Mục Thần Ký


Tần Mục nối lại cánh tay cho Mã gia xong thì lại nối chân cho người què rồi đặt hai ông lão vào trong lò thuốc, nấu đầy một lò nước thuốc, hầm luộc hai người, bảo Hồ Linh Nhi ở bên lò tăng thêm lửa.


Hắn đi ra khỏi phòng, chỉ thấy bên ngoài sắc trời đã tối, Tần Mục đi ra ngoài sân, đã thấy bên trong Sĩ Tử Cư không có một bóng người, chắc là đều ra ngoài tị nạn rồi, chỉ còn sót lại Đô Thiên Ma Vương còn đứng trong ngõ hẻm của Sĩ Tử Cư, không thể động đậy.


Tần Mục tiến tới, xốc bụng tượng Thần lên, trong bụng tượng Thần có hàng trăm bánh răng tinh xảo, Tần Mục vươn tay, gảy bánh răng trong bụng hai lần, Đô Thiên Ma Vương lập tức cảm giác được đôi chân có thể nhúc nhích, vội vã nhấc chân chạy đi, chạy được vài bước thì trong cơ thể lại truyền tới tiếng vang răng rắc răng rắc, toàn bộ khớp nối bị khóa lại lần nữa.


"Long Đại, ngươi kéo hắn vào trong." Tần Mục nói với Long Kỳ Lân nơi cửa.


Long Kỳ Lân lắc lắc đuôi, lắc lư cái bụng phệ tiến lên phía trước, cắn vào một chân của Đô Thiên Ma Vương, kéo ngã vị Ma Vương này, trong tiếng leng keng leng keng kéo vào trong sân của Tần Mục, vứt tại góc tường.


"Khốn kiếp, có ngon đại chiến ba trăm hiệp!"


Đô Thiên Ma Vương toét miệng chửi: "Ngươi khóa ta lại thì tính là anh hùng hảo hán gì?"


Tần Mục mắt điếc tai ngơ, yên lặng điều phối linh dược, trên thân tượng kia đột nhiên tỏa ra ánh chớp, cố gắng bay ra tượng Thần, tuy nhiên mặt ngoài tượng Thần lập tức hiện ra các loại ấn ký phù văn, ấn ký phù văn trở nên sáng sủa, bao vây ánh chớp kia ở trong tượng Thần.


Đô Thiên Ma Vương chửi ầm lên, mặt ngoài tượng Thần được khắc phù văn phong ấn của Lâu Lan Hoàng Kim cung, là ấn ký phù văn mà Tần Mục học được từ phù bảo trong bảo khố của Lâu Lan Hoàng Kim cung, được hắn âm thầm khắc lên tượng Thần lúc luyện chế.


Tần Mục cũng lo lắng sau khi Đô Thiên Ma Vương làm chủ tượng Thần thì còn có thể trốn ra được, vì lẽ đó lại tăng thêm loại phù văn phong ấn này.


Tần Mục điều chế thuốc xong, quay đầu cẩn thận nghiêm túc nói với Đô Thiên Ma Vương trong góc tường: "Ngươi truyền toàn bộ ngôn ngữ U Đô mà ngươi biết cho ta, ta liền thả ngươi ra."


"Ta quỷ mới tin ngươi!"


Đô Thiên Ma Vương cả giận nói: "Ngươi đừng hòng lừa ta lần nữa!"


Tần Mục một mặt trung hậu, thành thành khẩn khẩn nói: "Chúng ta có thể ký kết giao ước Thổ Bá, như vậy ngươi liền có thể yên tâm."


"Yên tâm cái đầu ngươi!"


"Ui ui, sao Ma Vương ngươi lại mắng người thế?"

"Ui ui, sao Ma Vương ngươi lại mắng người thế?"


"Ui cái đầu ngươi! Ngươi đừng hòng lại để ta tin một chữ nào của ngươi, tin một chữ của ngươi, ta chính là cháu ngươi!"


...


Người què và Mã gia nằm thoải mái bên trong chiếc vạc lớn, nước thuốc trong vạc đang bốc bong bóng sôi sùng sục sùng sục, nổ đùng đùng.


"Tiểu Hồ Ly, tăng thêm lửa."


Người què híp mắt, nhìn dây chuyền vàng lớn của mình từ trong nước nổi lên, quay đầu lại liếc Đô Thiên Ma Vương còn đang toét miệng mắng một cái, cười nói: "Tên tiểu tử Mục nhi này đúng là lớn rồi, ta vốn cho là còn cần ngươi và ta ra tay thì mới có thể diệt trừ Ma Vương bỏ đi này, không nghĩ tới chính nó giải quyết được. Hiện giờ ta có chút bận tâm, không lo lắng cho nó mà lo lắng cho những người đối nghịch với nó. Lại nói tiểu tử này học cái xấu với ai mà độc địa như thế?"


Mã gia nhìn chằm chằm người què.


Dây chuyền vàng lớn trên cổ của ông cũng từ trong nước nổi lên, lớp sơn vàng sắp bị bong ra.


Người què buồn bực nói: "Trong thôn đều là người tốt, tiểu tử này học gian trá của ai? Lẽ nào là sau khi ra thôn liền học được cái xấu?"


Mã gia tiếp tục nhìn ông chằm chằm.


Người què cười nói: "Ngươi nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có hoa sao? Ngươi nhìn chăm chú làm cho ta sợ hãi. Mã gia, trước đây có phải ngươi từng làm bộ khoái hay không? Lúc ngươi nhìn, trong lòng ta đều là sợ hãi."


Mã gia quay đầu đi, lạnh nhạt nói: "Ta từng làm bộ khoái mấy chục năm ở phủ Đô hộ, sau đó đến Đại Lý tự nhậm chức. Sau khi phá được một vụ án lớn, nổi tiếng thiên hạ thì Đại Lôi Âm tự liền tìm được ta, lúc này mới không tiếp tục làm nữa."


"Chẳng trách, ngươi nhìn khiến lông tơ ta dựng đứng. Hòa thượng của Đại Lôi Âm tự thực sự là nhiều chuyện, ngươi cũng đã hoàn tục mà còn đến tìm ngươi."


Hai người bị hầm một đêm, trong lúc đó Tần Mục lại thay thuốc mấy lần, đến khi sắc trời sáng choang, Mã gia và người què đứng dậy, rửa mặt gọn gàng, Tần Mục đã làm xong điểm tâm, người một nhà ngồi ăn cơm an an ổn ổn. Hồ Linh Nhi chạy đi giúp Tần Mục rửa chén, người què đứng dậy cười nói: "Mục nhi, ta và lão Mã gia không ở lại chỗ con nữa, chúng ta phải đi."


Tần Mục vội vã hong khô nước trên tay, nói: "Con tiễn hai vị gia gia."


Mã gia khoát tay nói: "Không cần. Nhìn thấy con sống rất tốt, ta và người què cũng đều an tâm. Chúng ta đã già, con có thể bảo vệ mình rồi."


Người què vẫn chống gậy như cũ, liếc hắn một cái, cười nói: "Lão Mã gia lại thương cảm. Cũng được, con tới đưa tiễn chúng ta. Nếu con không tiễn chúng ta, hắn có thể khổ sở hai, ba ngày."


Tần Mục đuổi theo bọn họ, một đường đưa bọn họ xuống núi, nói: "Mã gia, gia gia què, tay và chân của các người vừa mới nối lại, vẫn chưa thể quá dùng sức, chỉ cần điều dưỡng một hai năm, và phải thường xuyên luyện tập tay, chân một chút, miễn cho lưu lại tai họa về sau."


Mã gia gật đầu.


Người què thổn thức nói: "Hai mươi, ba mươi năm quen có một chân, cái chân bị chém đứt kia bỗng nhiên lại mọc lại, còn lạ lẫm, không quen."


Mã gia tràn đầy đồng cảm: "Tàn phế nửa đời, tay lại trở về, luôn cảm thấy không dùng tới cái tay này."


Tần Mục đưa bọn họ đến trước sơn môn, người què cười nói: "Trở về đi, không cần tiễn nữa."


Mã gia phất tay nói: "Nhớ về nhà ăn Tết."


"Nhất định trở về!"


Tần Mục trịnh trọng gật đầu, nhìn theo hai người rời đi.


Mã gia và người què đi ra kinh thành, người què cảm khái nói: "Đứa bè năm đó chúng ta nhặt được đúng là lớn rồi. Lúc trước chúng ta còn thiếu chút nữa tặng nó cho người khác."


Mã gia gật đầu: "Suýt chút nữa. May là ngươi trộm nó trở về."


"Tên tiểu tử này đã được chúng ta dạy dỗ không dễ dàng chịu thiệt bị lừa như vậy rồi, ta còn lo lắng nó ở bên ngoài chịu thiệt, hiện tại có thể yên tâm về thôn... "


Người què nói tới chỗ này, đột nhiên dừng bước lại, Mã gia cũng dừng bước lại, hai ông lão nhìn về Đồ Giang ở phía trước. Chỉ thấy một người đàn ông đang đứng trên mặt nước ở giữa dòng Đồ Giang, dưới chân sóng lớn mãnh liệt nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.


"Quốc sư, thương thế lành rồi sao?" Người què nhíu nhíu mày, cười hỏi.


Quốc sư Duyên Khang gật đầu: "Thương thế của ta tốt rồi, thương thế hai vị thì sao?"


Mã gia hoạt động cánh tay một chút, trầm giọng nói: "Cố gắng cũng đánh được một trận."


Người què run chân, than thở: "Mục nhi nói còn không thể dùng quá sức, tuy nhiên muốn đánh mà nói thì ta cũng có thể dùng một chân. Quốc sư ngược lại cũng giữ được bình tĩnh, ngày đó nghe được chúng ta ở trong phòng, biết rõ ta trộm đồ nhà ngươi, nhưng vẫn lựa chọn rút đi, ẩn nhẫn đến bây giờ, thực sự không dễ."


Quốc sư Duyên Khang lạnh nhạt nói: "Ngày đó thương thế của ta chưa lành, vì thế không thể không rút lui. Hai vị đều là tiền bối cao nhân, cũng không phải kẻ ác, hơn nữa trộm cắp đồ vật cũng chỉ vì cứu trợ thiên tai. Ta cũng không muốn đánh nhau với hai vị, chỉ cần hai vị giao ra Đế điệp, ta để hai vị tùy ý rời đi, không tổn thương hòa khí."


"Đế điệp?"


Người què và Mã gia liếc mắt nhìn nhau, cười nói: "Cái món Đế điệp này, ta nghiên cứu hơn hai mươi năm cũng không có nghiên cứu ra ảo diệu gì, cho ngươi cũng không sao, tuy nhiên món đồ kia đã bị ta tặng cho người khác rồi."


"Tặng người?"


Đỉnh đầu quốc sư Duyên Khang đột nhiên hiện ra chòm sao, ngân hà óng ánh, chòm sao dao động, hiển nhiên nội tâm cũng không bình tĩnh: "Đưa cho người nào?"


"Trung Tán đại phu của Duyên Khang quốc các ngươi."


Người què cười hì hì, sóng vai Mã gia rời đi.


"Trung Tán đại phu?"


Quốc sư Duyên Khang ngớ ngẩn, nhìn bóng lưng hai người rời đi, cũng không hề ra tay, nhẹ giọng nói: "Đế điệp được đưa cho hắn? Hắn lại dám nhận? Định tạo phản sao? Đế điệp này là đồ vật của Thần ban cho Hoàng Đế khai quốc, tượng trưng cho Hoàng quyền, hơn nữa có người nói còn ẩn giấu một bí mật... Có nên tìm hắn đòi lại hay không?"


Hắn đứng giữa lòng sông, trầm ngâm một lát, lắc lắc đầu, xoay người rời đi: "Hoàng quyền không phải dựa vào một miếng Đế điệp liền có thể quyết định. Hoàng quyền, dựa vào chính là lòng dân ủng hộ hay phản đối, không quan hệ đến Đế điệp."


Trong Sĩ Tử Cư, Tần Mục đổ nước thuốc, rửa sạch lò thuốc và vạc thuốc, cọ rửa mấy lần đến không còn chút vết bẩn nào, lúc này mới phơi dưới ánh nắng mặt trời.


Hồ Linh Nhi cũng hỗ trợ quét dọn, nhìn thấy trên bàn có một khối ngọc hoàn, kinh ngạc nói: "Công tử, hai vị lão gia kia bỏ quên đồ rồi!"

Hồ Linh Nhi cũng hỗ trợ quét dọn, nhìn thấy trên bàn có một khối ngọc hoàn, kinh ngạc nói: "Công tử, hai vị lão gia kia bỏ quên đồ rồi!"


Tần Mục tiến đến liếc mắt nhìn, một vài chữ trên ngọc hoàn đang không ngừng di động biến hóa, nhìn rất là quen mắt, nói: "Đây là... Đế điệp của gia gia què. Quá nửa là gia gia què bỏ quên ở đây, lúc ta và trưởng thôn đi vào bóng tối Đại Khư thì gia gia què đeo miếng Đế điệp này lên cổ ta, tuy nhiên không có phát huy được tác dụng. Gia gia què bỏ Đế điệp ở nơi này làm cái gì? Ông ấy luôn luôn là đi một đường nhặt đồ một đường, chưa bao giờ từng ném đồ vật... "


Hắn lắc lắc đầu, buộc Đế điệp cùng chỗ ngọc bội của chính mình, thầm nghĩ: "Chờ sau khi về thôn trả lại cho ông ấy." Sau đó lại kéo Đô Thiên Ma Vương ra, mở bụng tượng Thần, điều khiển hai lần, thay đổi quỹ tích vận chuyển bánh răng một chút, nói: "Ma Vương, hiện tại ngươi có thể cử động rồi."


Đô Thiên Ma Vương cười lạnh nói: "Ngươi trêu chọc ta, ta không thèm động. Thằng nhóc con, đợi chân thân ta giáng lâm, ta sẽ để ngươi sống không bằng chết!"


Hồ Linh Nhi đứng người lên, hai móng vuốt chống nạnh: "Hiện giờ công tử nhà ta liền có một trăm loại thủ đoạn để ngươi sống không bằng chết!"


Tần Mục ý vị sâu xa nói: "Linh Nhi, nói thiếu, một trăm loại làm sao đủ?"


Đô Thiên Ma Vương cười ha ha nói: "Tiểu quỷ, ngươi cứ việc triển khai thủ đoạn, nếu ta sợ, liền uổng phí mấy vạn năm tu hành này."


Tần Mục khuyên nhủ: "Cần gì chứ? Tất cả mọi người đều là cùng trong Ma đạo, ta cũng là Ma đạo, ngươi dạy cho ta ngôn ngữ U Đô ngươi biết, ta thả ngươi đi, chẳng phải là vẹn cả đôi bên sao?"


"Phi!" Đô Thiên Ma Vương quát lên.


Tần Mục cười lạnh nói: "Ta đưa ngươi đến Thanh Dương điện, để thiền sư Pháp Khánh mỗi ngày niệm Phật tụng kinh cho ngươi nghe, thiền sư Pháp Khách thích nhất là cảm hóa Ma đầu, nhất định sẽ vui mừng không thôi."


Đô Thiên Ma Vương cười gằn: "Ha ha, ta chính là Ma đầu thành Thần, bằng hắn cũng muốn cảm hóa ta? Cứ để cái tên thiền sư Pháp Khánh mà ngươi nói kia đến đây, để xem hắn cảm hóa ta hay là ta biến hắn thành Ma đầu!"


Tần Mục chần chờ, ma tính của Đô Thiên Ma Vương nặng nề, thiền sư Pháp Khánh đến độ hóa hắn, chắc chắn sẽ bị hắn độ hóa, biến thành Ma đầu.


"Công tử, sao hắn lại không biến chúng ta thành Ma đầu?" Hồ Linh Nhi buồn bực hỏi.


Đô Thiên Ma Vương tức đến nổ phổi, quát lên: "Hồ ly tiểu Ma đầu, các ngươi còn cần ta biến các ngươi thành Ma đầu sao? Các ngươi vốn chính là Ma đầu! Lần này ta nhận thua, cho ta một cái sảng khoái đi!"


Tần Mục lắc đầu, nhẹ giọng chậm rãi nói: "Ta không phải loại người như vậy. Linh Nhi, sau này để hắn theo ngươi, ta dạy cho ngươi cách điều khiển cơ quan này."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận