Mục Thần Ký


*nguyên văn: 一片丹心: một tấm lòng son.


Tần Mục suy nghĩ một chút, chưởng giáo Mộc Bi Phong của Ly Giang phái là quan nhị phẩm, còn lão giả tên Cố Ly Noãn này là quan nhất phẩm, nhất định lợi hại hơn!


"Vị lão tiền bối này nói đúng sự thật." Hắn nói với Hồ Linh Nhi.


Hồ Linh Nhi buồn bực nói: "Ngươi làm sao biết ông ta nói đúng sự thật?"


"Sương mù là do Long Hồn phun ra."


Tần Mục chỉ vào hồn phách Long mẫu đang đi lại khắp nơi trong điện, chỉ thấy những nơi Long Hồn kia đi qua, sương mù dần dần trở nên dày đặc, mà chỗ sương mù lan tới thì từng bộ từng bộ thây khô lại tự động đứng thẳng lên, tựa hồ có thể ngửi được vị trí của Tần Mục, chủ động nhẹ nhàng tiến lại.


"Loại sương mù này có thể làm cho những thi thể kia rơi vào trạng thái không sống không chết, là thủ đoạn dùng để bảo vệ con trai của nàng, cũng là thủ đoạn bảo vệ cung điện này." Tần Mục phân tích.


Hồ Linh Nhi cũng nhìn ra điểm này, sau khi sương mù do Long Hồn Long mẫu phun ra tản đi thì những thây khô kia sẽ rơi xuống đất, không nhúc nhích, nhưng khi sương mù bao phủ lần nữa thì thây khô sẽ lại sống lại, nỗ lực tấn công những người tiến vào nơi đây.


Những thây khô này như là người bảo vệ cung điện, bảo vệ nơi này, không để cho người khác cướp đi Long châu, quấy rầy ấu long "chữa thương".


Mà nguồn gốc của những thây khô này chỉ sợ tựa như ông lão kia đã nói, là Long châu quấy phá hấp thu tất cả khí huyết của những võ giả xông vào trong long cung này, dùng khí huyết người khác để kéo dài tính mạng cho ấu long phong ấn trong băng.


Tần Mục khổ sở nói: "Cố tiền bối, tuy rằng ta có tâm cứu giúp thế nhưng sức mạnh của vãn bối yếu kém, chỉ sợ là hữu tâm vô lực."


Cố Ly Noãn ha ha cười nói: "Đương nhiên là sức mạnh của ngươi không đủ để hóa giải huyền băng của Long châu, thế nhưng ta có. Ngươi chỉ cần nghe theo sự chỉ huy của ta, liền có thể cứu ta thoát vây! Chỉ cần ta thoát vây, ngươi muốn cái gì liền có thể đạt được cái đó!"

Cố Ly Noãn ha ha cười nói: "Đương nhiên là sức mạnh của ngươi không đủ để hóa giải huyền băng của Long châu, thế nhưng ta có. Ngươi chỉ cần nghe theo sự chỉ huy của ta, liền có thể cứu ta thoát vây! Chỉ cần ta thoát vây, ngươi muốn cái gì liền có thể đạt được cái đó!"


Trong lời nói của ông ta mang theo ngạo khí, đương nhiên địa vị của Thái Tử Thái Bảo là cực cao.


"Tuy rằng lão phu bị huyền băng nhốt lại, nhưng một thân tu vi vẫn còn, huyền băng này còn chưa đông chết ta được."


Cố Ly Noãn nói: "Ta dùng hết tu vi cuối cùng, đưa bội kiếm bên hông ta ra ngoài khối băng, ngươi cầm bội kiếm đi chém hồn phách Long mẫu! Chỉ cần hồn phách Long mẫu bị chém, Long châu đã không thể giữ nổi ta! Đợi ta thoát vây, còn có thể tặng Long châu này cho ngươi!"


Tần Mục sợ hết hồn, thất thanh nói: "Chém hồn phách Long mẫu? Tiền bối, vãn bối vừa mới tu luyện tới Linh Thai cảnh, chỉ là một tên võ giả bé nhỏ không đáng kể, làm sao có khả năng chém giết hồn phách Long mẫu?"


Cố Ly Noãn cười lạnh nói: "Đương nhiên là ngươi không thể, thế nhưng sau khi dùng kiếm của ta thì tự nhiên có thể! Thanh kiếm này không phải là vật phàm, cũng không phải loại kém cỏi như thứ ngươi mang ở sau lưng kia, thanh kiếm này chính là nhất phẩm bội kiếm của triều đình! Là triều đình Duyên Khang tập hợp những người giỏi tay nghề trong thiên hạ, dùng bảo vật thượng thừa nhất để luyện chế! Duyên Khang quốc, chức quan nhất phẩm chỉ có mười sáu người vì thế cũng chỉ có mười sáu thanh kiếm, có tên gọi khác nhau! Thanh kiếm này của ta tên là Thiếu Bảo kiếm!"


Tần Mục chần chờ, nói: "Thanh kiếm này so với thiền trượng trong tay ta thì thế nào?"


Cố Ly Noãn cười nhạo nói: "Tuy Khích Khí La của lão hòa thượng rất tốt, Đại Lôi Âm tự cũng là danh môn đại phái hiếm có trên đời này, thế nhưng bảo vật đươc rèn đúc từ lực lượng của một phái há có thể đánh đồng với bảo vật được rèn đúc từ lực lượng cả nước sao? Trong Duyên Khang quốc danh môn đại phái tương tự như Đại Lôi Âm tự cũng vẫn có hai, ba cái."


Trong lòng Tần Mục hơi chấn động, lại có chút không rõ, hỏi: "Nếu tiền bối đã nắm giữ loại bảo vật này vì sao không tự mình chém giết hồn phách Long mẫu?"


Cố Ly Noãn không nói gì, sau một lát, nói: "Ta vốn không có nghĩ đến điểm mấu chốt, sau khi nhìn thấy Long châu liền dự định vì hậu nhân xóa đi mầm họa này, không để ý trúng chiêu, đến khi phát hiện không thể thoát khỏi băng phong thì đã chậm! Sau khi ta bị băng phong thì chỉ có thể cố thủ nguyên khí, duy trì cho mình không bị huyền băng đông chết, muốn điều khiển kiếm này đã có chút lực bất tòng tâm. Ngươi biết ta bị phong ở đây bao nhiêu năm sao?"


Ông ta thổn thức nói: "Ròng rã hai trăm năm! Ta bị phong ở đây hai trăm năm qua, có thể kéo dài tính mạng đến hiện tại, đã rất không dễ!"


Tần Mục đồng tình không thôi, nói: "Băng phong hai trăm năm, đổi lại là ta sợ đã sớm điên rồi, tiền bối có thể kiên trì đến hiện tại thực sự là ghê gớm."


Cố Ly Noãn thở dài nói: "Cũng may ngươi đã đến. Ta dùng nguyên khí hiếm hoi còn sót lại của ta, đưa Thiếu Bảo kiếm này ra huyền băng, ngươi thay ta chém giết hồn phách Long mẫu, cứu ta thoát vây!"


Tần Mục gật đầu, nghiêm nghị nói: "Vãn bối nhất định làm hết sức!"


Cố Ly Noãn thúc dục nguyên khí hiếm hoi còn sót lại, chỉ thấy bội kiếm bên hông ông ta vậy mà chậm rãi di động trong băng, chỉ là tốc độ rất chậm. Hơn một canh giờ qua đi, Thiếu Bảo kiếm này mới miễn cưỡng lộ ra chuôi kiếm.


Lại qua một khoảng thời gian, toàn bộ chuôi kiếm lộ ra, chỉ là vỏ kiếm vẫn bị huyền băng phong ấn lại.


Cố Ly Noãn có vẻ hơi uể oải, âm thanh khàn khàn nói: "Nguyên khí của ta sắp hao hết, thiếu niên, ngươi nhanh chóng chém giết Long mẫu!"


Tần Mục đáp một tiếng, tia nguyên khí to bằng cánh tay bay ra, cuốn chuôi kiếm lên, một tiếng réo vang, Thiếu Bảo kiếm ra khỏi vỏ, hàn quang lập tức bắn ra bốn phía!


Hai mắt Tần Mục và Hồ Linh Nhi đau xót, phảng phất bị kiếm quang làm thương tổn, qua không lâu hai mắt mới khôi phục như lúc ban đầu, có thể thấy rõ sự vật chung quanh.


"Ngươi làm cái gì?"


Cố Ly Noãn nhìn thấy tia nguyên khí cực kỳ to lớn của Tần Mục cuốn Thiếu Bảo kiếm lên đuổi theo chém hồn phách của Long mẫu, nhưng trăm chém trăm trật, không khỏi dở khóc dở cười, nói: "Ngươi đang làm gì? Có kiểu dùng khí ngự kiếm như ngươi vậy sao? Ai dạy ngươi Khống Kiếm thuật? Ai dạy ngươi kiếm pháp?"


Tần Mục dừng lại, mắc cỡ nói: "Ta không biết Khống Kiếm thuật, cũng chưa học qua kiếm pháp."


Cố Ly Noãn tức điên người, đầu không khỏi lớn lên, cả giận nói: "Ngươi không biết Khống Kiếm thuật, không học kiếm pháp, vì cái gì còn cõng theo kiếm nang?"


Tần Mục xấu hổ nói: "Kiếm nang này rất nặng, ta mang sau lưng xem như là một cách tu hành... "


Cố Ly Noãn suýt nữa thổ huyết, loại kiếm pháp vụng về này khiến ông ta hận không thể từ bên trong huyền băng nhảy ra.


"Được rồi, ta dạy cho ngươi Khống Kiếm thuật dùng khí ngự kiếm và kiếm pháp."


Ông đè tức giận trong lòng xuống, nói: "Sau khi ngươi học được liền có thể chém giết Long mẫu."


Tần Mục lắc đầu nói: "Ta không học."


Cố Ly Noãn tức giận đến nổi trận lôi đình, nếu như không phải là bị huyền băng phong ấn, ông ta đã sớm nhảy ra đập cho tên tiểu tử thúi này một trận.


"Bà bà nói rồi, sẽ có người dạy ta kiếm thuật càng tốt hơn, nếu như ta học kiếm thuật của những người khác thì người kia liền sẽ không dạy ta."


Cố Ly Noãn nén giận, cười ha ha nói: "Kiếm thuật càng tốt hơn? Ngươi có biết, kiếm thuật tốt nhất trên đời này chính là kiếm thuật của Duyên Khang quốc! Quốc sư thu thập kiếm pháp thiên hạ, tập hợp thành một, triệu tập đại sư kiếm pháp trong thiên hạ, cùng sáng tạo kiếm pháp! Kiếm pháp được sáng tạo từ việc tập hợp trí tuệ của đại sư kiếm pháp toàn thiên hạ có phải là kiếm pháp tốt nhất hay không? Có vượt qua kiếm pháp của những người được gọi là tổ sư môn phái tự mình tìm tòi khai sáng hay không? Tuy những cái được gọi là kiếm phái kia kế thừa dư âm của tổ tông nhưng lại bảo thủ, tự nhận lão tử là vô địch thiên hạ, không biết sớm đã bị bỏ qua mười vạn tám ngàn dặm rồi!"


Tần Mục ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy lời của ông ta thật sự là có đạo lý lớn, không cách nào phản bác.


Bởi vì sự kiện của kiếm phái Ly Giang nên kỳ thực trong nội tâm hắn không có bao nhiêu thiện cảm với quốc sư Duyên Khang, tuy nhiên khí độ của quốc sư Duyên Khang lại làm hắn bội phục.

Bởi vì sự kiện của kiếm phái Ly Giang nên kỳ thực trong nội tâm hắn không có bao nhiêu thiện cảm với quốc sư Duyên Khang, tuy nhiên khí độ của quốc sư Duyên Khang lại làm hắn bội phục.


Có thể có khí phách lớn như vậy, bài trừ thiên kiến bè phái, không nhìn khác biệt môn phái, tiếp thu ý kiến quần chúng, tụ tập đại sư kiếm pháp toàn thiên hạ về Duyên Khang quốc cùng sáng tạo kiếm pháp mới, người như vậy không thể không khiến người ta kính phục.


"Không học." Tần Mục lắc đầu nói.


Cố Ly Noãn muốn đâm vào huyền băng lao ra treo hắn lên mạnh mẽ quất vào mông, chính mình khuyên can đủ đường, hắn lại vẫn không học, quả thực muốn ăn đòn.


Sau một lát, đột nhiên Cố Ly Noãn cười nói: "Được, ta không truyền kiếm pháp cho người, ta truyền cho ngươi Khống Kiếm thuật. Khống Kiếm thuật không phải kiếm pháp, sau khi ngươi học được cũng không làm lỡ việc học tập kiếm pháp của những người khác."


Trong lòng Tần Mục khẽ nhúc nhích, cố hết sức gật gật đầu.


"Xem ra ngươi còn không phải là gỗ mục không thể gọt dũa, còn biết tốt xấu. Môn Khống Kiếm thuật này gọi là Đan Tâm quyết, dạy ngươi cách khống kiếm, chứ không dạy kiếm thuật."


Tinh thần Cố Ly Noãn chấn động, nói: "Cái gì gọi là Đan Tâm? Đan là xích, là mỹ ngọc hoàn mỹ, là cửu chuyển linh đan, Đan Tâm là cái tâm chân thành, tâm hoàn mỹ mà tinh xảo đặc sắc, tâm cửu chuyển (chắc là xoay chuyển chín lần)mà vẫn tinh khiết không có nửa phần tạp niệm. Môn Khống Kiếm thuật này, chú ý chính là tâm linh tinh khiết, có xích tử chi tâm, lấy xích tử chi tâm khống kiếm, tâm đến kiếm đến, không có gì cản ngăn (nguyên văn: bất lợi)! Phương pháp khống kiếm trong thiên hạ không thể vượt qua nó! Bước thứ nhất của luyện đan tâm: tâm tự hỏa, lô tại điền, tâm hỏa luyện chân nguyên, lô điền canh thiên mạch, hỏa chủng tài canh gian! Cảm giáo dương thần thập nhật xuất, kiêu dương thánh hỏa diệu tâm phần... " (này ta để nguyên Hán Việt chứ edit đọc nó kỳ kỳ)


Tần Mục vội vã để tâm ghi nhớ, Khống Kiếm thuật Đan Tâm quyết này ngôn ngữ tinh tế, ý nghĩa sâu xa, tuy rằng có khẩu quyết thế nhưng nếu như không có cao nhân giảng giải ảo diệu bên trong thì cũng sẽ không biết tu luyện như thế nào.


Cố Ly Noãn đọc toàn thiên Đan Tâm quyết một lần, sau đó giảng giải từng câu từng chữ ảo diệu hành công trong đó, Tần Mục nghe mà tâm tư tựa như linh viên vò đầu bứt tai, nhảy lên nhảy xuống.


Qua một lúc lâu, Cố Ly Noãn giảng giải xong Đan Tâm quyết, nói: "Ngươi tu luyện trước rồi sau đó khống kiếm, lâu thì mười ngày, nhanh thì hai ngày, ngươi liền có thể dùng khí ngự kiếm, điều động Thiếu Bảo kiếm chém giết hồn phách Long mẫu! Con tiểu hồ ly trong lòng ngươi cũng coi như là đạt được ân huệ của ngươi, học được Khống Kiếm thuật tốt nhất trên đời này, xem như là một lần cơ duyên."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận