Muốn Ngủ Liền Ngủ


Lời còn chưa dứt, hai chân đã muốn bị một đôi bàn tay to theo hai bên mở  ra.


Cả người nhất thời bị nhấc bổng lên, bị Thịnh Kiếm Thanh ôm như ôm tiểu hài tử. Tiếp theo nhanh như chớp, một  vật cứng nóng như  lửa   vật  hung mãnh  liều lĩnh  xông vào  mật động nhỏ hẹp  phía,  khắp người  kinh hãi một cỗ cảm giác như bị xé rách,thần kinh  giống ngọn lửa  cháy  yếu ớt , cảm giác đau đớn  từ dưới thể nháy mắt lan tràn đến tâm trí.


“A! Ô…”


Dị vật nằm trong mật động  bắt đầu điên cuồng mà trở mình, cùng thời khắc đó,   nửa người  không có chút kinh nghiệm liền bị  Thịnh Kiếm Thanh khống chế ở trong tay, hung hăng, bám riết không tha. vừa miết  chà xát.


Rất nhanh liền được thông đạo mềm mại hiếu khách kia bao vây chặt chẽ , Thịnh Kiếm Thanh  lửa nóng, cực độ thoải mái,  cảm giác dễ chịu  làm cho tâm tình hắn cũng  tốt hơn, nhân tiện  cũng chú ý môt chút đến cảm giác đối phương.


“Từ từ sẽ đến, rất nhanh sẽ có cảm giác.”


Thắt lưng  rất nhanh được nâng  lên, cái miệng của Hồng Tảo khẽ hé mở, đôi môi đỏ mọng phát ra từng đợt  thở dốc, vượt qua một đạo chân khí, nhìn khuôn mặt tái nhợt của đối phương đã ánh lên chút sắc hồng, Thịnh Kiếm Thanh liền  tiếp tục đem côn th*t chôn sâu ở bên trong cơ thể  nhỏ bé, đem hắn từ thân cây  ôm xuống dưới,  đầy hắn nằm xuống tàng cỏ mềm mại bên dưới..


Hai  đầu gối bắt đầu được  mở rộng ra, khí quan nằm giữa  hai chân bị xoa nắn hiện lên một màu đỏ,  ở trên cũng thừa dịp trêu đùa nụ hoa đã sưng đỏ lên, hết thảy bị trên cao nhìn xuống, vừa xem là  hiểu ngay.


Tư thế tuy rằng đơn giản nhất, nhưng là có lợi nhất ,Thịnh Kiếm Thanh theo thế dùng toàn lực công kích vào điểm mềm mại kia.


“A a… Sư… Sư phụ…” Kích thích mãnh liệt  làm cho Hồng Tảo chịu không nổi địa vặn vẹo, tiếng khóc đứt quãng vang lên


Toàn bộ thiên địa đều lay động.


Đau đớn từ từ truyền theo các dây thần kinh, cảm giác giống như thần trí đang bị vô vàn con kiến cắn trúng.


“Yên tâm, sư phụ sẽ không chỉ lo cho   chính mình, nhất định sẽ làm cho ngươi  cực kì thỏa mãn.”Nhìn xuống tiểu từ đang nằm dưới thân,  hai chân mảnh khảnh cùng cái đùi trắng nõn run rẩy từng chập  dưới tay Thịnh Kiếm Thanh xoa nắn , tùy ý hắn diễn ngoạn đùa nghịch.


“Sư… Ô ô…”


Hậu đình phía sau  như đang nhận được một cơn   gió lốc lớn nhất từ trước đến nay, hạ thể còn bị bàn tay thuần thục xoa nắn. Hồng Tảo  đáng thương rốt cục nhịn không nổi bỏ qua hết tôn nghiêm khóc lớn lên, ” không… Không … Ô ô!”


“Không?” Thịnh Kiếm Thanh mở miệng hỏi lại,   trên đầu ngón tay đang  chảy ra dịch trong suốt.


Hồng Tảo cả người đỏ rần, liều mạng lắc đầu.


“A… A! Sư phụ!” đôi  môi đỏ mọng khẽ hé mở phát ra tiếng thở dốc khó nhọc.


“Nói không  lần nữa là ngừng luyện đó nha “  Lười biếng  lừa gạt tiểu hài tử đáng yêu, lương tâm hồi nãy nhen nhóm được chút xíu  tự nhiên cũng biến mất tiêu,  thắt lưng bắt đầu đi chuyển nhanh hơn,  mạnh mẽ đem dục vọng tiến vào chỗ sâu nhất dưới hạ thân mà liên tục đánh tới, bắt buộc nếp uốn đã sung huyết  không ngừng triển khai co rút lại, nhưng  vẫn có tâm tư nói mạnh miệng, ” Đây chính là thiên hạ đệ nhất thần công. Đáng tiếc a, người muốn làm đại hiệp trên đời này    tuy rằng nhiều, nhưng lại hết thảy sợ đau không muốn học, nếu…”


“Không, không, ta nguyện ý! Ô…” Hồng Tảo hoảng hốt nói, tuy rằng vẻ mặt mang biểu tình  vặn vẹo  thống khổ, nhưng vẫn vội vàng tỏ thái độ.


Không thể chịu khổ  sao có thể hành tẩu  võ lâm.


Trong thiên hạ không có cao thủ nào không phải vất vả luyện công, đạo lý này hắn hiểu được.


Bị chà đạp đắc hai mắt chứa đầy nước mắt, nhưng trong mặt  Thịnh Kiếm Thanh lại trở nên hết sức gợi cảm. Nhìn  Hồng Tảo ôn nhu nở nụ cười  cười, hắn thay đổi góc độ, lại lần nữa đâm vào. (- để ý nha!! hễ bạn công nào cười ôn nhu là y như rằng ….)


“Sư phụ! Sư phụ! A a… Cáp…” Góc độ  biến hóa làm cho Hồng Tảo mặt đỏ lên thở gấp gáp rên rỉ.


Bất tri bất giác cảm nhận, một cỗ khoải cảm lạ lẫm chưa bao giờ trải   không biết ở đâu  dần dần lan tỏa, nhưng lại dần dần đưa khiến hắn mê man sảng khoái.


“A… A… Ân… A!” Trong miệng bất giác vang lên một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng hơn so với tiếng rên khi nãy,  Hồng Tảo một chút cũng không còn sức lực để che dấu tiếng rên rỉ ngọt ngào êm tai, hạ thể   bị  Thịnh Kiếm Thanh thô lỗ xoa hắn gảy hạ đang tiết ra từng, từng giọt từng giọt rơi xuống thảm cỏ bên dưới.  dịch thể trong suốt còn vương lại những  sợi tơ bạc  ở cuồng loạn  lắc lư theo từng chuyển động trong không khí, mười hai vạn phần  dâm đãng. Nam nhân ở trên quả nhiên nội lực thâm hậu, chẳng những lực đạo kiên trì giữ nguyên, hơn nữa độ mạnh yếu lại vẫn không hề thay đổi hay tăng mạnh, giống như muốn đem người dưới thân hoàn toàn đánh tan ra từng mảnh  .


“có thoải mái không?” vừa lòng nhìn người dưới thân tuy là lần đầu tiên nên phản ứng có trúc trắc nhưng lại đáng yêu như thế cố gắng  phối hợp, Thịnh Kiếm Thanh thình lình cắn đầu nhũ sung huyết, liếm lộng hôn môi, nói  ” sư phụ  sẽ làm ngươi thích.”


“Ô ô… Ân… Cáp”  Bị Thịnh Kiếm Thanh đẩy sâu dị vật vào, thân mình cong lên rồi lại hạ xuốn, giao triền nhấp nhô theo mỗicử động, mỗi một lần  ưỡn người đều   kéo  cổ ngửa ra sau  thật sâu. Hồng Tảo không nhìn thấy Thịnh Kiếm Thanh tà mị  tươi cười, đầu óc bán tỉnh bán mê,   ánh mắt không có tiêu điểm nhìn lên đỉnh đầu  đại tùng thụ.


Bị tình dục thao túng  si thái, dần dần lộ  ra.


Thân thể bị chơi đùa không chịu nổi tra tấn kịch liệt , lý trí đã sớm đã bị làm cho  sợ tới mức bỏ trốn mất dạng. Bao nhiêu năm rồi, Hồng Tảo lần đầu tiên trong lúc ” luyện công” lại quên mất là  đang ” luyện công “, từng đợt gió lốc   khoái cảm thật mạnh đánh sâu vào  hắn, ngay cả khí lực để rên rỉ  đều nhanh chóng bị  áp bức đến mức  hầu như không còn, mở ra cái miệng nhỏ nhắn rên rỉ cầu xin, ” sư… Sư phụ…”


“Đừng nóng vội, chiêu thần công cái thế  cũng sắp luyện thành.”  tiếng nói chứa đầy dục hỏa trở nên khàn đục


Vẫn tiếp tục duy trì vận động, thân hình  tuyệt mỹ của Thịnh Kiếm Thanh ở phía trên lại không đổ chút mồ hôi ( – quá chất)


Ngược lại là Hồng Tảo, lúc đầu là đau thấu trời, sau  dần dần làm quen với khoái cảm kì quái  mau chóng bao phủ toàn thân,  thân mình tinh tế đáng yêu từ đầu đến chân đã phủ đầy   mồ hôi, mái tóc đen ngắn ngủn  dán trên trán, âm thanh lúc trầm lúc bổng, giống như tiếng  khóc nức nở cùng thét chói tai hỗn tạp hòa hợp lại thành tiếng rên rỉ động lòng, theo đôi môi đỏ mọng mà bay trong không trung..


Tần suất tiến lên đột nhiên lại tăng lên.


“Không… A! Ô ô…” Tiếng kêu  giống như tiểu động vật đột nhiên trở nên bén nhọn rồi cất cao.


Không thể chịu được đả kích kịch liệt xông thẳng lên trí óc, thân hình non nớt của Hồng Tảo đột nhiên run rẩy một trận. Một cỗ khoái cảm mãnh liệt không biết từ đâu xông tới,  ngọc hành khẽ run một chút rồi đột nhiên từ đỉnh phun ra một dòng nhiệt lưu màu trắng, hơn phân nửa rơi xuống bàn tay duyên dáng của Thịnh Kiếm Thanh.( -tay thì nói là tay, bày đặt duyên với chả dáng, cũng dùng để sờ em nó thôi )


“A!”


Liên tục tăng mạnh  va  chạm rốt cục cũng  tới  đỉnh. Thịnh Kiếm Thanh phát ra tiếng rít trầm thấp như  dã thú, hung hăng phát lực, đem dục vọng  tích tụ lâu ngày  toàn bộ đưa vào sâu bên trong cơ thể  Hồng Tảo.


Trong một khắc  tầm nhìn cũng đại não như bị che khuất, Hồng Tảo toàn thân rã rời , vô lực nằm trên thảm cỏ.


Cao trào sau  dư vị chưa tán, giống như máu toàn thân đều bị nam nhân kia rút hết, một giọt cũng không còn.


Trời  đêm yên tĩnh, điểm xuyết một vài tiếng thở dốc nặng nhọc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận