Mục Thần Ký


Ngày thứ hai, Tần Mục bị tiếng la hét của thôn dân làm thức tỉnh, tiến lên dò hỏi, thế mới biết tối hôm qua phu canh đột nhiên chết bất ngờ, khiến các thôn dân sợ hết hồn.


Tối hôm qua Tần Mục chặt cây, chém ngã đại thụ phía sau thì bên trong lòi ra một con rắn to, đã rất đáng sợ, không nghĩ tới phu canh lại chết trong đêm khuya, khiến các thôn dân hoảng loạn, bàn tán xôn xao.


Đôi vợ chồng kia nâng cái mâm, bên trên phủ vải đỏ, trên vải đỏ là một ít lễ vật thù lao, nói: "Bà đỡ, tiểu huynh đệ, chúng ta đều là những người nghèo, cũng không có vật gì tốt nhưng chút ít đồ này các ngươi nhất định phải nhận lấy."


Tần Mục đang muốn chối từ, người mù nói: "Mục nhi, nhận lấy đi, không nên để cho người nhớ mãi lòng tốt của con."


Tần Mục thu hồi mấy món đồ trên vải đỏ rồi cáo từ hai vợ chồng. Thanh niên kia cười nói: "Tiểu huynh đệ bản lĩnh vô song, tài năng xuất chúng, tương lai nhất định là rồng phượng trong nhân gian!"


"Rồng phượng có gì tốt?"


Tư bà bà nói: "Gan rồng mật phượng chỉ là món ngon trên bàn, đừng trở thành long phượng, trở thành người ăn thịt long phượng."


Hai vợ chồng kia nhìn nhau, Tư bà bà phất phất tay: "Trở về đi. Mục nhi, người mù, chúng ta tiếp tục đến chợ phiên!"


Tần Mục đuổi kịp tiểu lão thái bà, hiếu kỳ hỏi: "Bà bà, tối qua xảy ra chuyện gì? Người làm phép chính là phu canh kia sao? Hắn chết như thế nào? Còn có, tối hôm qua viên thuốc màu bạc trôi nổi trước mi tâm của con là thế nào? Lần trước không phải bà nói người trong thôn chúng ta đều là bình thường sao? Sao con có cảm giác người bình thường của những thôn khác không giống người bình thường của thôn chúng ta."


"Đâu ra nhiều vấn đề thế hả?"


Tư bà bà vô cùng đau đầu, hướng ánh mắt cầu cứu người mù, người mù cười cười đi về phía trước, bịch một tiếng va vào thân cây, ngất đi.


Tư bà bà giẫm lên mặt người mù mấy cái, người mù nhất định không tỉnh.


Tần Mục liền vội vàng vác người mù lên, ánh mắt mong đợi nhìn Tư bà bà, Tư bà bà rút một cây châm từ trong rổ ra và đâm vào mông người mù, cái mông người mù xì xì phun máu nhưng vẫn hôn mê như cũ.


Tư bà bà bất đắc dĩ, hấp háy mắt nói: "Phu canh chính thực là cao thủ ma đạo nuôi rắn kia, bản lĩnh ngược lại cũng không yếu, hắn dùng chính là Ma Ảnh Huyễn Ma công, là một môn thần thông của Thiên Ma giáo, rất là lợi hại, khiến người ta khó lòng phòng bị. Ta dùng pháp thuật ném đá giấu tay, làm bóng của hắn bị thương, dựa vào cái bóng để đánh bản thể hắn bị thương. Tâm ma của ta quấy phá, đã từng đáp ứng một người, suốt đời không thể gây tổn thương cho đệ tử Thiên Ma giáo, vì lẽ đó ta chỉ muốn cho hắn biết khó mà lui. Lạnh lùng hạ sát thủ không phải là ta mà là người mù."

Tư bà bà bất đắc dĩ, hấp háy mắt nói: "Phu canh chính thực là cao thủ ma đạo nuôi rắn kia, bản lĩnh ngược lại cũng không yếu, hắn dùng chính là Ma Ảnh Huyễn Ma công, là một môn thần thông của Thiên Ma giáo, rất là lợi hại, khiến người ta khó lòng phòng bị. Ta dùng pháp thuật ném đá giấu tay, làm bóng của hắn bị thương, dựa vào cái bóng để đánh bản thể hắn bị thương. Tâm ma của ta quấy phá, đã từng đáp ứng một người, suốt đời không thể gây tổn thương cho đệ tử Thiên Ma giáo, vì lẽ đó ta chỉ muốn cho hắn biết khó mà lui. Lạnh lùng hạ sát thủ không phải là ta mà là người mù."


Tần Mục hấp háy mắt nói: "Ngân hoàn lại là chuyện gì? Có phải là kiếm hoàn hay không? Có phải bà bà cũng tinh thông kiếm thuật hay không?"


Con mắt của Tư bà bà hấp háy, một già một trẻ nháy mắt với nhau, nháy đến con mắt mỏi nhừ. Tư bà bà cắn răng, lại chọc vào mông người mù một châm, người mù vẫn không chịu tỉnh.


"Ngân hoàn? Khặc khặc, con nói là cái này?"


Tư bà bà lật bàn tay một cái, trong lòng bàn tay hiện ra một viên thuốc màu bạc, Tần Mục liền vội vàng gật đầu, nói: "Bà bà dạy con kiếm thuật đi!"


Tư bà bà thở dài, nói: "Không phải là không muốn dạy con mà là không thể dạy. Kiếm thuật của ta tuy rằng cũng có thể được xếp hạng, nhưng không cách nào xếp vào hạng đệ nhất thiên hạ. Con học kiếm thuật của ta, nhân gia liền sẽ không dạy con, vì lẽ đó có đánh chết ta cũng không thể truyền cho con."


Tần Mục thất vọng, tinh thần lập tức chấn động: "Kiếm thuật đệ nhất thiên hạ? Là trong thôn chúng ta sao?"


"Con không nên nghĩ vớ vẩn."


Tư bà bà cảnh cáo nói: "Nếu con đi cầu ông ta thì ông ta sẽ càng không dạy, chỉ khi ông ấy nghĩ thông suốt mới dạy cho con! Hiện tại trên người con đã học nhiều loại tuyệt học, bất luận một loại nào đều chưa thể nói là tinh thông, đợi khi nào ở cùng cảnh giới con có thể dùng quyền đánh thắng Mã gia, đao chẻ đồ tể, thương chọc người mù, chạy thắng người què, lúc đó mới nghĩ cách rèn luyện kiếm pháp! Khi đó, ông ta không truyền thì chúng ta ép ông ấy truyền!"


Người mù ngáp một cái, chầm chậm nói: "Kiến thức ông ta cao nhất, tu vi sâu nhất, những năm này càng thêm khủng bố, chúng ta cùng lên cũng chưa chắc có thể đánh thắng được ông ta."


"Ngươi cam lòng tỉnh rồi?" Tư bà bà giận dữ, lại chọc vào mông ông ta một châm.


Người mù từ trên lưng Tần Mục nhảy xuống, chống gậy nói: "Dù sao thì chuyện này để ngươi giải thích vẫn tốt hơn, ta giải thích không được. Chuyện giết phu canh ta có thể giải thích một chút, Ma Ảnh Huyễn Ma Công của tên phu canh kia rất là lợi hại, đã có thể làm đến mức hoán đổi giữa bóng và người, thân thể không phải bản thể, cái bóng mới là bản thể. Quyết đấu với hắn nếu chỉ công kích bản thể của hắn thì sẽ bị cái bóng của hắn giết chết. Khi hắn muốn giết ta thì bị ta dùng trúc trượng giết cái bóng của hắn, đóng đinh hắn trên mặt đất."


Tần Mục suy nghĩ một chút, nói: "Nuôi rắn như thế rồi dùng tinh khí và hồn phách tiên thiên của trẻ mới sinh là tu luyện cái gì?"


Người mù nói: "Bà bà, ngươi tinh thông công pháp ma đạo nhất, ngươi giải thích đi."


"Môn công pháp này gọi là Tự Tại Tiên Thiên công."


Tư bà bà nói: "Môn công pháp này là công pháp từ hậu thiên biến thành tiên thiên của Thiên Ma giáo, chỉ là không biết hắn nhặt được bản thiếu ở đâu, luyện sai đường, vậy mà dùng trẻ con còn chưa sinh ra để luyện công. Mặc dù Tự Tại Tiên Thiên công là ma công chân chính, nhưng cũng là đường đường chính chính, xem thường dùng loại thủ đoạn thấp hèn này để luyện công, mà là hấp thu linh khí trong trời đất, rút lấy tinh hoa nhật nguyệt để tu luyện."


Thần sắc của bà có chút sầu lo, thấp giọng nói: "Người của Thiên Ma giáo vậy mà đã xuất hiện ở gần đây, xem ra Đại Khư đã không còn bình tĩnh. Những người này thường thường xuất hiện là như ong vỡ tổ... "


Ba người trở lại miếu Nãi Nãi, chợ phiên vẫn còn tiếp tục, đến sau giờ ngọ, người của mỗi thôn cũng bắt đầu rời đi trở về thôn của mình, Tần Mục cũng lần thứ hai điều khiển xe bò trở về Tàn Lão thôn.


"Mục nhi, sau này con có thể ra ngoài săn thú một mình."


Mã gia ngồi trên xe bò, thân thể xóc nảy theo con đường gập ghềnh, đột nhiên nói: "Con lớn rồi."


Trong lòng Tần Mục ấm áp, quay đầu lại cười cợt, đứa bé chăn bò của Tàn Lão thôn cười xán lạn như ánh mặt trời đầu xuân.


"Tuy nhiên, con chỉ được phép đánh dị thú bình thường, không cho khiêu chiến dị thú lãnh cấp chúa."


Tư bà bà nói: "Hơn nữa mỗi ngày lúc chạng vạng đều phải quay về chăn bò, cho bò ăn cỏ."


Lập tức sắc mặt đứa bé thả bò xụ xuống, mà hai con bò đang yên lặng kéo xe kia cũng là tức giận kêu một tiếng, mắt rưng rưng, lộ ra vẻ vô cùng oan ức.


Tần Mục thấy thế, hồ nghi nói: "Bà bà, hai con bò này có phải cũng là người hay không?"


"Con đoán xem." Tư bà bà cười hắc hắc nói.


Tần Mục không muốn đoán.


Sau lưng một cơn gió thổi tới, thiếu niên bị gió thổi đến mức tư tưởng chập chờn, đột nhiên bước ra, từ trên xe bò nhảy lên đuổi theo cơn gió. Hắn muốn đuổi theo cơn gió này, giẫm lên đầu ngọn gió, cất bước trên bầu trời!


Tốc độ của hắn cực nhanh, nhảy ra rừng tùng, chân đạp ngọn tùng điên cuồng lao đi, tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng đuổi kịp ngọn gió này, nhún người nhảy lên, đến giữa không trung, tuy rằng người trên không trung, thế nhưng dưới chân hắn lập tức truyền đến một lực nâng đỡ kỳ diệu hướng lên trên.


Thiếu niên hoan hô một tiếng, bước chân như bay điểm trên không trung, giẫm đầu gió lao nhanh.


Mấy người trên xe bò ngẩng đầu nhìn lên, người mù bình chân như vại nói: "Sẽ rơi xuống sao?"


Dược sư nắm một chút gió ngửi một cái, cười nói: "Sẽ rơi xuống. Đây là một luồng yêu phong, trong gió có một con yêu tinh đang chạy đi, sau khi phát hiện nó sẽ dừng lại. Các ngươi ai đi đón nó?"


Bước chân Tần Mục rất nhanh, ngọn gió kia cũng rất nhanh, trong lúc vô tình chạy hơn mười dặm đường, đang lúc thiếu niên hưng phấn thì đột nhiên nhìn thấy một con hồ ly trắng như tuyết đang ngồi trên một chiếc lá chuối tây bay bên cạnh mình, hai chân trước duỗi thẳng, chân sau lại xếp bằng.


Hắn không khỏi ngẩn ngơ, con bạch hồ kia cũng ngơ ngẩn.


Một người một cáo cùng kêu lên một tiếng, tiếp đó Tần Mục liền cảm giác được ngọn gió đang gào thét lập tức ngừng lại, không khỏi khua tay múa chân ngã xuống khỏi không trung, mà con hồ ly kia thì lại còn ngồi trên lá chuối, giơ chân trước chỉ vào hắn hét toáng lên, hiển nhiên là cực kỳ kinh ngạc.


"Nguy rồi!"


Bước chân Tần Mục liên tục biến ảo, sử dụng tới Thâu Thiên cước pháp, thầm nghĩ: "Chỉ cần chạy thật nhanh, liền có thể cất bước trên bầu trời... "


Lúc này hắn mới phát hiện mình chạy chưa đủ nhanh, chân căn bản không giẫm được vào không khí, vẫn là gào thét rơi xuống dưới!


Tần Mục nhìn xuống, tê cả da đầu, phía dưới là một vùng núi mà ngay cả rễ cây đều không có, chỉ có từng khối từng khối đá ngổn ngang, nếu ngã lên trên tảng đá, chỉ sợ tan xương nát thịt!

Tần Mục nhìn xuống, tê cả da đầu, phía dưới là một vùng núi mà ngay cả rễ cây đều không có, chỉ có từng khối từng khối đá ngổn ngang, nếu ngã lên trên tảng đá, chỉ sợ tan xương nát thịt!


Đúng vào lúc này, con bạch hồ đang rít gào trên không trung kia tỉnh lại, lá chuối như một làn khói từ không trung bay tới, Tần Mục lập tức cảm giác được dưới chân mình sinh ra ngọn gió, có thể giẫm lên đầu ngọn gió, bước chân vội vã nhanh chóng điểm vào, ngừng lại đà rơi xuống của bản thân, cuối cùng lúc sắp sửa rơi xuống đất thì chân giẫm vào ngọn gió nhún người nhảy lên, đạp gió lao đi!


Hắn vừa thở phào nhẹ nhõm đã thấy con hồ ly ngồi trên lá chuối kia đuổi tới, một người một cáo bốn mắt nhìn nhau, bạch hồ nói được tiếng người, âm thanh rất là êm tai, thế nhưng trên người lại mang theo mùi rượu, say khướt, hiếu kỳ nói: "Ngươi đang làm gì? Sao lại chạy vào trong cơn gió của ta?"


Tần Mục kinh ngạc, nói: "Ta muốn thử một lần có thể đuổi theo ngọn gió, đạp gió mà đi hay không, không biết đây là cơn gió của ngươi. Ngươi biết bay? Còn nói được?"


"Ta dùng pháp thuật cưỡi gió, liền có thể cưỡi gió mà đi."


Con bạch hồ kia nói: "Ta dự tiệc trở về, trời sắp tối nên phải chạy về rồi, không tiễn ngươi, đi trước một bước. Có duyên thì hôm nào gặp lại!" Dứt lời, cuốn lấy cuồng phong biến mất không còn tăm hơi.


Tần Mục chỉ cảm thấy sức gió dưới chân dần dần yếu bớt, vội vã từ không trung chạy xéo xuống, đáp lên mặt đất, chỉ thấy Tàn Lão thôn ngay ở phía trước, hắn ngẩng đầu nhìn lại, con hồ ly kia đã không thấy đâu.


"Dự tiệc trở về?"


Tần Mục một bụng của buồn bực: "Con hồ ly này biết nói lại biết pháp thuật, còn đi dự tiệc, có chuyện chơi vui như thế sao? Lần sau gặp nó, nhất định phải hỏi rõ ràng... "


Hai ngày sau, có hai đạo nhân vân du bốn phương, một già một trẻ đến Trương trang trại, mệt mỏi phong trần, đi vào trong thôn, lão giả kia nói: "Người tốt trong thôn, có thể bố thí chén nước uống hay không? Người xuất gia chúng ta thường ở bên ngoài, dạ dày không tốt, cho xin chén nước nóng."


Thôn dân mang cho hai người họ hai chén nước, lão giả cùng thiếu niên uống xong, cảm ơn thôn dân. Ông lão kia từ mi thiện mục, cười nói: "Thầy trò chúng ta vân du bốn phương, hiểu được chút phép thuật, ta thấy quý thôn có yêu khí, cần chúng ta trừ yêu không?"


Thôn dân kia cười nói: "Yêu tinh đã bị diệt trừ, là một con rắn lớn núp trong thân cây, bị một người thiếu niên thôn bên cạnh chém chết!"


Lão giả kinh ngạc nói: "Vì sao ta cảm giác được nơi này còn có yêu khí? Gần đây quý thôn có người nào chết nữa hay không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận