Mục Thần Ký


"Giết Thiên Ma giáo chủ, báo thù cho các sư huynh!"


Lập tức chúng tăng đùng đùng phẫn nộ lao tới như ong vỡ tổ. Tần Mục khẽ nhíu mày rùng mình một cái rồi thi triển phật đà ngàn tay. Phật quang bùng phát, phật âm bao phủ Thiên Long Viện vô cùng vang vọng.


Tần Mục giống như một đại phật sừng sững bất động kiên cường chống lại các đòn tấn công từ bốn phương tám hướng. Tiếng nổ bùm bùm vang lên không ngớt, hàng loạt tăng nhân bay ra xung quanh va vào các cột rồng. Có cột rồng gãy ngay lập tức, gãy thành ba bốn khúc.


Tần Mục rùng mình một cái, ngàn cánh tay phía trước và phía sau biến mất, phật quang ban nãy cũng tự nhiên biến mất.


Tần Mục đưa mắt nhìn chúng tăng nằm ngả nghiêng trên mặt đất, phất tay áo nói:


"Đây chính là Lôi Âm Bát Thức của Đại Lôi Âm Tự các ngươi, có phải là công pháp ma đạo không? Công pháp, dùng đúng đắn sẽ là chính đạo, dùng làm việc tà ác thì cho dù là Lôi Âm Bát Thức cho dù là Như Lai Đại Thừa Kinh cũng là ma đạo!"


Mã gia hắng giọng một tiếng, nhìn lão hòa thượng Kính Minh đang há miệng kinh ngạc ở sau lưng, nói:


"Sư huynh, Thiên Long Viện của huynh hơi hỗn loạn, chắc nên tới Tâm Thiền Viện thôi!"


Lão hòa thượng Kính Minh nhìn Tần Mục trong lòng giận dữ. Tần Mục đánh chết, đánh bị thương vô số đệ tử của ông ta nhưng Mã gia và ông nội mù ở đây, ông ta cũng không dám hành động liều lĩnh.


Đặc biệt là ông nội mù ở bên cạnh ông ta, mặc dù hai hốc mắt trống rỗng nhưng chỉ cần ông ta có hành động gì đó là lập tức cảm nhận được một luồng sát ý phát ra từ trong người ông nội mù lẩn quẩn trên cổ mình.


Nếu như ông thực sự ra tay thì chỉ e rằng gậy trúc của ông nội mù ngay lập tức sẽ đâm xuyên cổ họng mình.


Như Lai Đại Thừa Kinh của ông ta có sơ hở chính là ở chỗ yết hầu, sửa thế nào cũng không được.


Mấy vị lão hòa thượng của Thiên Long Viện cũng không dám hành động. Đứng bên cạnh Mã gia và ông nội mù khiến họ cảm thấy giống như có hai ngọn núi Tu Di đè xuống người, nhúc nhích một chút sẽ lập tức tan xương nát thịt!


Trán hòa thượng Kính Minh vã mồ hôi lạnh, nói:


"Sư đệ, đệ tử của các ngươi giết tăng nhân của ta trong Thiên Long Viện, hơn nữa đánh hỏng Bách Long Đồ…"


Mã gia không nói gì.


Ông nội mù thờ ơ, chống gậy trúc nói:


"Kính Minh sư huynh, hôm nay Thiên Long Viện bị gỡ là do ngươi tự gây ra. Nếu như ngươi không nói Mục nhi là ma giáo chủ thì đã không xảy ra việc này. Đừng để to chuyện, to chuyện sẽ không dễ thu xếp đâu."


Một giọt mồ hôi lạnh trên trán hòa thượng Kính Minh rơi xuống, ông ta ho một tiếng, giọng nói vang dội:


"Tần giáo chủ là khách phương xa tới, chúng tăng không được hỗn xược, mau lùi hết xuống."


Ông ta nói xong, các tăng nhân khác trong Thiên Long Viện đều như trút được gánh nặng vội vàng đỡ những tăng nhân ngã trên mặt đất dậy.


Mã gia nói:


"Mục nhi, về thôi!"


Ông nội mù cười tít mắt, nói:


"Ngươi đánh cũng đánh rồi, phá cũng phá rồi, nói cũng nói rồi. Dù sao thì chúng ta cũng là khách, không được quá xấc xược. Mã gia nói rồi, tới Tâm Thiền Viện một chuyến thôi. Còn không mau lại đây?"


Tần Mục vâng lời, cúi người chào hòa thượng Minh Tâm rồi nói:


"Tiểu hòa thượng, nếu như không sống được ở Đại Lôi Âm Tự có thể tới Thiên Thánh giáo tìm ta."


Hòa Thượng Minh Tâm rầu rĩ nói:


"Sao ta không sống được chứ? Sư phụ của ta đối xử với ta rất tốt, những sư huynh đệ ở đây cũng rất quan tâm ta. Ta sẽ không cải chính quy tà đâu. Ngươi cũng vậy, đừng làm ma giáo chủ nữa. Sớm ngày từ bỏ cái ác theo cái thiện chả phải rất tốt sao? Phật pháp nói, biển khổ vô biên quay đầu là bờ..."


Tần Mục lắc đầu, nghiêm túc nói:


"Ngươi là hòa thượng đích thực. Có lúc hòa thượng đích thực sẽ không được các hòa thượng giả trong chùa dung nạp. Khi chùa không chấp nhận ngươi nữa, ngươi hãy tới giang hồ tìm kiếm “chân như”, đại giác của ngươi. Đọc kinh phật ít thôi, những người biên soạn kinh phật chả có mấy ai là Như Lai, bọn họ còn không thể thành phật sao có thể chỉ điểm ngươi thành phật? Tiêu diệt phật trong lòng, tiêu diệt Đại Lôi Âm Tự trong lòng ngươi sẽ là phật của chính ngươi. Thiên hạ chính là Đại Lôi Âm Tự của ngươi, chúng sinh đều là đạo hữu, sư huynh của ngươi."


Hắn giơ một ngón tay ra nhấn vào ngực hòa thượng Minh Tâm, mỉm cười nói:


"Chỗ này của ngươi có một vị phật thật sự!"


Sau đó, hắn lại chỉ vào ấn đường của hòa thượng Minh Tâm:


"Chỗ này của ngươi có một vị phật giả. Đừng để tín ngưỡng trở thanh ma của ngươi trở thành ràng buộc, trở ngại nhận thức của ngươi. Việc ngươi nên làm là cúi xuống nhìn thiên địa, không hổ thẹn với lương tâm."


"Trong tim có một cán cân, hãy để nó trở thành nguyên tắc của ngươi đi đánh giá thiện ác thị phi, chính tà phật ma. Hãy đi nhiều nhìn xem người khác làm gì. Đừng chỉ đọc xem kinh phật nói gì. Sống trong chùa nghĩ tới thiện ác, nghĩ tới thành phật thì sẽ không thể thành được!"


Đầu hòa thượng Minh Tâm ù ù choáng váng, ngẫm nghĩ.


Tần Mục quay người đi về phía Mã gia, hành lễ với lão hòa thượng Kính Minh và mọi người, nói:


"Xin lỗi các vị sư phụ, quấy rầy sự thanh tịnh của các vị rồi!"


Hòa thượng Kính Minh cùng mọi người đáp lễ lại, nói:


"Ma giáo chủ khách sáo rồi. Tu hành của họ chưa đủ, ma tính của giáo chủ quá nặng giỏi mê hoặc lòng người lại ra tay tàn độc, là lão ma đầu bẩm sinh."


Tần Mục lắc đầu nói:

Tần Mục lắc đầu nói:


"Tu vi tâm kính của ta rất nông cạn, kẻ khác muốn giết ta, ta chỉ có thể đáp trả. Tâm kính của các vị đại sự phụ cao thâm, khi người khác giết các người, các người có đáp trả không?" Nói xong,


“keng” một tiếng rút Thiếu Bảo Kiếm ra, ánh mắt không mấy thân thiện.


Ánh mắt lão hòa thượng Kính Minh và những người khác đổ dồn về lưỡi kiếm sáng bóng, ai nấy cũng lắc đầu.


Tần Mục cất bảo kiếm đi, thở phào, cười nói:


"Ta tưởng rằng các vị cao tăng đắc đạo có thể không sợ sinh tử, không màng vinh nhục thì ra các vị cũng giống ta, đều là những tục nhân, ma tính quá nặng. Cáo lui. Mã gia, ông nội mù, Tâm Thiền Viện là nơi thế nào?"


Mã gia dẫn họ đi ra ngoài, nói:


"Tâm Thiền Viện là nơi luyện tâm của Đại Lôi Âm Tự, tu hành ở đó không giống ở đây. Tăng nhân tu hành, tu tâm trước. Ở Tâm Thiền Viện có rất nhiều tăng nhân tu luyện Bế Khẩu Thiền, không dùng miệng lưỡi nói chuyện!"


Ông nội mù thở phào, cười nói:


"Không nói chuyện bằng miệng lưỡi thì tốt, tránh việc ngươi nói với họ về những việc làm của tăng nhân trong hiện thực, họ nói với ngươi về phật pháp. Ngươi nói với họ cần chỉnh đốn quy tắc của chùa, họ nói với ngươi về phật pháp. Ngươi giảng đạo lý với họ, họ nói với ngươi về phật pháp. Ngươi nói với họ về phật pháp, họ giương nắm đấm với ngươi. Chỉ có mỗi việc nói đi đôi với làm nhưng những kẻ tín phật này lại không làm được."


Mã gia do dự một chút, dừng bước nói:


"Vậy thì không tới Tâm Thiền Viện nữa."


Tần Mục ngạc nhiên, kêu lên thất thanh:


"Hòa thượng ở Tâm Thiền Viện cũng như thế này sao?"


Mã gia lắc đầu nói:


"Tâm Thiền Viện còn có người không tu Bế Khẩu Thiền, cũng may ngươi đi cùng, nếu như ta đi một mình tới đây, chúng nhất định sẽ càm ràm với ta. Ngươi là ma giáo chủ, giờ họ càng thích càm ràm với ngươi hơn. Càm ràm không lại ngươi, sau đó sẽ lại tái diễn vụ việc như ở Thiên Long Viện."


Ông nội mù lắc đầu nói:


"Vậy thì không đi nữa. Trong Đại Lôi Âm Tự phần lớn đều là hòa thượng giả, chả mấy kẻ có thể làm được trong ngoài như một, nói đi đôi với làm. Chỉ cần ngươi nói chúng một câu chúng sẽ nhao nhao lên cãi nhau với ngươi và muốn để một người tâm phục là việc khó nhất. Bọn chúng không thể phá vỡ chướng ngại về nhận thức, cứ thích khiến những đạo lý đơn giản thành phức tạp khiến ngươi choáng váng. Nếu như đi theo những đề tài họ nói, ngươi chắc chắn sẽ thua."


Mã gia nói:


"Đạo lý nói hay thế nào đi nữa cũng chỉ là đạo lý, cuối cùng vẫn phải xem làm như thế nào. Trên thế gian này thực sự không có mấy hòa thượng thật sự, phần lớn đều là hòa thượng giả. Mở miệng ra là thao thao bất tuyệt, trích dẫn kinh điển. Tất cả đều là giả, chỉ có giỏi nói chứ không biết làm. Trong một trăm cái có một cái là thật đã là may mắn lắm rồi. Như Lai già rồi, lơ là chỉ dạy, những năm gần đây có chút lực bất tòng tâm."


Ông ta vốn không thích nhiều lời, tuy nhiên về lại chốn cũ bất giác nói nhiều hơn thường lệ.

Ông ta vốn không thích nhiều lời, tuy nhiên về lại chốn cũ bất giác nói nhiều hơn thường lệ.


Đám người hòa thượng Kính Minh thấy họ đi xa dần, ai nấy cũng đưa mắt nhìn nhau.


"Kỳ lạ, tên Thiên Ma giáo chủ này thật kì lạ!"


Một lão hòa thượng thở dài, nói:


"Như Lai giữ họ ở lại trong tự, e rằng không phải phúc của Đại Lôi Âm Tự."


Một vị chủ trì hòa thượng khác nói:


"Như Lai muốn giữ họ lại, ta thực sự không hiểu. Hắn là ma giáo chủ, ma giáo chủ của Thiên Ma giáo có kẻ nào là tầm thường đâu chứ?"


Lão hòa thượng Kính Minh nói:


"Các ngươi đừng đoán mò nữa. Ý của Như Lai là dùng phật pháp cảm hóa hắn, để hắn biết phật pháp vô biên, từ bỏ cái ác theo cái thiện quy y cửa phật. Như Lai vốn dĩ coi trọng hắn, muốn nhận hắn làm đệ tử, không ngờ sư tổ của Thiên Ma giáo đi trước một bước cướp mất hắn."


Mấy vị lão hòa thượng kinh ngạc, biết hắn và Lão Như Lai có duyên phận sư đồ, rất nhiều việc đều không giấu hắn, vội vàng nói:


"Còn có việc này sao?"


Lão hòa thượng Kính Minh nói:


"Khích Khí La chính là tín vật, nào ngờ bị hắn tặng cho một con khỉ. Như Lai bèn cho rằng duyên phận đã đứt, vì thế không đi tìm hắn. Thực ra Như Lai giữ hắn lại còn có một tầng ý nghĩa thứ hai, Thiên Ma giáo có được vị Tần giáo chủ này liền có dấu hiệu của phục hưng. Thiên Ma giáo chủ và Duyên Khang quốc sư có quan hệ mật thiết. Lần tuyết nạn này, Thiên Ma giáo chủ nhìn xa trông rộng, lệnh cho trên dưới ma giáo giúp đỡ hoàng đế cứu tế thiên tai. Thiên Ma giáo có hoàng đế và Duyên Khang quốc sư làm chỗ dựa chắc chắn sẽ phát triển mạnh trong thiên hạ."


Mấy vị lão hòa thượng mặt đều biến sắc, giậm chân nói:


"Vậy đâu có được?"


Lão hòa thượng Kính Minh nói:


"Nếu như vị Tần giáo chủ này bị nhốt lại Đại Lôi Âm Tự. Thiên Ma giáo không có giáo chủ, tình thế phục hưng sẽ bị cắt đứt, ma suy yếu, phật phát triển, là phúc phận của Đại Lôi Âm Tự ta. Thiên Ma giáo cho dù tìm được một vị ma giáo chủ khác, chỉ e rằng sẽ không tìm được người xuất sắc như vậy. Còn về tầng ý nghĩa thứ ba..."


Trong ánh mắt ông ta lóe lên phật quang ẩn hiện, từ từ nói:


"Là Như Lai đời kế tiếp. Lão Như Lai không có khí phách như sư tổ Thiên Ma giáo, dám chọn một tên tiểu tử trẻ tuổi làm giáo chủ. Ông ấy vẫn ưng ý với Mã Vương Thần, cho rằng Mã Vương Thần là người thích hợp kế thừa y bát của mình. Đáng tiếc..."


Các vị lão hòa thượng còn lại đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt thở dài, nói:


"Đáng tiếc."


Tiểu hòa thượng Minh Tâm ngẩn ngơ đi tới, nói với lão hòa thượng Kính Minh:


"Sư phụ, đệ tử…"


Lão hòa thượng Kính Minh thấy hắn như người mất hồn, liền khuyên giải:


"Đệ tử ngoan, ngươi bị lời lẽ của ma giáo chủ mê hoặc rồi, ma đầu giỏi mê hoặc lòng người, huống hồ là ma giáo chủ?"


"Nhưng con thấy hắn nói rất có lý…"


Lão hòa thượng Kính Minh cười lớn, nói:


"Đệ tử ngoan, kinh phật trong tự có nhiều nhận định về ma đầu. Con hãy xem các tiền bối nói thế nào sau đó con sẽ tự hiểu không cần ta khuyên bảo."


Hòa thượng Minh Tâm vẫn không thể yên tâm.


Hòa thượng Kính Minh nhíu mày, biết rằng Tần Mục ảnh hưởng quá lớn với tiểu hòa thượng, không bằng giao cho hắn chút việc để hắn bớt nghĩ ngợi, thế là ông ta liền nói: "Con hãy đi cứu chữa các vị sư huynh rồi dựng lại cột rồng, cột tuy gãy nhưng vẫn có thể gắn lại."


Hòa thượng Minh Tâm vâng lời, vội vàng đi đỡ các vị sư huynh Thiên Long Viện dậy rồi cứu chữa người bị thương. Nhưng những hòa thượng đó đều không thân thiện với hắn, ai nấy cũng phất tay áo xua đuổi hắn.


Hòa thượng Minh Tâm sững sờ rồi đi đỡ cột rồng bị gãy, có một vài hòa thượng bước tới, đẩy hắn sang một bên.


Hòa thượng Minh Tâm chen lên trước nhưng không biết bị tăng nhân nào đó đẩy một cái ngã xuống đất. Hòa thượng Minh Tâm ngồi trên mặt đất ngơ ngẩn nhìn mọi người, sau đó lặng lẽ tới Tàng Kinh Các đọc kinh phật, chỉ có điều dù đọc thể nào đi nữa thì những đạo lý trong kinh phật cũng không vào đầu được.


Lão hòa thượng Kính Minh cũng dọn dẹp Thiên Long Tự thì đột nhiên thấy hòa thượng Minh Tâm vác một tay nải nhỏ bước xuống núi, trong lòng hơi giật mình, gọi hắn lại nói:


"Minh Tâm, con mang kinh phật theo chưa?"


Hòa thượng Minh Tâm dừng bước:


"Sư phụ, con có mang một cuốn Bàn Nhược Ba La Mật Đa Tâm Kinh rồi."


Lão hòa thượng Kính Minh gật đầu:


"Xuống núi đi, sớm ngày quay về. Biển khổ vô biên, quay đầu chính là núi Tu Di, chính là Đại Lôi Âm Tự."


Hòa thượng Minh Tâm quỳ xuống dập đầu hai cái rồi quay người bước đi.


Sau lưng, tiếng chuông Đại Lôi Âm Tự vang lên. Trời trưa nắng gắt, ánh sáng mặt trời chiếu bóng tiểu hòa thượng xuống dưới núi kéo ra thật dài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận