Mục Thần Ký


.


Tần Mục truyền thụ cách điều khiển cơ quan cho Hồ Linh Nhi, hắn đặt bàn điều khiển ở lồng ngực của Đô Thiên Ma Vương, nhẹ nhàng đẩy một cái ô vuông ẩn trong ngực, bàn điều khiển sẽ tự động bắn ra.


Tượng Thần cơ quan Đô Thiên Ma Vương do hàn thiết kim tinh rèn đúc này cực kỳ khổng lồ, cao chừng hai trượng tám, Tần Mục cũng bỏ ra giá cao, riêng tiền mua hàn thiết kim tinh đã tiêu tốn vạn đại phong tệ.


Linh kiện cấu tạo nên tượng Thần cơ quan cũng hàng mấy chục ngàn, nội bánh răng không liền đã có tám, chín trăm cái, vô cùng phức tạp.


Cho dù Đô Thiên Ma Vương không muốn nhúc nhích thì ngồi tại bàn điều khiển cũng có thể làm cho hắn hành động, tượng Thần cơ quan tám tay bốn mặt, chế tạo đến vậy là tương đối uy mãnh, thần thông giả bình thường cũng khó có thể đánh vỡ phòng ngự của hàn thiết kim tinh.


Ở tim của tượng Thần cơ quan còn có một lò luyện đan nho nhỏ, cấu tạo tương tự lò luyện mà hắn chế tạo cho hỏa phỉ Phạm Vân Tiêu, nhưng cái lò luyện trên chiếc thuyền rách của Phạm Vân Tiêu kia là lần đầu tiên hắn luyện chế, không có bao nhiêu kinh nghiệm, lần luyện chế này, lò luyện đan không những nhỏ hơn rất nhiều mà còn tinh xảo hơn.


Hồ Linh Nhi ngồi giữa bàn điều khiển liền có thể đưa dược thạch vào trong lò luyện đan nhỏ này, còn có thể dùng nguyên khí khống chế hỏa lực của lò luyện đan, mặc dù không có Đô Thiên Ma Vương, nàng cũng có thể sử dụng tượng Thần cơ quan này như là một cơ quan trọng giáp.


Nếu Đô Thiên Ma Vương xem tượng Thần cơ quan là thân thể, hỗ trợ chiến đấu, như vậy uy lực phát huy ra liền không tầm thường, chỉ sợ thần thông giả cảnh giới Lục Hợp bình thường cũng không phải là đối thủ, thần thông giả cảnh giới Thất Tinh liền không dám nói chắc là có thể thắng được.


Thầy của Tần Mục là người câm, người điếc và Mã gia, chế tạo ra tượng Thần cơ quan như vậy, đối với hắn mà nói thì chỉ là đồng thời chỉnh hợp lại tri thức mà người câm, người điếc và Mã gia truyền cho hắn thôi, cũng chẳng có bao nhiêu đổi mới của chính mình.


Đổi mới duy nhất chính là chỉnh hợp.


Thế nhưng tượng Thần cơ quan này đối với những người khác mà nói thì tuyệt đối đã là trình độ rèn đúc đại sư, máy móc đại sư, phù văn đại sư, khai sáng ra một loại hình thái chiến đấu khác, khác với tất cả mọi người.


Hồ Linh Nhi tràn đầy phấn khởi, không thèm ngó ngàng đến Đô Thiên Ma Vương trong cơ thể tượng Thần, lập tức ngồi trên bàn điều khiển nho nhỏ, khống chế tượng Thần cơ quan này chạy ra ngoài.


Tần Mục vội vàng nói: "Long Đại, đuổi theo nàng, không nên để cho nàng gặp rắc rối!"


Long Kỳ Lân đáp một tiếng, cất bước đi ra ngoài, đuổi theo tượng Thần giương nanh múa vuốt cùng Hồ Linh Nhi đang hô to gọi nhỏ, Tần Mục nhìn chằm chằm bóng lưng con Long Kỳ Lân này, chỉ thấy cái bụng Long Kỳ Lân hầu như ép sát mặt đất.


"Tên này, thật sự là nên giảm thức ăn."


Tần Mục lắc lắc đầu, trước đây con Long Kỳ Lân này rất là tráng kiện, tuy rằng thường xuyên bị đói, nhưng nhìn vẫn uy phong lẫm liệt, bảo vệ sơn môn thì ai cũng không dám đến gần.

Tần Mục lắc lắc đầu, trước đây con Long Kỳ Lân này rất là tráng kiện, tuy rằng thường xuyên bị đói, nhưng nhìn vẫn uy phong lẫm liệt, bảo vệ sơn môn thì ai cũng không dám đến gần.


Thế mà từ khi theo hắn, mỗi ngày một đấu linh đan Xích Hỏa chưa từng bớt đi, nước hồ Ngọc Long cũng là uống thoải mái, dẫn đến càng lúc càng mập, hình thể cũng cao lớn hơn không ít.


Tiếp tục như vậy, sớm muộn gì Long Kỳ Lân cũng sẽ biến thành một quả cầu tròn vo, chỉ có cái bụng chạm đất, móng vuốt đừng hòng lại đứng trên mặt đất.


"Thức ăn trước đây Tổ sư cho nó tuyệt đối không phải là một đấu linh đan Xích Hỏa, bằng không tên này đã sớm mập thành quả cầu. Tên này nói dối thức ăn, có lẽ sau này chỉ nên cho hắn nửa đấu linh đan Xích Hỏa thôi."


Tần Mục nín thở ngưng thần, lần thứ hai khống chế Bá Thể Tam Đan công, Thần hóa thành hình dạng Trấn Tinh Quân đầu người mình rắn, tay nâng hư ảnh cuốn sách, phía sau hắn một cánh cửa dần dần nổi lên.


Tần Mục xoay người, thần hồn chấn động, phát ra âm thanh kỳ dị, chính là cái câu ngôn ngữ U Đô mà Đô Thiên Ma Vương truyền thụ cho hắn, Đô Thiên Ma Vương gọi là cánh cửa Khôn Nguyên, tuy rằng không biết ý nghĩa thực sự cuối cùng có phải là cánh cửa Khôn Nguyên hay không, thế nhưng câu nói này hắn cũng không hề học sai.


Hắn niệm tụng chữ viết trên cánh cửa thì đột nhiên cánh cửa Khôn Nguyên kia từ từ mở ra, lộ ra không gian bóng tối vô biên vô hạn.


Tần Mục ngơ ngác, quay chung quanh cánh cửa này đi trọn một vòng, nhìn thấy vẫn là chỗ ở của mình, cánh cửa này mỏng đến khó mà tin nổi, tựa hồ không có bất kỳ độ dày, từ góc độ của hắn nhìn lại, chỉ có thể nhìn thấy bóng tối cực kỳ mỏng manh ở nơi đó.


Mà đứng trước cửa nhìn qua thì lại nhìn thấy không gian bóng tối vô cùng vô tận.


"Đây là cánh cửa có thể nối liền một thế giới khác sao?"


Tần Mục ngơ ngác, xòe bàn tay ra, cẩn thận từng li từng tí một thò vào trong cánh cửa, cũng không hề có tình huống khác thường gì.


"Đây là huyền bí của cảnh giới Ngũ Diệu sao? Cảnh giới Ngũ Diệu của những người khác có cánh cửa này không? Có người nào mở ra và đi vào không?"


Hắn có chút chần chờ, tiến vào cánh cửa này sẽ gặp phải cái gì? Trong bóng tối đó có thể nào là U Đô trong truyền thuyết không?


Sau khi đi vào còn có thể sống sót trở về không?


Nhưng vào lúc này, Tần Mục nhìn thấy trong thế giới bóng tối sau cánh cửa truyền đến một tia sáng, đó là một người và một chiếc thuyền, đầu thuyền treo một ngọn đèn u ám, ánh đèn xa xăm, thuyền nhỏ chính đang bay về phía này.


Dưới ánh đèn nơi đầu thuyền có một ông lão đang ngồi làm người giấy ngựa giấy, ánh đèn chập chờn, có vẻ rất là yên tĩnh.


Hắn cố gắng chui đầu vào trong cánh cửa, đã thấy ông lão kia giơ tay lấy ngọn đèn bão xuống, nhấc đèn chiếu về phía hắn, Tần Mục bị ánh đèn kia chiếu lên trên người, lập tức cảm thấy hồn phách bị cố định, không cách nào nhúc nhích.


Ông lão kia lại treo đèn lên đầu thuyền, ánh đèn không chiếu vào người Tần Mục nữa, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.


Đột nhiên, Tần Mục sởn cả tóc gáy, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy mình đang đứng ở trên thuyền, bên cạnh ông lão kia!


Thuyền nhỏ từ từ xoay ngược lại, Tần Mục quay đầu nhìn, chỉ thấy xa xa có một cánh cửa truyền đến tia sáng, trước cánh cửa kia, chính mình đang đứng ở đó ló đầu nhìn xung quanh bên này!


Trước cánh cửa, thân thể của chính mình phảng phất đứng sững ở đó, không nhúc nhích.


Chính mình còn ở trước cánh cửa, như vậy mình ở nơi này là ai?


Hắn nhìn chung quanh, bốn phía một vùng tăm tối, chỉ có ánh đèn trên thuyền và tia sáng truyền đến từ cánh cửa Khôn Nguyên kia.


Trong lòng hắn lạnh ngắt, ông lão làm người giấy ngựa giấy trên thuyền này dùng ánh đèn soi rọi, chiếu hồn phách của hắn đi, thu lên thuyền!


Hắn trước cánh cửa đã là một thể xác không có hồn phách rồi!


"Ta còn chưa chết, vì sao thu hồn phách của ta đi?" Tần Mục hỏi ông lão kia.


Ông lão mắt điếc tai ngơ, vô cùng chăm chú tiếp tục làm người giấy ngựa giấy.


Tần Mục quay đầu nhìn lại, cánh cửa Khôn Nguyên càng lúc càng xa, khiến trong lòng hắn không khỏi càng lúc càng hoảng sợ, Đô Thiên Ma Vương quả thực giấu diếm một vài chuyện, e rằng cánh cửa kia cũng không phải là cánh cửa Khôn Nguyên, bằng không ông lão này cũng sẽ không bắt đi hồn phách của hắn!


Hắn tung người từ trên thuyền nhảy xuống, bây giờ cách cánh cửa kia vẫn không tính là quá xa, nói không chừng còn có thể trở về cánh cửa đó, trở lại trong thân thể mình!


Thế nhưng, sau khi hắn nhảy khỏi thuyền thì lại không hạ vào trong nước bình thường như chính mình tưởng tượng, ở ngoài thuyền là bóng tối, bóng tối vô biên vô hạn.


Hắn như là một người chết chìm, tay chân vùng vẫy chung quanh, thế nhưng lại không có bất kỳ chỗ nào có thể mượn lực, chỉ có thể nhìn bản thân không ngừng chìm xuống, rơi sâu vào trong bóng tối.


Hắn nhìn lên, thuyền nhỏ trong bóng tối cách mình càng lúc càng xa, ánh đèn đầu thuyền cũng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng ảm đạm, dần dần đã khó mà nhận ra.


"Tên khốn Đô Thiên Ma Vương này, vẫn là ám hại ta... "


Tần Mục cảm giác như mình đang chìm vào trong ác mộng của bóng tối vô biên, không có bất kỳ biện pháp nào có thể thoát khỏi bóng tối càng lúc càng đen kịt, không có bất kỳ biện pháp nào giãy dụa, tự cứu lấy mình.


Đây là bóng tối khiến người ta tuyệt vọng, rơi vào tuyệt vọng.


Mà chiếc thuyền có thể chở hồn phách của mình kia, đã chạy xa.


Đột nhiên, Tần Mục vùng hết tất cả sức mạnh, dùng hồn phách của mình hô to, hô lên cái câu bằng ngôn ngữ U Đô mà Đô Thiên Ma Vương đã dạy, âm điệu tối nghĩa uyển chuyển gập ghềnh, cực kỳ khó đọc, lại chỉ có thể do linh hồn đọc lên!


Hắn hô xong câu đó, đột nhiên trong bóng tối vô biên truyền tới một âm thanh tối nghĩa mà lại cổ xưa tang thương tương tự, cái âm thanh này cũng là ngôn ngữ U Đô, vừa như là tụng kinh, vừa như là tiên dân viễn cổ đang cử hành lễ bái, dùng tính mạng và máu tươi cúng bái một vị Thần linh độ lượng cưu mang tất cả.


Lập tức Tần Mục cảm giác được thân thể của chính mình bắt đầu chậm rãi nổi lên, tốc độ nổi lên càng lúc càng nhanh, cuối cùng hóa thành một vệt sáng.


Ở trong vệt sáng, hắn nhìn thấy chiếc thuyền kia, tiếp theo lại nhìn thấy cánh cửa kia.


Vệt sáng gào thét bay ra bóng tối, chui vào bên trong thân thể Tần Mục đang ở trong cánh cửa.


Thân thể Tần Mục chấn động mạnh, thở hồng hộc, toàn thân đầm đìa mồ hôi, như là mới từ trong nước bò ra.


Mà ở mặt sau của cánh cửa, chiếc thuyền kia lại từ nơi xa bay tới, ông lão trên thuyền nhìn về phía hắn, nhưng lần này lại không nhấc ngọn đèn lên chiếu vào hắn nữa.


Tần Mục đứng trước cánh cửa đó, bất cứ lúc nào chuẩn bị tản đi hình thái Trấn Tinh Quân, để cánh cửa biến mất, cao giọng nói: "Đạo huynh, câu ngươi nói kia là có ý gì?"


Ánh mắt của ông lão kia rơi lên người hắn, thuyền nhỏ đổi hướng, chạy vào trong bóng tối.

Ánh mắt của ông lão kia rơi lên người hắn, thuyền nhỏ đổi hướng, chạy vào trong bóng tối.


"Chí tai khôn nguyên, vạn vật tư sinh, nãi thuận thừa thiên."


"Khôn hậu tái vật, đức hợp vô cương. Hàm hoằng quang đại, phẩm vật hàm hanh."


"Tẫn mã địa loại, hành địa vô cương, nhu thuận lợi trinh. Quân tử du hành, tiên mê thất đạo, hậu thuận đắc thường..."


* Quẻ Chu Dịch thứ hai


"Câu nói kia của ngươi đó là đến Khôn Nguyên ư, sớm nói ra câu này, liền sẽ không câu hồn ngươi đi."


Chiếc thuyền kia càng đi càng xa, dần dần biến mất, âm thanh của ông lão truyền đến, càng lúc càng nhỏ: "Cái cửa này, là cánh cửa Thừa Thiên U Đô, Thừa Thiên Khôn Nguyên, quỷ thần có thể tiến vào, không phải ngươi có thể đi vào..."


"Đô Thiên Ma Vương quả nhiên là hại ta!"


Tần Mục giận dữ, lập tức thất thanh cười nói: "Tuy nhiên còn tốt là chưa có mất mạng, chậm rãi mài hắn là được. Ồ, hồn phách của ta tựa hồ thay đổi một chút "


Hắn cảm giác được hồn phách của mình trải qua hành trình U Đô vậy mà trở nên cứng cỏi rất nhiều, Tần Mục ngơ ngác, khống chế Bá Thể Tam Đan công, lập tức cảm giác được trong cánh cửa Thừa Thiên truyền đến một luồng sức mạnh không thể gọi tên, đang bồi bổ hồn phách của mình!


Hắn không khỏi ngơ ngác, tuy rằng Đô Thiên Ma Vương lừa hắn, thế nhưng là cũng không hề hoàn toàn lừa hắn.


Đô Thiên Ma Vương nói không sai, nhận biết ngôn ngữ U Đô trên cánh cửa, mở ra cánh cửa này, quả thực có thể làm cho việc tu luyện của hắn không có thiếu sót, ở cảnh giới này lại hơn quốc sư Duyên Khang một bậc!


Hình dạng Trấn Tinh Quân cảnh giới Ngũ Diệu cực kỳ quan trọng với hắn, là điểm mấu chốt tu luyện hồn phách!


Qua một lúc lâu, Tần Mục chỉ cảm thấy hồn phách bản thân càng lúc càng vững chắc, nhìn về phía quyển sách trong tay kia, chỉ thấy chữ viết trên sách dần dần trở nên rõ ràng, trên giấy hiện ra chữ viết quái lạ hình chim muông, côn trùng, cá, mặt trời, mặt trăng.


Tuy rằng hắn còn không nhận ra những chữ viết này, thế nhưng tựa hồ hiểu được ý nghĩa trong đó vậy, ánh mắt đảo qua, ảo diệu của chữ viết trong sách tự động biến thành tri thức trong đầu hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận