Muốn Ngủ Liền Ngủ


Bởi vậy đêm nay sau khi hạ quyết định, hắn cũng không  vội vã ra đi.Thời gian đi  chính là sáng sớm mai, tối nay, hắn quét tước đắc sạch sẽ  lá tùng trên cây, hảo hảo đánh một giấc. Đáng giận chính là, khi hắn vừa nhắm mặt được một khắc, khách không mời mà đến đã tới rồi.


“Kiên trì! Kiên trì! Nhất định phải kiên trì!” Trong gió đêm, truyền đến âm thanh cắn răng run run .


Ân? Kẻ nào lại đến đây?Giang hồ cao thủ chính là những tiếng động nhỏ nhất cũng không để lọt khỏi tai  . Đang định ngủ yên  bỗng nghe tiếng động liền mở mắt cảnh giác, tiếng bước chân lớn dần,tiếng lầm bầm của vị khách không mời mà đến kia cũng tự nhiên rõ ràng.


“Kiên trì… Nga, lạnh quá!” Nhịn không được gió lạnh  xâm nhập, kẻ kia  rốt cuộc cũng dừng lại dưới cây tùng nghỉ chân.Đem hành lý  trên lưng đặt xuống, ngả lưng xuống gốc cây tùng, ôm lấy đôi chân gầy tong  teo mà lên giọng trấn an, ” chân trái a, chân phải a, các ngươi phải  kiên trì vài ngày đi, Thiếu Lâm tự chỉ còn cách vài ngày đường  , chờ ta đi võ lâm đại hội,  bái được  hảo sư phụ, học được khinh công, các ngươi về sau sẽ không còn chịu ủy khuất như vầy nữa  .”


Võ lâm đại hội?


Rừng núi hoang vắng, cư nhiên gặp phải bạn đường?


Thịnh Kiếm Thanh mở mắt, ở trên cây nhìn xuống, công tụ hai mắt, vừa lúc đối phương mờ mịt không biết gì ngẩng đầu lên


A, tiểu tử này bộ dạng quả không tồi đa.


Đang ngồi ở dưới tàng cây chính là thiếu niên khoảng  mười sáu bảy tuổi , trên người mặc lam bố y đôi chỗ có điểm chấm  trắng..


Thịnh Kiếm Thanh từ  hoàng cung ra  đến võ lâm, gặp qua không ít  mỹ nữ tuấn nam,nhưng  ít có ai  làm cho hắn nhớ ở trong lòng, giờ phút này tìm tòi trong đầu  đầu, cũng không khỏi giật mình. Thật khá  nha!


Hai  đôi mắt  tròn sáng, đen lúng liếng, không giống thủ tinh bình thường, tựa như bên trong ẩn dấu hai viên  dạ minh châu, trong sáng không có chút nào giống lệ khí thông thường của nhân sĩ võ lâm.


Dường như chán ngẩng đầu, tiểu tử kia lại cúi đầu, bắt đầu lục lọi hành lý của mình. Chỉ chốc lát,lôi từ bên trong ra một quyển sách dày.


Cuốn sách rất dày, làm bằng chất liệu thô sơ, ngoài bìa  ghi mấy chữ xiên xẹo — đại hiệp khách Hồng Tảo tự truyện.


Hục… Thịnh Kiếm Thanh trong bụng cười thầm.


Cái này vui à nha,cái tên tiểu tử này lại muốn làm đại hiệp khách! Còn bằng cái tên ngốc nghếch này nữa?


Hồng Tảo? Ha ha!


Hồng Tảo cũng không biết ngay ại nơi cách đỉnh đầu khoảng một trượng, có người đang vì giấc mộng xuân thu hiệp khách của hắn mà cười đến kêu cha gọi mẹ.


Vì tương lai  người người   ngưỡng mộ , tên tuổi  nổi tiếng võ lâm, hắn đã sớm hạ quyết định quyết tâm mỗi ngày viết một đoạn tự truyện, hôm nay mặc dù đang,ở trên đường, cũng không thể lơi lỏng.


Lật đến tờ cuối cùng, Hồng Tảo  đặt bút bắt đầu viết.


Thịnh Kiếm Thanh nhìn hắn cúi đầu chắm chú viết chữ, tự nhiên thấy nhàm chán, ngáp một cái, vốn tính toán tiếp tục nghỉ ngơi dưỡng sức,  thuận tiện  cúi xuống xem lướt qua cuốn sách hắn đang viết, một hàng chữ xiên vẹo  đệp ngay vào mắt hắn – ngày.. tháng.. năm …đại hiệp Hồng Tảo trải qua nhiều ngày  tìm tòi nghiên cứu, rốt cục phát hiện, tên tiểu tặc trước nay cướp chiêu bài của các môn phái võ lâm, kỳ thật là cái thái giám.


Thịnh Kiếm Thanh ngạc nhiên.


Thâu chiêu bài tiểu tặc… Đó không phải là…


Nháy mắt trong vòng, lửa giận đột ngột bốc cao.


Cái gì? Thái giám?


Thịnh Kiếm Thanh bấc giác đưa tay đụng đến cái khí quan lành lặn không tí sứt mẻ dưới đũng quần hắn, lửa  giận  cuồn cuộn nổi lên mười vạn trượng.


Cái gì!


Giống hắn như vậy tuấn mỹ vô song, phong lưu phóng khoáng, một cái mỉm cười có thể khiến người chao đảo, kiếm thủ số một võ lâm kiêm đương triều nhị vương gia, làm sao có thể để người khác nghi ngờ cái bản lĩnh đàn ông của hắn! Nhất là đã vài ngày  đã không có người tiết hỏa, bây giờ lại còn bị hoài nghi?


“Căn cứ Hồng Tảo đại hiệp điều  tra, các môn phái đều tự xưng là cùng thâu chiêu bài  tiểu tặc không có thù oán. Không oán không thù, vô duyên vô cớ tự nhiên đi gây thù chuốc oán, cướp chiêu bài của người ta, có thể thấy được người này tâm sinh lý  bất chính thường.” Tầng mây  xa xa bay tới, che khuất hơn phân nửa  ánh trăng, một trận gió lạnh khoảnh khắc bao phủ cây thông già  kéo dài trong phạm vi một dặm. Một lòng  đắm chìm trong tự truyện   Hồng Tảo lại vẫn đang không có phát hiện hơi thở quỉ dị trên đỉnh đầu mình.


“Ngọn núi thực lạnh ” Lẩm bẩm  một câu, đạp hiệp tương lai   Hồng Tảo rụt  thân mình, chiếu theo chút ánh trăng còn sót lại mà tiếp tục sự nghiệp tự truyện


“Đạo lý rất đơn giản.”


Hắn viết   chăm chú, lại không biết nội công, áp cái nghe không thấy tiếng thở  trên cây dần dần biến  thành   thở dốc nặng nề. Suy nghĩ một chút, muốn đem sự viết ra giải thích rõ ràng liền viết thêm ” chỉ có thái giám mới có thể bị người yêm ; bị người thiến, không thể nói ra,  không được nhân đạo, tâm lý tự nhiên sẽ  không bình thường; tâm lý không bình thường, đương nhiên sẽ làm ra chuyện  nhân thần căm  phẫn.”


Chữ cuối cùng vửa viết xong, gió núi đột nhiên mãnh liệt.


Trước mắt bỗng nhiên hiện ra  một mảnh hắc ám.


Hồng Tảo ngạc nhiên ngẩng đầu, phát hiện trước mắt là  một người cao lớn .


“Thái giám?” Cho dù là thiên hạ đệ nhất kiếm thủ, Thịnh Kiếm Thanh  giờ phút này cũng tức giận đến không thể tự  kềm chế mà  run rẩy. Từng bước một tiến lại gần, giơ tay tóm lấy thân mình mảnh khảnh của tiểu tử trước mặt mà quát, ” tiểu tử, ta thật muốn biết, ai là thái giám!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận