Mục Thần Ký


Tiểu Ngọc Kinh trên trời.


Quốc sư Duyên Khang và phu nhân tới đây đã hơn mười ngày. Tòa thành trên trời này giống như một nơi tiên cảnh, có những cảnh tượng mà ở nhân gian khó có thể nhìn thấy.


“Mấy ngày nay quốc sư ở đây có quen không?”


Một ông lão áo trắng bước tới, cười nói.


Quốc sư Duyên Khang nghiêm túc trả lời:


“Quả không hồ danh Tiểu Ngọc Kinh, nơi này cảnh tượng phi phàm, khiến ta lưu luyến không muốn về. Chỉ có điều nơi này tuy đẹp nhưng lại cách xa nhân gian, ý chí của ta không nằm ở đây, cuối cùng cũng sẽ rời đi. Mong Thanh U sơn nhân hiểu cho.”


Thanh U sơn nhân cười nói:


“Quốc sư không cần vội vã. Sơn nhân mời quốc sư tới đây làm khách vẫn chưa nói với quốc sư về lai lịch của Tiểu Ngọc Kinh.”


Quốc sư Duyên Khang hiếu kì nói:


“Xin được lắng nghe.”


Thanh U sơn nhân đi trước dẫn đường, dẫn vợ chồng quốc sư đi lên một cây cầu vồng, cây cầu vồng này do ngọc bảy màu chạm trổ tạo thành, vắt ngang qua không trung. Người đứng trên cầu giống như đang đứng trên cầu vồng. Tới giữa cầu thì nhìn thấy cảnh sắc của Tiểu Ngọc Kinh khác hoàn toàn với cảnh sắc nhìn từ bên dưới, chỉ thấy những ngọn núi trong Tiểu Ngọc Kinh sắp xếp giống như một trận pháp tự nhiên và cung điện trên núi thì giống như nơi tiên nhân sinh sống.


“Lai lịch của Tiểu Ngọc Kinh còn xa xưa hơn nhiều so với quốc sư nghĩ.”


Thanh U sơn nhân cười nói:


“Lịch sử của nơi này có thể ngược dòng về lại thời kì Khai Hoàng.”


“Khai Hoàng?”


Quốc sư Duyên Khang đúng là chưa từng nghe nói về Khai Hoàng, hiếu kỳ hỏi:


“Thời kỳ Khai Hoàng là quốc gia nào? Duyên Khang quốc chưa từng có vị hoàng đế nào tên là Khai Hoàng.”


“Khai Hoàng không phải Duyên Khang, Khai Hoàng là một vùng quốc thổ, tên là Khai Hoàng quốc.”


Thanh U sơn nhân nói:


“Quốc sư nên biết Khai Hoàng quốc chính là Đại Khư hiện nay.”


Toàn thân Duyên Khang quốc sư run lên, thở ra một hơi khí đục:


“Đại Khư.”


Thanh U sơn nhân dẫn hai vợ chồng đi qua cầu vồng, bước tới một tiên sơn trôi nổi giữa không trung, chậm rãi nói:

Thanh U sơn nhân dẫn hai vợ chồng đi qua cầu vồng, bước tới một tiên sơn trôi nổi giữa không trung, chậm rãi nói:


“Khai Hoàng chính là cách nói của Đạo gia, Phật môn gọi là Không kỷ. Phật môn nói: Thành Trụ Hoại Không, Không kỷ chính là kỷ thứ tư, còn Đạo gia chúng ta thì gọi là kỷ Khai Hoàng. Hiện nay Duyên Khang quốc nổi lên, Tiểu Ngọc Kinh chúng ta gọi Duyên Khang là kỷ Duyên Khang. Thời kỳ Khai Hoàng, Đại Khư hưng thịnh phồn vinh, trận đại kiếp khiến Khai Hoàng bị hủy diệt, Tiểu Ngọc Kinh chúng ta gọi là Khai Hoàng kiếp, trước Khai Hoàng kiếp, còn có ba kiếp nạn.”


Phu nhân của Quốc sư ánh mắt lấp lánh, nói:


“Trưởng lão nói, các người gọi Duyên Khang quốc là kỷ Duyên Khang, vậy thì nếu như Duyên Khang bị hủy diệt, các người sẽ gọi là Duyên Khang kiếp.”


“Phu nhân thông minh.”


Thanh U sơn nhân mỉm cười chỉ về phía xa, nơi đó có một hòn Ngọc Sơn nổi giữa không trung, có vài đạo nhân đang xây dựng cung điện ở đó, nói:


“Tòa cung điện đó sẽ dùng để lưu giữ lịch sử của kỷ Duyên Khang. Đợi tới khi Duyên Khang quốc bị hủy diệt có thể soạn ra quá khứ của Duyên Khang kiếp, để người đời sau tham khảo.”


Phu nhân Quốc sư nói:


“Trưởng lão, Tiểu Ngọc Kinh là một nơi như thế nào? Là thiện hay là ác? Có suy nghĩ gì về vợ chồng chúng ta? Chúng ta tới đây cũng được mấy ngày rồi, những ngày này trưởng lão đều để chúng ta tham quan nơi này, giờ cũng nên nói về suy nghĩ thực sự của Tiểu Ngọc Kinh đi chứ?”


“Tiểu Ngọc Kinh chúng ta không hề có suy nghĩ gì. Chỉ muốn quan sát quốc sư, quan sát cải cách chính trị, ghi lại những điều chúng ta cho là hữu ích lưu lại cho hậu thế.”


Thanh U sơn nhân cười nói:


“Chúng ta tự xưng là tiên, không phải là thần và không muốn can thiệp vào sự vận hành của thế sự.”


Quốc sư Duyên Khang nói:


“Tiên và thần, nên phân biệt thế nào?”


Thanh U sơn nhân nói:


“Tiên là người, thần không phải là người.”


Quốc sư Duyên Khang ngẫm nghĩ rồi nói:


“Ý của sơn nhân là người không thể thành thần chỉ có thể thành tiên?”


Thanh U sơn nhân cười nói:


“Quốc sư tu luyện tới cảnh giới Thần Kiều, đứng trên Thần Kiều nhìn thấy những gì?”


Quốc sư Duyên Khang không nói gì, cảnh giới Thần Kiều là phá bích thần kiều thần tạng, tu luyện cảnh giới thứ bảy cũng là cảnh giới cao nhất.


“Thần Kiều thần tạng, Thần Kiều đó chính là cầu nối nối với cảnh giới thần minh, nhưng Thần Kiều của mỗi người đều gãy, không tới được bờ. Quốc sư chắc cũng không phải ngoại lệ?”


Thanh U sơn nhân nói:


“Tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh cũng không ngoại lệ. Chúng ta từng nhìn thấy thần tạng của không biết bao nhiêu người, Thần Kiều đều bị gãy, đứng trên Thần Kiều gãy không thể tới được bờ, không thể trở thành thần. Thực ra, dựa theo tu vi, chúng ta hoàn toàn có thể sánh ngang với thần thánh, nhưng cảnh giới lại bị gãy.”


Quốc sư Duyên Khang gật đầu nói:


“Từ nhiều năm về trước ta đã phát hiện ra việc này, từng muộn phiền rất nhiều, tìm kiếm nhiều điển tịch cổ, nhưng không tìm được cách giải quyết. Tiểu Ngọc Kinh có ghi chép về cầu gãy không?”


“Có.”


Thanh U sơn nhân dẫn họ tới cung điện trên Ngọc Sơn, nói:


“Có điều Tiểu Ngọc Kinh cũng không làm được. Vì không thể thành thần nên mới muốn thành tiên, do đó những lão già chúng ta mới sống ở Tiểu Ngọc Kinh. Mặc dù chúng ta tự xưng là tiên nhưng một khi đại hạn ập tới chúng ta cũng phải hồn về hoàng tuyền, không tránh khỏi cái chết, ở đây chỉ là muốn yên tĩnh mà thôi. Quốc sư, phu nhân, mời đi bên này.”


Vợ chồng quốc sư Duyên Khang đi theo ông ta bước vào cung điện trên núi, nơi này ngọc vũ quỳnh lâu, mặc dù có vẻ thần bí của tiên gia nhưng lại rất yên tĩnh, vắng lặng, không thấy bóng người.


Tiểu Ngọc Kinh chính là một nơi yên tĩnh, vắng lặng như vậy.


Thanh U sơn nhân dẫn họ đi dọc hành lang, bước qua cửa tròn, tới sâu trong cung điện:


“Tuy nhiên, ở thời kỳ Khai Hoàng đúng là có một nhóm người đã nối được Thần Kiều bị gãy. Họ xây dựng lên một thần triều cường thịnh, huy hoàng, sau đó, thần triều này bị diệt vong, không tồn tại nữa, di tích của thần triều này chính là Đại Khư ngày nay.”


Quốc sư Duyên Khang có phần kích động:


“Có người nối được Thần Kiều? Nói như vậy là họ có thể thành thần?”


Thanh U sơn nhân gật đầu, mỉm cười nói:


“Tuy nhiên những người này hiện nay còn rất ít, họ được gọi là phế dân của thần.”


Quốc sư Duyên Khang sững người:


“ Chính là những phế dân trong Đại Khư sao?”


“Không, phế dân trong Đại Khư dường như không có ai có thần kiều thần tạng hoàn chỉnh. Tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh chúng ta đã kiểm tra rồi.”


Thanh U sơn nhân đẩy cửa dẫn họ vào trong, nói:


“Quốc sư Duyên Khang từng nhận được thần dụ rồi phải không? Nghiêm cấm phế dân Đại Khư rời khỏi Đại Khư, thực ra thần dụ muốn các người đề phòng không phải là những phế dân Đại Khư đó, mà là những di dân sống trong Vô Ưu Hương của Đại Khư. Thần kiều của họ là hoàn chỉnh, đối tượng thần dụ đề phòng chính là họ.”


Trước mặt họ là các giá sách, trên giá sách đặt rất nhiều điển tịch dày, đó chính là lịch sử của kỷ Khai Hoàng mà các tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh ghi chép lại.


“Quốc sư đọc một lượt những điển tịch này là có thể biết được kỷ Khai Hoàng và Khai Hoàng kiếp từng trải qua những gì.”


Thanh U sơn nhân cúi người thi lễ, định rời khỏi thư phòng sách này, nói:


“Nếu như quốc sư vẫn tiếp tục đi theo con đường mình đã định, lịch sử của kỷ Khai Hoàng e rằng sẽ trở thành lịch sử Duyên Khang quốc. Những việc kỷ Khai Hoàng phải đối mặt, kỷ Duyên Khang cũng sẽ phải đối mặt.”


Quốc sư Duyên Khang đáp lễ, nói:


“Chân tản nhân của Tiểu Ngọc Kinh các người chết trong tay ta, tại sao đạo huynh còn để ta tới đây?”


“Tiểu Ngọc Kinh chúng ta không can thiệp thế sự, chỉ ghi chép thế sự. Chân tản nhân xuống núi thì không còn là tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh nữa, hắn sống hay chết không liên quan gì tới Tiểu Ngọc Kinh chúng ta.”


Thanh U sơn nhân bước ra ngoài, nói:


“Phu thê hai vị tới Tiểu Ngọc Kinh cũng chính là tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh, sau khi hai vị rời khỏi đây sẽ không còn liên quan gì tới Tiểu Ngọc Kinh nữa. Năm trăm năm xuất hiện thánh nhân, Tiểu Ngọc Kinh chúng ta cũng muốn xem thánh nhân của ngày nay có thể làm được những việc mà thánh nhân trước đây không thể làm được hay không.”


“Quy tắc kì quái.”


Phu nhân Quốc sư đảo mắt rồi nhìn xuống những cuốn điển tịch, nói:


“Phu quân, lai lịch của Tiểu Ngọc Kinh có vấn đề, thiếp thân cho rằng họ là hậu duệ của Khai Hoàng quốc.”


“Cũng có thể.”


Quốc sư Duyên Khang ngồi xuống rồi cầm sách lên, nói:


“Họ không có ác ý, không cần suy đoán suy nghĩ của họ. Ta muốn xem lịch sử của Khai Hoàng, quá khứ chính là tấm gương cho hiện tại.”


...


Đại Khư.


“Ta chỉ muốn tìm một thế giới hạ đẳng làm chỗ cho con dân của ta dừng chân sinh sống và phát triển mà thôi, không muốn khai chiến với thế giới này của các ngươi.”


Ma vương Đô Thiên ánh mắt đờ đẫn, lẩm bẩm:


“Đô Thiên của chúng ta đã đi tới đường cùng rồi, lại giao chiến với các ngươi nữa thì sẽ tuyệt chủng. Ta phải chịu trách nhiệm với chúng tộc của mình, thả ta về, ta tìm một thế giới hạ đẳng khác, thả ta về…”


Hồ Linh Nhi nhìn Tần Mục, nói nhỏ:


“Công tử, có thả hắn về không? Đáng thương quá.”


“Sao ta biết được hắn về thật hay về giả?”


Tần Mục lắc đầu nói:

Tần Mục lắc đầu nói:


“Hắn chỉ là một luồng ý thức mà thôi, cơ thể hắn ở Đô Thiên cũng có thể tiếp tục tìm thế giới khác, không cần luồng ý thức này về lại Đô Thiên. Nhỡ hắn không về mà ngược lại trốn ở một nơi nào đó triệu hồi chân thân của mình, chẳng phải ta sẽ mang tội sao? Lời hắn nói không thể tin được, tin hắn ngươi sẽ thua. Phía trước chính là Tương Long thành, cách thôn Tàn Lão hơn một ngàn dặm.”


Phía trước là Tương Long thành, Tần Mục cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, cuối cùng đã về tới địa bàn của mình.


“Công tử.”


“Công tử về rồi.”


“Công tử, Duyên Khang quốc so với Đại Khư chúng ta thì thế nào?”


Tần Mục dẫn Long Kỳ Lân vào Tương Long thành, dọc đường các thương nhân đều lên tiếng chào hỏi hắn, Tần Mục mỉm cười đáp lễ, cười nói:


“Duyên Khang quốc hỗn loạn hơn Đại Khư của chúng ta nhiều, ngày nào cũng tạo phản với đánh trận, chiến tranh loạn lạc, không phải là một nơi tốt đẹp.”


“Đúng vậy, cách đây không lâu có rất nhiều lưu dân chạy tới Đại Khư, nói là nạn nhân chiến tranh chạy trốn tới. Công tử về rồi thật tốt, dù sao ở nhà mình vẫn an toàn hơn.”


“Thành chủ mấy hôm trước có tới đây một chuyến, sau đó lại đi rồi, công tử có ở lại không? Tiểu nhân đi chuẩn bị yến tiệc chào đón công tử trở về.”


“Không cần đâu.”


Tần Mục nói:


“Sắp hết năm, ta về thôn một chuyến đã.”


Tương Long thành sớm đã là sản nghiệp của hắn và Tư bà bà, thế lực trong thành cơ bản đều đã trở thành thế lực của Thiên Ma giáo, không giống với ở bên ngoài, Thiên Ma giáo ở bên ngoài gọi Tần Mục là giáo chủ thánh sư, ở Tương Long thành bọn họ gọi Tần Mục là công tử.


Dù sao thì chủ nhân thành này cũng là Tư bà bà, Tần Mục là con nuôi của Tư bà bà cho nên được gọi là công tử là điều đương nhiên.


Tần Mục tiếp tục lên đường về nhà, khoảng cách hơn ngàn dặm rất ngắn, với tốc độ của Long Kỳ Lân thì chỉ khoảng nửa ngày đường là tới được thôn Tàn Lão.


Long Kỳ Lân bước trên mặt sông, đi ngược dòng sông, ánh sáng cuối ngày chiếu xuống ấm áp, khác hẳn với cái giá rét của Duyên Khang quốc lúc này. Tần Mục nhớ tới việc mình và Tiên Thanh Nhi cùng chơi trượt băng hồi năm ngoái, khi đi qua đó chỉ thấy Tiên Thanh Nhi đang dẫn theo thôn dân cùng nhau hun cá, họ đang rắc muối lên cá treo dưới gốc cây bên bờ sông, bên dưới dùng củi ẩm để hun, có thể ngấm mùi khói.


Người dân trong thôn này bắt rất nhiều cá rồi treo trên cây cao hơn đầu người, thịt cá thơm ngon, tươi rói, khi ăn tết họ rất ít khi đi săn bắn cho nên có thể dựa vào chỗ cá bắt được này để sống qua mùa đông.


Tần Mục để Long Kỳ Lân dừng lại, cô bé có ba bím tóc chớp đôi mắt long lanh, nói:


“Gã chăn trâu, áo gấm về quê sao? Bên ngoài có thú vị không?”


Tần Mục cười:


“Cũng tạm, đi tới đâu cũng bị truy sát. Hòa thượng của Tiểu Lôi Âm Tự không tới tìm ngươi chứ?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận