Mục Thần Ký


Ngay trong nháy mắt khi con rắn to này di động, Tần Mục vậy mà đột nhiên nhún người nhảy lên, dao mổ lợn như gió như mưa điên cuồng chém vào điểm yếu giữa đầu và thân rắn!


Đao pháp giết heo, Nhật Diệu Đông Hải Thiên Điệp Lãng!


Một chiêu này của đồ tể phải có một loại khí thế như mặt trời mọc, ngàn con sóng Đông Hải đuổi bắt nhau, dùng đao thế vô song chém phá tất cả các thế!


Tần Mục không có một ý nghĩ gì ngoài việc xuất đao. Chém! Chém! Chém! Chém! Chém!


Nhất định phải chém rụng cái đầu này!


Xì --


Máu rắn bắn ra, đầu tam giác to như mặt bàn của con rắn to này lìa khỏi thân thể, cái miệng lớn như chậu máu há rộng kia vẫn đang cắn về phía ba người cùng một nhà phía trước, tựa hồ hồn nhiên không biết mình đã chết rồi.


Mắt thấy đầu rắn to lớn này sắp vọt tới trước mặt ba người một nhà kia thì đột nhiên Tần Mục tung người vọt lên đầu rắn giữa không trung, hai chân phát lực, thân thể cong lại, dẫm miệng rắn khép xuống.


Đầu rắn cùng thiếu niên trên đó tựa như một khối chì lớn rơi thẳng xuống, nện ầm ầm vang vọng trước mặt ba người một nhà đang bị dọa sợ kia.


Ba người dại ra, ngây ngốc nhìn thiếu niên trước mặt.


Tần Mục khom người xuống, nhếch miệng nở nụ cười với tiểu cô nương kia, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Tiểu muội muội, không sao rồi."


Lúc này, tiếng khóc nỉ non của trẻ con mới truyền đến, một vị phụ nhân lao ra khỏi căn phòng đã bị đại xà đánh vỡ, cười nói: "Chúc mừng chúc mừng, mẹ tròn con vuông!"


Tần Mục liền vội vàng bỏ dao mổ lợn vào vỏ đao bằng da trâu sau lưng, xoay người chạy về sân, chỉ thấy thanh niên kia đã hưng phấn nhảy vào trong phòng, mà Tư bà bà thì lại đi ra khỏi phòng, rửa tay rồi quay đầu lại nhìn phu thê cùng hài tử đầm ấm trong phòng.


"Mục nhi, hài lòng chứ?" Tư bà bà cười nói.


Tần Mục nhìn cảnh tượng đầm ấm của một nhà ba người này, nhẹ nhàng gật đầu, bàn tay không tự chủ được giơ lên, nắm chặt khối ngọc bội trước ngực mình.


Tư bà bà nhìn theo tay của hắn, trong lòng than thầm một tiếng.

Tư bà bà nhìn theo tay của hắn, trong lòng than thầm một tiếng.


Người mù đi tới trước, ngáp một cái nói: "Chuyện nơi đây đã xử lý xong, cũng nên ngủ, bà bà, phòng trong thôn bọn họ rất ít, không bằng hai ta ngủ chung... "


Tư bà bà quay đầu lại, ánh mắt uy nghiêm đáng sợ. Người mù không khỏi rùng mình một cái, trúc trượng đâm xuống đất, xoay người liền đi: "Thời đại này, người mù đều bị người khi dễ, lòng người không chân thành, ta ngủ ở trên đường... "


"Bà bà, sao người trong thôn mãi vẫn không phát hiện được con rắn to này?" Tần Mục nhìn thấy một ít thôn dân tràn vào sân, đang cố gắng lôi cái đuôi của con rắn to từ trong hốc cây kia ra ngoài, không khỏi buồn bực hỏi.


Hắn sinh sống ở Tàn Lão thôn từ nhỏ, từng thôn dân đều tàn tật, dù Tư bà bà cũng là còng lưng, thế nhưng trong lòng hắn những lão nhân trong thôn, mỗi người đều là lên trời xuống đất không gì không làm được.


Thế nhưng thôn dân của thôn này thì lại đều là người bình thường, tuy rằng có võ giả, nhưng thực lực tu vi cũng không phải quá cao, bởi vậy trong lòng nghi hoặc.


"Bên trong Đại Khư, chỉ có một Tàn Lão thôn."


Ánh mắt Tư bà bà thăm thẳm: "Ở đây toàn là người bình thường, bọn họ là những người không kịp chạy trốn khi Đại Khư bị tai biến, cũng có vài người bị chèn ép không thể sống ở bên ngoài nên trốn tới đây, tránh né sưu cao thuế nặng, địa chủ áp bức, muốn đến nơi này để sống."


"Ngoại giới?" Ánh mắt Tần Mục sáng lên.


"Ngoại giới nguy hiểm hơn Đại Khư nhiều!"


Tư bà bà hừ lạnh một tiếng, nói: "Bằng không bà bà và đám người mù cũng sẽ không bị làm cho phải trốn vào Đại Khư! Con không nên luôn nghĩ đến ngoại giới!"


Tần Mục gãi gãi đầu, chẳng biết vì sao Tư bà bà luôn luôn hòa ái dễ gần lại đột nhiên nổi nóng.


Tư bà bà hạ giọng, nói: "Con rắn to này có gì đó quái lạ. Bình thường, dị thú căn bản là không cách tiến vào trong thôn, mà con rắn to này lại có thể trốn ở bên trong thôn suốt mấy năm nay. Chỉ sợ là có người cố ý bỏ con rắn to này vào... Loại thủ đoạn nuôi rắn này tựa hồ là thủ đoạn của Ma giáo. Khà khà, tối hôm nay, nói không chừng còn có chút chuyện vui... "


"Có người cố ý để đại xà vào thôn hại người sao?"


Tần Mục tập trung tinh thần cao độ, làm thế không khỏi quá thất đức sao chứ?


Con rắn kia rõ ràng đã ăn mấy đứa trẻ con vừa ra đời, dùng trẻ con nuôi rắn có ích lợi gì cho hắn đây?

Con rắn kia rõ ràng đã ăn mấy đứa trẻ con vừa ra đời, dùng trẻ con nuôi rắn có ích lợi gì cho hắn đây?


"Mục nhi, tối hôm nay có thể sẽ xuất hiện một số chuyện kỳ quái đến với con, con có thấy cũng không nên cử động, không được lộ ra, đợi đến hừng đông sẽ tự có kết quả."


Tư bà bà cười khà khà, lộ ra hàm răng trắng tinh trong miệng: "Hắn dùng rắn hấp thu tinh khí cùng hồn phách của trẻ con, sau đó hắn hấp thu tinh khí của rắn, dùng để nghịch chuyển tiên thiên, hẳn là đã luyện rất nhiều năm, bản lĩnh phi phàm. Tuy nhiên, ở bên ngoài hắn làm như thế khẳng định là bị người trừ ma vệ đạo, vì lẽ đó tiến vào Đại Khư gây sóng gió. Mục nhi, người tối nay tới con đối phó không được, chỉ để ý nhìn."


Tần Mục gật đầu, trong lòng lo sợ bất an.


Gia đình này náo nhiệt nửa ngày, người một nhà vừa khóc vừa cười, qua một lúc lâu mới nhớ tới chuyện sắp xếp chỗ ở cho Tư bà bà cùng Tần Mục. Vợ chồng nhà này nhường lại nhà chính và phòng trong của mình, mời Tư bà bà và Tần Mục ngủ ở đó, Tần Mục cảm thấy có chút không thích hợp nhưng Tư bà bà lại không chối từ, để Tần Mục ngủ ở nhà chính còn bà ngủ ở phòng trong.


Cũng không lâu lắm hai người đã ngủ, Tần Mục vốn là cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, tuy nhiên sau một lúc mi mắt vẫn chậm rãi nhắm lại, đợi đến canh ba lúc nửa đêm, không có một âm thanh, đột nhiên Tần Mục không tự chủ được rùng mình một cái vội vàng mở mắt, vậy mà phát hiện mình không thể động đậy!


Đột nhiên cửa chính của gia đình này khanh khách chít chít mở ra, ánh sáng le lói hắt vào từ khe cửa, trên mặt đất xuất hiện một cái bóng thật dài.


Tần Mục há mồm, nhưng phát hiện mình không cách nào phát ra âm thanh, căn bản là không thể nhắc nhở Tư bà bà!


Cái bóng trên mặt đất lay động một lát rồi chuyển động, vậy mà từ trên mặt đất bò lên tường, cái bóng ở trên tường vặn vẹo, giương nanh múa vuốt, có vẻ dữ tợn gấp bội.


Mồ hôi lạnh bốc lên trên trán Tần Mục, đã thấy cái bóng trên tường kia bò bò, bò đến đỉnh rồi buông xuống, nhìn chòng chọc vào hắn.


Cặp mắt Tần Mục trợn tròn, buông xuống chính là cái bóng, một cái bóng chân thực, rất dẹp, vậy mà cực kỳ linh hoạt, tựa như một võ giả tinh thông thuật uốn dẻo!


Thế nhưng đây rõ ràng chỉ là cái bóng mà, cái bóng thì làm sao tự do hoạt động? Chủ nhân của cái bóng lại ở nơi nào?


Phù --


Một luồng gió thổi qua cửa, một mặt cờ trắng nho nhỏ hình tam giác bị thổi đến, được cái bóng kia nắm vào trong tay, hướng về Tần Mục quơ quơ.


Nhưng vào lúc này, đột nhiên cửa phòng trong nơi Tư bà bà đang ngủ kẽo kẹt mở ra một cái khe, trong khe cửa bay ra một hạt châu màu bạc lóng lánh, giống ngân hoàn mà Tần Mục nhìn thấy trong phòng Tư bà bà, dừng trước mi tâm của Tần Mục, không nhúc nhích, chỉ thấy hạt châu kia xoay tròn chuyển động, nhưng không có phát ra một âm thanh nào, không ngừng có từng tia kiếm bằng sợi tóc, hầu như không cách nào nhìn thấy, bắn ra.


Bóng đen trên nóc nhà vung vẩy cờ trắng, trôi tới trôi lui trong phòng, cờ trắng lui tới như điện, nhiều lần tấn công về phía Tần Mục đang ngủ trên giường, hạt châu kia cũng đột nhiên chuyển động, vô thanh vô tức va chạm cùng cờ trắng, đón đỡ mọi đòn tấn công của bạch phiên.

Bóng đen trên nóc nhà vung vẩy cờ trắng, trôi tới trôi lui trong phòng, cờ trắng lui tới như điện, nhiều lần tấn công về phía Tần Mục đang ngủ trên giường, hạt châu kia cũng đột nhiên chuyển động, vô thanh vô tức va chạm cùng cờ trắng, đón đỡ mọi đòn tấn công của bạch phiên.


Dù rằng hai vật kỳ quái này không ngừng va chạm, giao tranh trong phòng, thế nhưng từ đầu đến cuối đều không phát ra bất kỳ thanh âm gì, yên tĩnh đến kỳ lạ, cũng không phá hoại bất cứ đồ vật gì.


Sau một lát, cái bóng kia đột nhiên run rẩy, từ trong miệng cái bóng phun ra một ngụm máu tươi, bạch phiên ào ào ào bay đi, mà bóng đen kia giống như nước chảy ra ngoài phòng, biến mất không còn tăm hơi.


Hạt châu màu bạc dừng lại chốc lát rồi cũng trở về buồng trong, không thấy tăm hơi.


Lúc này Tần Mục cảm giác được mình có thể nhúc nhích, há miệng thở hổn hển, không hiểu vừa nãy xảy ra chuyện gì, tuy nhiên vết máu trên đất lại cho thấy tất cả những thứ này đều là sự thật.


Ngoài phòng, vạn vật im tiếng, sau một chốc truyền đến tiếng chiêng, đó là phu canh trong thôn đang báo canh, miễn cho thôn dân dậy sớm bị bóng tối ngoài thôn nuốt chửng.


Phu canh kia gõ ba tiếng chiêng, thu chiêng về nhà, mới vừa tới trước phòng của mình thì thấy bên đường có một người mù chống gậy đi qua.


"Lão ca, tìm vị trí nghỉ một chút đi!"


Phu canh vội vã ngăn cản người mù, cười nói: "Sắc trời tối như vậy, ra ngoài thôn cẩn thận bị ma quái ăn thịt!"


Người mù lộ ra nụ cười, trúc trượng chỉ vào cái bóng của phu canh, cười nói: "Đa tạ nhắc nhở." Dứt lời, trúc trượng điểm điểm đâm đâm, dần dần đi xa.


Phốc phốc --


Ngực phu canh nổ tung hai cái lỗ máu, trước sau thông suốt, thân thể lung lay rồi ngã nhào xuống đất.


"Thương quá nhanh, có thể phá pháp của ta! Khặc khặc, ta biết ngươi, ngươi mù, ngươi càng mạnh hơn... "


Phu canh phun ra một hơi cuối cùng, khí tuyệt bỏ mình.


Một mặt cờ trắng hình tam giác từ không trung bay xuống, phủ lên mặt hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận