻ hắn không thể yên tâm thì chính là kẻ vô dụng. Hắn chỉ có thể dựa vào Úc Xá, "Thôi! Đứng lên mà nói."


Úc Xá đứng dậy, sau khi phủi phủi góc áo thì nói, "Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Hiện tại một khối thi thể còn tìm không ra, không thể nào khẳng định Tuyên Thụy thật sự đã chết. Muốn có kết luận thì chỉ có thể tra xét."


Sùng An Đế thầm nghĩ, toàn là lời vô nghĩa.


Tuy Úc Xá là Đại Lý Tự Khanh, nhưng hắn đã hành xử bừa bãi mấy năm như vậy, cũng không thấy hắn thật sự là có biết gì đó. Sùng An Đế không ôm hy vọng nói, "Tra thế nào?"


"Tức khắc hạ lệnh, lệnh cho tất cả nội quan đạo phủ, quan lại nha môn đều đăng bố cáo cách nơi xảy ra chuyện trong vòng hai trăm dặm, xem xem ở nơi đó có mấy phỉ trại, các phỉ trại ước chừng có bao nhiêu người, trong gần một tháng nay có tập kích ai không."


"Nói với bọn hắn, trước kia dung túng đạo tặc cướp bóc sẽ không tra cứu, nhưng nếu dám biết rõ mà không báo, giấu giếm, nói dối, thì sẽ giết chết không tha."


"Lại lệnh tất cả nội quan đạo phủ, quan lại nha môn cách nơi xảy ra chuyện trong vòng ba trăm dặm điều tra các tiệm cầm đồ, tra xem gần một tháng qua họ thu được tài vật gì, kiểm kê xem trong đó có đồ vật của vương gia hay quan lại hay không, nếu có thì tịch thu, đồng thời tra qua tình cảnh của thổ phỉ, tất sẽ có thu hoạch."


"Tôn thất chi tử, chết không minh bạch trên đường đi, quan viên ven đường đều phải chịu truy trách, nhưng quan viên có công điều tra chuyện này, công lao sẽ được đưa vào khóa tích năm đó, sau khi án tử được điều tra rõ thì sẽ lên chức."


Sùng An Đế nhất thời nghe đến sửng sốt, xuất thần nhìn Úc Xá.


Úc Xá nhíu mày, tiếp tục nói, "Hoàng Thượng cảm thấy ổn không?"

Úc Xá nhíu mày, tiếp tục nói, "Hoàng Thượng cảm thấy ổn không?"


Sùng An Đế hoàn hồn, gật gật đầu, "Rất chu toàn, nhưng nếu...... Nếu tra không ra được gì thì sao?"


Úc Xá nói, "Vậy cứ bảo Tuyên Thụy có khả năng không chết, là bị kẻ xấu có tâm địa giấu mất, rốt cuộc là vì cái gì......thì không rõ lắm."


Trong lòng Sùng An Đế bất an, mấy chuyện xảy ra gần đây đúng là khiến hắn có chút hoảng hốt. Hắn mơ hồ cảm thấy sự tình không thể trùng hợp như vậy, Tuyên Thụy không nên ngay tại lúc này lại gặp thổ phỉ.


Sùng An Đế ngẩng đầu nhìn Úc Xá, hiện giờ an ủi duy nhất trong lòng hắn chính là hắn càng ngày càng cảm thấy, Úc Xá cũng không có điên tới mức như hắn nghĩ.


Sùng An Đế nhịn không được phải nghĩ, quả nhiên là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng sao?


Nhi tử có mệnh số trăn trở nhất của hắn, từ nhỏ đã được định làm hoàng đế?


Sùng An Đế nhìn Úc Xá, nghĩ mình đã có người kế tục, trong lòng thoáng thoải mái chút, nói, "Được, vậy cứ theo lời ngươi mà làm. Đi an bài đi, trẫm thật sự cảm thấy có chút không thoải mái, muốn đi trước nghỉ một chút......"


Úc Xá còn chưa đứng dậy, cung nhân bên ngoài đã vội vội vàng vàng chạy tiến vào, thần sắc có dị nhìn nhìn Úc Xá.


Sùng An Đế vốn muốn cho Úc Xá tránh ra lui xuống, nhưng thân mình hắn không khoẻ, biết mình không còn sức để xử lý chuyện gì nữa, mỏi mệt nói, "Thôi, ngươi cứ nói đi."


Cung nhân tiến lên hai bước, sắc mặt ngưng trọng nói, "Hoàng Thượng, Úc vương gia bên kia......có chút không đúng."


Sùng An Đế nhíu mày, "Có gì không đúng?"


Cung nhân chần chờ, thấp giọng nói, "Úc vương gia trước sau như một, không nhận chuyện hành thích......"


"Nhân chứng vật chứng đều có, các ngươi rốt cuộc là đang làm gì?" Sùng An Đế cả giận nói, "Đương nhiên hắn không nhận! Các ngươi không tự nghĩ ra được biện pháp sao?"


"Nhưng, nhưng......" Cung nhân tình thế cấp bách nói, "Úc vương gia nhận tội, chỉ là không nhận chuyện này. Hắn nói mấy năm nay quả thật đã làm nhiều điều có lỗi với hoàng thất, hiện giờ hắn đã vào Tông Nhân Phủ, nguyện ý nhất nhất kể ra, Hoàng Thượng!"


Cung nhân sợ hãi nói, "Úc vương gia hắn, hắn đây là muốn nói gì?"


Huyết sắc trên mặt Sùng An Đế nháy mắt trút hết.


Cung nhân vội la lên, "Úc vương gia bên này còn chưa nói gì, nhưng nhóm lão tông thân cũng đã bị kinh động! Hiện giờ Tông Nhân Phủ muốn thỉnh nhóm tông thân tới, ý của Úc vương gia bên kia là trong tay hắn hiện tại có rất nhiều vật chứng nhân chứng. Ngộ nhỡ hắn làm thật thì mọi chuyện đều sẽ bị vạch trần thiên hạ, Hoàng Thượng......"


Hai tay Sùng An Đế đột nhiên phát run, suy sụp ngã ngồi ở trên long ỷ.


Sùng An Đế đột nhiên nghĩ tới cái gì, đột nhiên nhìn về phía Úc Xá, khàn khàn nói, "Tuyên Thụy, Tuyên Thụy......Có thể nào, có thể nào là......"


Biểu tình Úc Xá bình tĩnh, nhẹ nhàng gật gật đầu.


Thanh âm Sùng An Đế nghẹn ngào, nghiến răng nghiến lợi, "Úc Mộ Thành......"

Thanh âm Sùng An Đế nghẹn ngào, nghiến răng nghiến lợi, "Úc Mộ Thành......"


"Hoàng Thượng! Hoàng Thượng!" một lão thái giám bên ngoài cầm theo mấy phong tấu chương chạy tiến vào, biểu tình nóng ruột, "Hoàng Thượng, đã xảy ra chuyện!"


Sùng An Đế không rảnh lo chuyện khác nữa, thất thố nói, "Cút đi!"


Lão thái giám hoảng sợ, bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, nơm nớp lo sợ nhìn về phía Úc Xá.


Úc Xá nhàn nhạt nói, "Thân thể Hoàng Thượng không khoẻ, mấy chuyện tầm thường cứ gác lại đi."


"Không phải chuyện tầm thường." Lão thái giám run rẩy nói, "Đây là tấu chương do nội các đưa tới, Hoàng Thượng, thật sự đã xảy ra chuyện......"


Sùng An Đế đau đầu muốn nứt ra, "Chuyện gì?! Lại có chuyện gì?!"


Lão thái giám vội vàng nói, "Hoàng Thượng, phía bắc đã xảy ra chuyện! Bắc Địch bên kia gây nhiễu loạn, hơn nữa, hơn nữa......"


"Rốt cuộc chỉ là mấy tên Bắc Địch binh!" Sùng An Đế không thèm để ý mặt mũi nữa, rống nhẹ nói, "Một là đánh, hai là lui! Binh Bộ không biết dàn trận sao? Nội các không có đầu óc sao? Còn muốn nói cái gì với trẫm?!"


"Không phải đâu, Hoàng Thượng." Lão thái giám mang theo tiếng khóc nức nở, "Một canh giờ trước có người tới tấu, nói Ngũ điện hạ lén cấu kết Bắc Địch, dục trợ Bắc Địch vương phá biên cảnh ta! Điện hạ coi đây là thời cơ bức bách Úc tiểu vương gia ra quân xuất chinh, muốn vu hãm Úc tiểu vương gia thông đồng với địch phản quốc!"


Thông đồng với địch phản quốc, sáu chữ này đấm vào lòng Sùng An Đế, khiến cho đầu óc hắn lập tức vỡ nát.


Chiêu giá họa này, làm sao có ai quen thuộc hơn hắn.


Sùng An Đế nghe lão thái giám nói, nghĩ Úc Mộ Thành đây là muốn nhận tội, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thậm chí phân không rõ kẻ lão thái giám nói là Tuyên Quỳnh hay là chính mình.


Lão thái giám vội vàng nói, "Bắc Địch vương tự tay đưa cho Ngũ điện hạ một phong huyết thư, hiện đã bị đưa tới đây! Huyết thư kia tuy đã bị tàn phá, nhưng từng chuyện đều được ghi nhớ, Hoàng Thượng, Hoàng Thượng? Hoàng Thượng! Ngài......"


Sùng An Đế nôn ra một ngụm máu đen, ngã thẳng xuống từ trên long ỷ. Trong điện nháy mắt như bị ai gióng trống khua chiên, loạn hết cả lên.


Cung nữ, nội thị, thái y...... Vô số người vội vã đi ngang qua Úc Xá. Hắn nhíu mắt, giấu kỹ đi khoái ý đang nổi lên trong đó.


Nếu không phải trong lòng còn nhờ Chung Uyển mà giữ lại được một phần thanh minh, Úc Xá hẳn là căn bản không thể ức chế nổi bản thân, ở nội điện này thoải mái cười to một tiếng.


Vẫn chưa đến lúc. Hắn còn cần phải giấu đi điên cuồng trong lòng.


Úc Xá nhắm mắt lại, hưởng thụ nghe tiếng chân hỗn độn của mọi người cùng tiếng thở hổn hển hoảng sợ của Sùng An Đế.


Úc Xá tự biết bản thân mình không trong sạch, cho nên bảy năm qua đã chịu đủ tra tấn.


Hiện giờ, tội lỗi này rốt cuộc cũng đến phiên những người khác phải nhấm nháp gánh chịu rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận