Mục Thần Ký


Hàng mi bạc của lão hòa thượng nhảy lên, lập tức biết sơ hở mà ông nói là cái gì. Lúc còn nhỏ, khi học nghệ thì có một lần ông ta tham ngủ, bỏ lỡ buổi học của Như Lai, mà buổi học kia chính là giảng dạy chiêu Thiên Thủ Phật Đà này.


Phật môn coi trọng chữ duyên, lão hòa thượng bỏ qua duyên lần đó thì không cách nào hướng về Như Lai thỉnh giáo tinh túy của Thiên Thủ Phật Đà, chỉ có thể học Thiên Thủ Phật Đà từ chỗ sư huynh đệ, nhưng dù sao cũng không phải là chân truyền từ Như Lai.


Trong Thiên Thủ Phật Đà của ông ta quả thật có một sơ hở mà người khác không cách nào cảm thấy, chính lão hòa thượng cũng phát hiện sơ hở này, muốn bù đắp, nhưng càng bù đắp lại càng thủng, càng bù đắp thì sơ hở càng nhiều.


Giải quyết vấn đề, trước tiên cần tìm ra nguyên nhân của vấn đề, chiêu Thiên Thủ Phật Đà này cực kỳ phức tạp, cần sự phối hợp trên mọi phương diện của nhãn nhĩ tỉ thiệt thân ý (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân thể, ý nghĩ - từ ngữ trong kinh Phật), biến hóa đếm không xuể, bất luận cái sơ hở bé nhỏ nào cũng không thể là do một nguyên nhân gây nên, rất có thể là do mấy nguyên nhân thậm chí mười mấy nguyên nhân nhìn như không có quan hệ gì gây nên.


Từ khi còn trẻ lão hòa thượng đã bắt đầu tìm kiếm nguyên nhân của sơ hở, nhưng đến giờ vẫn không tìm được. Trong Thiên Thủ Phật Đà của ông ta xuất hiện kẽ hở, là đệ tử của ông ta nên đương nhiên Thiên Thủ Phật Đà của Minh Tâm cũng sẽ xuất hiện sơ hở tương tự.


Sơ hở này quá nhỏ, chỉ có công kích với tốc độ cực kỳ nhanh chóng thì mới có thể làm cho sơ hở chút xíu này hiển lộ ra. Tia kẽ hở này là lúc cánh tay giơ lên đến dưới yết hầu khoảng một tấc thì nguyên khí trở nên hơi có chút mỏng manh.


Gặp phải kẻ địch có công kích nhanh chóng thì bởi vì nguyên khí mỏng manh nên tốc độ giơ cánh tay lên sẽ hơi chậm một xíu, một chút xíu này sẽ làm yết hầu xuất hiện một kẽ hở thoáng qua. Tu vi của lão hòa thượng quá cao, rất ít người có thể ép ra kẽ hở này của ông, thế nhưng Minh Tâm lại khác.


Nói riêng về độ hùng hồn thì tu vi của Tần Mục còn ở trên Minh Tâm, mà Tần Mục lấy tay làm đao, nhanh vô cùng, trong chốc lát ngắn ngủi hắn đã chém liên tục hơn trăm lần vào cổ họng của Minh Tâm!


Ở lần sáu mươi tám thì chuông lớn bằng kim quang bên ngoài thân thể Minh Tâm cũng đã bị phá nát một lần, tuy rằng Minh Tâm lần thứ hai tụ tập nguyên khí, chuông lớn bằng kim quang tái hiện, thế nhưng đao của Tần Mục đã cắt vào cổ họng Minh Tâm!


Yết hầu Minh Tâm không ngừng chảy máu, rất nhanh nhuộm đỏ bộ tăng bào bằng lụa trắng.


Lão hòa thượng thở dài, nói: "Thằng nhỏ ngốc, Thiên Thủ Phật Đà của ngươi không ngăn được đao của hắn, chẳng lẽ không thể đổi chiêu khác sao?"

Lão hòa thượng thở dài, nói: "Thằng nhỏ ngốc, Thiên Thủ Phật Đà của ngươi không ngăn được đao của hắn, chẳng lẽ không thể đổi chiêu khác sao?"


Minh Tâm tỉnh ngộ lại, bản thân chỉ lo đón đỡ đao của Tần Mục mà lại quên rằng chỉ lo phòng thủ thì chính mình chỉ có thể rơi vào hoàn cảnh chịu đòn, mà chuông lớn bằng kim quang của chính mình lại có thể ngăn cản đao của Tần Mục trong thời gian ngắn, tạo cơ hội cho mình đánh bại đối thủ.


Do Tần Mục quá điên cuồng khiến cho hắn khiếp sợ, quên sở trường của mình!


Đột nhiên hắn biến chiêu, bàn tay nắm lại, giữa trời chấn động, nắm đấm tựa như vầng mặt trời rực rỡ, cực kỳ chói mắt!


Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện!


Giờ phút này, lại có Phật âm từ bên trong ấn pháp của hắn truyền đến, Phật âm du dương cao xa, hơn nữa kèm theo Chưởng Tâm lôi, một tiếng ầm ầm nổ vang, đủ để luyện hồn diệt phách!


Chiêu Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện của hắn khác với Tần Mục, uy lực gấp mấy lần Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện của Tần Mục!


Tần Mục gặp phải sự xung kích của chiêu này, lập tức ngơ ngơ ngác ngác, ba hồn đều lay động, bảy phách đều kinh hãi.


Bộp bộp bộp!


Tần Mục giơ ngón tay lên, chỉ pháp khiến người ta hoa cả mắt liên tiếp điểm vào mi tâm, xương cùng, rốn, Thiên Linh cái, hầu kết, lồng ngực, đáy chậu, buồng phổi khóa lại ba hồn bảy vía của bản thân!


Thiên Ma Tạo Hóa Công!

Thiên Ma Tạo Hóa Công!


Thiên Ma Tạo Hóa Công mà Tư bà bà truyền thụ cho hắn vốn là ma công dùng để ổn định hồn phách, khóa lại tinh huyết lột da may y phục, giờ khắc này lại được hắn dùng để phong tỏa hồn phách bản thân, không để cho chiêu thức của Minh Tâm luyện hóa hồn phách!


"Tát ma đa!"


Một tiếng Ma âm nhanh chóng truyền đến, Tần Mục Niêm hoa vi tiếu (giai thoại Phật môn - cầm hoa mỉm cười), bàn tay chấn động, Thiên Ma Tự Tại ấn nổ ra, hồn vía Minh Tâm lên mây, suýt nữa bị lôi ra ngoài thân thể. Nhưng vào lúc này, chiêu thức của Tần Mục lại biến đổi, từ Ma công chuyển thành Phật công, Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện!


Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện của Minh Tâm thì nắm đấm là mặt trời, lôi âm đánh tan hồn phách, kim quang luyện hóa hồn phách, mà Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện của Tần Mục thì nắm đấm cũng là mặt trời, Chu Tước nguyên khí rừng rực làm cho nắm đấm bốc cháy, ánh lửa là nguyên hỏa, cường độ kinh người, có thể nóng chảy sắt thép.


Năm ngón tay trên nắm đấm của Tần Mục mở rộng ra, không khí trong lòng bàn tay lập tức nổ tung, lực trùng kích cực lớn đập vào mặt, nổ tán loạn hồn phách của đối phương.


Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện của lão hòa thượng và Mã gia có chỗ bất đồng, hiển nhiên của lão hòa thượng mới là chính tông, mà Mã gia đã trải qua thay đổi, chú trọng uy lực.


Chỉ là Tần Mục không có Như Lai Đại Thừa kinh, không cách nào phát huy được toàn bộ uy lực.


Minh Tâm vừa bị xung kích khiến cho thần hồn dao động, suýt nữa rời khỏi thân thể, lập tức lại nghe một tiếng quát khẽ: "Tát ma đa!"


Tần Mục vậy mà biến chiêu lần nữa, từ chưởng biến thành ấn, niêm hoa vi tiếu, lần thứ hai đánh ra Thiên Ma Tự Tại ấn, hắn hoán đổi qua lại hai loại ấn pháp của Phật môn và Ma đạo, vậy mà thông suốt không chút cảm giác trì trệ nào, mấy người Tư bà bà và lão hòa thượng kia nhìn thấy mà giật mình trong lòng, chấn động không tên.


Phật, Ma xung đột, đây là chuyện đương nhiên, vận chuyển Ma công lại khống chế Phật công tất nhiên sẽ vô cùng khó khăn, tuyệt đối không thể tùy ý như Tần Mục vậy.

Phật, Ma xung đột, đây là chuyện đương nhiên, vận chuyển Ma công lại khống chế Phật công tất nhiên sẽ vô cùng khó khăn, tuyệt đối không thể tùy ý như Tần Mục vậy.


"Là Bá thể nguyên khí." Người điếc nở nụ cười, thấp giọng nói.


Tư bà bà nghe được thì trong lòng hơi chấn động: "Người điếc nói đúng, chỉ có Bá thể nguyên khí không có bất kỳ thuộc tính nào mới có thể không hề trở ngại trong việc hoán đổi giữa Phật công và Ma công! Mục nhi quả thực là Bá thể, trưởng thôn không có nhìn lầm!"


Đột nhiên lão hòa thượng kia đứng dậy, niệm một tiếng Phật hiệu, lập tức Thiên Ma Tự Tại ấn của Tần Mục mất đi uy lực, một luồng sức mạnh vô hình tách hắn và Minh Tâm ra. Minh Tâm đang muốn ổn định lại tinh thần tiếp tục phân cao thấp cùng Tần Mục thì đột nhiên trước mắt biến thành màu đen, thân thể lung lay.


Yết hầu của hắn suýt chút nữa đã bị Tần Mục chặt đứt, mất máu quá nhiều.


"Ta thua."


Lão hòa thượng nhìn Mã gia một chút, vẫy tay gọi Minh Tâm, nói: "Sư đệ, lần này là ta thua, nhưng lần sau chưa chắc. Minh Tâm, thầy trò chúng ta vân du bốn phương, còn chưa có chỗ dừng chân, không bằng ở gần đây tìm chút thiện duyên, tìm thôn trang ở lại."


Yết hầu Minh Tâm còn đang chảy máu, đi lên phía trước, lão hòa thượng băng bó vết thương, thoa thuốc trị thương cho hắn, ý vị thâm trường nói: "Sư đệ, thiền trượng mất còn có thể làm lại, nhưng đầu chỉ có một. Ngươi thua một lần thì đó là thua toàn bộ. Còn vị tiểu thí chủ này nữa, ngươi tu luyện Ma công, nham hiểm độc ác, đã nhập Ma đạo, cẩn thận trầm luân vào địa ngục, vĩnh viễn không được siêu thoát!" Dứt lời, mang theo Minh Tâm nhẹ nhàng đi, chân không dính bụi.


Tần Mục nhảy xuống lôi đài, nhìn theo thầy trò lão hòa thượng đi xa, thấy sắc mặt Mã gia nghiêm nghị, hiển nhiên là đang vì lời nói của lão hòa thượng mà lo lắng, vội vàng nói: "Mã gia gia, bà bà, nếu có cơ hội, ông ta có thể giết chúng ta hay không?"


Tư bà bà cười lạnh nói: "Hàng yêu trừ ma là hoạt động thường ngày của bản thân lão tặc ngốc, nếu như có cơ hội mà nói thì kết quả của chúng ta không thể tốt hơn Ngô nữ! Hơn nữa Mã gia... " Bà lắc lắc đầu.


Mã gia truyền công pháp của Đại Lôi Âm tự ra ngoài, việc này đã phạm vào đại kỵ của Đại Lôi Âm tự!

Mã gia truyền công pháp của Đại Lôi Âm tự ra ngoài, việc này đã phạm vào đại kỵ của Đại Lôi Âm tự!


Tần Mục không hiểu nói: "Vậy vì sao chúng ta không dứt khoát giết ông ta chấm dứt hậu hoạn, vì sao còn muốn chờ ông ta đến gây hấn sinh sự?"


Ánh mắt Tư bà bà sáng lên, khen: "Mục nhi càng ngày càng có phong độ của Bá thể rồi! Dược sư, người câm, người mù, có muốn hay không dứt khoát làm thịt lão tặc ngốc và tiểu tặc ngốc này?"


Lão hòa thượng kia tuy đã đi xa nhưng nghe nói như thế thì không khỏi tăng nhanh tốc độ, vèo một tiếng tung người bay lên, mang theo Minh Tâm nghênh ngang rời đi, trong lòng cũng bỏ luôn ý nghĩ ở lại gần Tàn Lão thôn.


Mấy người Tư bà bà cũng không có đuổi theo, mà là tiếp tục bận bịu với công việc của chính mình, người điếc đột nhiên cảm khái nói: "Đại Khư càng ngày càng không an toàn, yêu ma quỷ quái gì cũng dám tiến vào Đại Khư kiếm chuyện."


Người mù gật đầu, tràn đầy đồng cảm: "Khiến những người đàng hoàng như chúng ta đây không được thanh tịnh. Lão Mã gia, luôn ẩn núp như vậy cũng không phải là biện pháp, ngày nào đó chỉ cần ngươi bảo đi Đại Lôi Âm tự, những bộ xương già chúng ta đây cũng có thể đi cùng ngươi một chút."


Trong lòng Mã gia cảm động, nhưng không có biểu lộ ra, mà là nhấc thiền trượng lên, nói: "Năm đó ta đánh ra Đại Lôi Âm tự thì đương nhiên cũng có thể giết về Đại Lôi Âm tự, không cần các ngươi giúp đỡ. Mục nhi, đây là phần thắng của con, cho con."


Tần Mục tiếp nhận thiền trượng, nhưng không nặng như trong tưởng tượng, rõ ràng thiền trượng này ép chân bàn chìm vào trong đất, nhưng vào tay lại rất nhẹ nhàng, buồn bực nói: "Thiền trượng này rất quý giá sao? Vì sao Mã gia gia phải dùng đầu đánh cược nó?"


"Quý giá? Cũng không tính là quý giá."


Tư bà bà đánh giá thiền trượng, cười híp mắt nói: "Biết Tương Long thành chứ? Nhiều lắm thì thiền trượng này cũng chỉ có thể mua được một tòa Tương Long thành mà thôi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận