Mục Thần Ký


Lần này Tần Mục sởn tóc gáy thật sự.


Ngày đó quốc sư Duyên Khang đại chiến ngoài thành Đại Tương, hắn đứng ở đỉnh núi ngóng nhìn chiến trường nhưng không cách nào thấy rõ chiêu thức của những cường giả kia, Đô Thiên Ma Vương dựa vào hai mắt của hắn quan chiến, khiến hắn cũng có thể rõ rõ ràng ràng chiêu thức của mấy người quốc sư Duyên Khang, Cùng phu tử, thậm chí có thể thể hiểu được ảo diệu trong chiêu số của những nhân vật khủng bố bực này!


Tuy nhiên, khi đó Tần Mục tự nhận bản thân che giấu rất khá, vẫn chưa kinh động vị Ma Vương này.


Mà bây giờ nhìn lại thì cái trò vặt vãnh của mình kia căn bản là vô dụng, Đô Thiên Ma Vương đã sớm nhận ra được gợn sóng trong lòng hắn, thậm chí đoán được ý nghĩ trong lòng hắn!


"Kẻ gọi Ma ngu xuẩn, ngươi giở ba cái trò vặt nhìn như thông minh trước mặt người thống trị vĩ đại nhất Đô Thiên, căn bản là không có một chút tác dụng nào."


Trong đầu của hắn tiếp tục truyền đến âm thanh của Đô Thiên Ma Vương, chấn động đến mức màng tai hắn vang lên ong ong: "Sinh mệnh yếu ớt cỡ như ngươi, vẫn là không nên giở trò ở trước mặt ta. Sự mạnh mẽ của ta, ngươi không thể tưởng tượng! Thần phục ta, thờ phụng ta, đây là đường ra duy nhất của ngươi."


Tần Mục lấy lại bình tĩnh, đột nhiên cười nói: "Chủ nhân vĩ đại của Đô Thiên, trên thế giới này, còn hiểu được Điều Quỷ Khiển Thần Phù Tự Lệnh chỉ còn lại mình ta, cũng chỉ có ta mới có thể triển khai môn pháp thuật này."


Đô Thiên Ma Vương trở nên trầm mặc.


Sau một lát, tiếng nói của hắn lại vang lên: "Tiểu quỷ thú vị, lại dám cò kè mặc cả với ta. Rất tốt, rất tốt... "


Trong lòng Tần Mục lo sợ bất an, không biết lần cò kè mặc cả này của mình có thể thành công hay không.


Nếu không được, ma đầu kia trở mặt, chắc mình phải gặp xui xẻo.


Nếu mặc cả thành công, bảo vệ được tính mạng, sau khi về thôn nhờ mấy người trưởng thôn chậm rãi giết chết Đô Thiên Ma Vương là được.


Từ biểu hiện của Đô Thiên Ma Vương đến xem thì vẫn có khả năng giết chết vị Ma Vương này.


Bởi vì, khi Tần Mục đồng hành cùng quốc sư Duyên Khang thì Đô Thiên Ma Vương vẫn không có hành động dị thường nào, yên lặng ẩn núp trong cơ thể Tần Mục.


Mà khi quốc sư Duyên Khang ra tay đánh nhau với những tồn tại cấp Giáo chủ như Cùng phu tử thì lúc này Đô Thiên Ma Vương mới dám mượn ánh mắt của Tần Mục để quan sát tình huống chiến đấu, vừa muốn xem thực lực chân chính của quốc sư Duyên Khang, vừa muốn kiểm tra nhược điểm của ông ta.


Thế nhưng lúc đó chung quanh Tần Mục đều là cao thủ của Thiên Ma giáo nên hắn cũng không dám lên tiếng.


Sau đó Tần Mục một đường trị thương cho quốc sư Duyên Khang, Đô Thiên Ma Vương cũng một đường yên lặng.


Tần Mục và quốc sư Duyên Khang tách ra, đến Thái học viện lại gặp người què và Mã gia, Đô Thiên Ma Vương cũng chưa hề đi ra.


Hiện tại Mã gia và người què không có ở đây, chỉ còn một mình Tần Mục, lúc này hắn mới xuất hiện.


Nếu quốc sư, Mã gia và người què không uy hiếp được hắn, hắn không đến nỗi phải cẩn thận như vậy.


Nói cách khác, hắn sợ hãi.


Cũng chính là nói hắn có thể bị tiêu diệt, không giống Lệ Thiên Hành hầu như không thể bị xoá bỏ trong đạo tâm của Tư bà bà. Chỉ cần thủ đoạn đủ cao minh, vẫn có thể tiêu diệt hắn.


"Đô Thiên của ta đã xong, bị phá huỷ, chỉ còn sót lại bóng tối vô biên. Vì lẽ đó ta cần tìm kiếm cho con dân Đô Thiên ta một thế giới mới, một nơi có thể để cho con dân của ta sinh sôi nảy nở."


Tiếng của Đô Thiên Ma Vương truyền đến: "Ta phí hết tâm tư truyền Điều Quỷ Khiển Thần Phù Tự Lệnh tới thế giới này, truyền cho con dân của thế giới này, hiện giờ môn pháp thuật này chỉ còn lại mình ngươi mới hiểu. Ngươi hẳn phải biết, ta sẽ không dễ dàng buông tha ngươi."


Tần Mục hoàn toàn yên lòng, thở phào một cái, nói: "Vì lẽ đó ngươi muốn ta tiếp tục gọi Ma, đưa ngươi lại đây?"


Đô Thiên Ma Vương dụ dỗ từng bước nói: "Lúc trước ta có ý nghĩ này, thế nhưng hiện tại ta chứng kiến thổ dân của thế giới này vẫn có vài nhân vật mạnh mẽ, vì lẽ đó ta chỉ là muốn mượn tay ngươi, đưa một ít con dân đến thế giới này. Ta cũng không muốn gây nên đại chiến giữa cường giả hai thế giới, không có lợi với các ngươi, cũng không tốt với chúng ta. Đô Thiên của ta đã xong đời, ta chỉ là muốn cho bộ tộc ta không đến nỗi tuyệt diệt, cũng không hề có ý nghĩ chiếm cứ thế giới này."


"Tin? Quỷ!" Tần Mục thầm nghĩ.


Tuy nhiên lời này không thể nói ra miệng, nói ra chỉ sợ Đô Thiên Ma Vương giết hắn mà không cần suy nghĩ.


Hiện tại ý thức của Đô Thiên Ma Vương ký sinh trong cơ thể của hắn, ngoài ra còn có một luồng pháp lực, thực lực Thần Ma mạnh mẽ đến nỗi hắn hít khói cũng theo không kịp, nếu như Đô Thiên Ma Vương trở mặt, luồng ý thức và pháp lực này giết chết hắn cũng không tính là quá phiền phức.


Hiện tại Đô Thiên còn cần hắn nên sẽ không xuống tay với hắn, thế nhưng nếu phát hiện hắn chưa bao giờ có ý gọi Đô Thiên Ma Vương, e sẽ trở mặt giết người.


"Ngươi không cần gọi ta, ngươi có thể gọi mấy thần dân của ta."


Đô Thiên Ma Vương nói: "Sau đó ta liền sẽ rời khỏi ngươi, ngươi có thể tự do thoải mái, chỉ cần ngươi giúp ta việc nhỏ này, ta liền có thể giải đáp chữ viết trên cánh cửa này cho ngươi."


Tần Mục cười nói: "Chữ viết trên cánh cửa này, người lớn nhà ta chắc sẽ nhận ra, không cần làm phiền Ma Vương..."


"Ha ha, nhận ra? Đây là chữ viết của U Đô, cho dù nhận ra, ngươi có thể đọc được sao?"


Đô Thiên Ma Vương chầm chậm nói: "Chữ viết của U Đô, đọc không được thì không có bất kỳ tác dụng gì. Còn có quyển sách này, bên trong chính là ghi chép pháp thuật của U Đô, ngươi không muốn biết sao?"


Ánh mắt Tần Mục lấp loé: "Hiện tại ta còn không cách nào thấy rõ chữ viết trên sách, cũng không cách nào nhìn ra chữ viết trên cửa, dù học được chữ viết của U Đô cũng không có tác dụng gì. Huống hồ, đối với ta mà nói, không học được chữ U Đô cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng. Ma Vương, ta hoàn toàn không cần thiết giao dịch với ngươi."


"Ha ha ha!"


Đô Thiên Ma Vương nở nụ cười: "Xem ra ngươi vẫn không chân chính lĩnh ngộ được ảo diệu thực sự của cảnh giới này rồi! Chỉ cần ngươi học được chữ U Đô trên đó thì ở cảnh giới này ngươi sẽ càng mạnh hơn quốc sư Duyên Khang! Không phải quốc sư Duyên Khang đã nói người khác đều là hình tam giác mà hắn là một đường thẳng sao? Chỉ cần ngươi học được chữ viết trên cánh cửa thì đường thẳng của ngươi sẽ dài hơn hắn!"


Tiếng nói của hắn quanh quẩn trong đầu Tần Mục, không có chỗ cố định, chợt trái chợt phải, âm thanh khi thì vang lên ở trước mặt khi thì truyền đến từ sau đầu, khiến Tần Mục không nắm bắt được nơi hắn ẩn thân.


"Chắc sinh linh thấp kém như ngươi căn bản không biết U Đô là cái gì. Để ta nói cho ngươi U Đô là nơi nào!"


"U Đô là nơi cuối cùng mà cái đám phàm phu tục tử các ngươi sau khi chết đi quy tụ, tất cả linh hồn cuối cùng đều sẽ tiến vào nơi đó, đó là nơi ở của Thổ Bá Đại Đế, thống trị tất cả sinh linh của mọi thế giới sau khi chết!"


"Ông ấy thật sự là Thần linh cực kỳ cổ xưa, là Thần linh nguyên thủy, nắm trong tay tất cả tử vong, coi như là Thần Phật chết đi cũng phải bị ông ta nô dịch."


"U Đô, không phải là địa ngục mà Thần Phật nói tới, địa ngục chỉ dùng để hù dọa những phàm phu tục tử các ngươi thôi, U Đô tàn khốc gấp trăm lần địa ngục!"


"Ngươi nắm giữ chữ viết của U Đô, pháp thuật của U Đô, sẽ tăng lên hồn phách của ngươi, đây mới là nấc thang thành Thần!"


Tần Mục cực kỳ động lòng, cười nói: "Nói miệng không có bằng chứng, ngươi nói tới hoa rơi nước chảy cũng khó có thể làm ta tin tưởng, ngươi nói cho ta một môn pháp thuật của U Đô ta liền tin ngươi."


Đô Thiên Ma Vương ha ha cười nói: "Ngươi gặp rồi đấy."


Tần Mục ngớ ngẩn, thất thanh nói: "Khiên Hồn Dẫn? Khiên Hồn Dẫn là pháp thuật của U Đô?"


"Khiên Hồn Dẫn cũng không phải là pháp thuật hoàn chỉnh của U Đô, mà là pháp thuật do phàm nhân của thế giới các ngươi dùng ngôn ngữ phàm nhân xây dựng lại, còn xa mới phát huy ra được uy lực của pháp thuật U Đô chân chính."


Đô Thiên Ma Vương nói: "Pháp thuật U Đô chân chính là phải dùng ngôn ngữ U Đô, loại chữ viết kia còn phức tạp hơn phù văn ở thế giới các ngươi nhiều. Phù văn của các ngươi chỉ là chữ viết U Đô được đơn giản hoá."


Tần Mục chấn động trong lòng, nhìn hư ảnh cuốn sách trên tay, chữ trong sách này là dùng ngôn ngữ U Đô để viết sao?


Khiên Hồn Dẫn có thể làm cho linh hồn người quay về, nếu như có thể tinh thông ngôn ngữ U Đô, dùng U Đô ngôn ngữ để triển khai pháp thuật thì uy lực sẽ đạt tới trình độ nào?


Còn nữa, Đô Thiên Ma Vương nói chữ của U Đô cần phải đọc thành tiếng, nắm giữ ngôn ngữ mới có thể đọc được, câu nói này cũng không phải là nói xạo.


Ngày đó, trên mặt sông Dũng Giang, đạo nhân Cửu U môn kia dùng Khiên Hồn Dẫn chiêu hồn, chính là ngâm tụng một đoạn ca dao tối nghĩa, để khói đen tuôn ra, giữa lòng sông hiện ra một cánh cổng bóng tối đáng sợ.


Rất nhiều lời của Đô Thiên Ma Vương đều là giả, nhưng cũng có mấy lời là thật.


"Ma Vương, vào buổi tối ta đã từng nhìn thấy một ông lão ở bờ sông dẫn độ người chết, có người nói cho ta biết ông lão kia là Âm sai, Âm sai này có quan hệ gì với U Đô?" Tần Mục nghĩ tới một chuyện, hỏi.


Đô Thiên Ma Vương nói: "Người kém Thần dưới trướng Thổ Bá, phụ trách duy trì trật tự. Rốt cuộc ngươi có muốn học ngôn ngữ U Đô không?"


"Học!"


Tần Mục hấp háy mắt, nói: "Ngươi nhanh dạy ta!"


Đô Thiên Ma Vương ha ha cười nói: "Ngươi gọi Ma đã, gọi ra mấy thần dân của ta, ta liền dạy ngươi."


Tần Mục chần chờ nói: "Sau khi ta gọi bọn họ ra, nếu ngươi không tuân thủ hứa hẹn thì chẳng phải là ta sẽ chịu thiệt? Không bằng như vầy, ta chế tạo một cơ quan bằng tượng gỗ, ngươi tiến vào trong pho tượng cơ quan gỗ đó, ngươi có thể tự mình gọi Ma, gọi bọn họ. Ngươi truyền thụ ngôn ngữ U Đô cho ta trước rồi tự mình gọi Ma, chẳng phải là cả hai đều vui vẻ sao?"


Đô Thiên Ma Vương cười gằn: "Là ý kiến hay. Tuy nhiên ta từ bên trong cơ thể ngươi chạy tới đó, sau một khắc ngươi liền có thể gọi người đến giết ta. Ta có ngu thế không? Ta liền ở tại trong cơ thể ngươi, ngươi chủ trì việc gọi Ma! Sau khi ngươi gọi Ma, ta truyền cho ngươi ngôn ngữ U Đô!"


Tần Mục cười gằn: "Sau khi ta gọi con dân của ngươi ra, ngươi không truyền thì ta làm sao bây giờ? Chẳng mấy chốc thần dân của ngươi liền giết ta, ngươi được tự do còn ta lại ngỏm củ tỏi, hồn bay về U Đô rồi! Đừng quên, lần trước ta gọi Ma, gọi ngươi ra, ngươi lại không để ý chết sống của ta!"


Tình cảnh trở nên trầm mặc.


Sau một lát, Đô Thiên Ma Vương cười nói: "Tiểu tử tinh ranh như quỷ, không dễ lừa gạt mà. Không bằng như vầy, ta và ngươi ký kết minh ước, ngươi gọi Ma, gọi con dân của ta, ta truyền cho ngươi ngôn ngữ U Đô, vi phạm lời thề, đích thân Thổ Bá sẽ tới thu hồn phách người vi phạm lời thề! Ý ngươi thế nào?"


Tần Mục tính toán một chút, nói: "Có thể! Tuy nhiên ngươi đừng hòng lừa gạt ta, ta cũng biết một ít Ma ngữ, ngươi không nên nghĩ làm giả minh ước!"


Đô Thiên Ma Vương cười nói: "Thằng nhóc bẩn thỉu, lanh như quỷ. Được, ta hào phóng một lần, không giả."


Trong đầu Tần Mục vang lên Ma ngữ cực kỳ tối nghĩa, Ma ngữ này rất là khó đọc khó hiểu, mặc dù là Tần Mục cũng chỉ có thể nghe hiểu một nửa, tim đập thình thịch: "Bình tĩnh, bình tĩnh, không thể để cho vị này Ma Vương nhìn ra mình chỉ biết nửa vời... "


Không lâu sau đó, Đô Thiên Ma Vương đã niệm xong minh ước, trong đầu Tần Mục từ từ hiện ra hình dạng nửa cánh cửa, tựa như nửa cánh cửa U Đô.


"Tới ngươi." Đô Thiên Ma Vương nói.


Tần Mục lấy lại bình tĩnh, cẩn thận phỏng đoán ý tứ của một nửa Ma ngữ nghe không hiểu kia, Đô Thiên Ma Vương có chút lo lắng, thúc giục: "Nhanh lên một chút, nếu không cánh cửa U Đô liền tản đi!"


Tần Mục cười lạnh nói: "Ngươi lừa ta, minh ươc này ta không ký kết được."


Đô Thiên Ma Vương cười nói: "Thằng nhóc con, quả nhiên biết chút ít Ma ngữ."


Nửa cánh cửa U Đô tản đi, Ma ngữ lại vang lên, lần này Tần Mục nghe hiểu được bảy tám phần, còn có vài từ ngữ khó có thể chắc chắn, tiếp tục phỏng đoán.


Đô Thiên Ma Vương cười nói: "Được rồi được rồi, coi như ngươi có năng lực." Dứt lời, lại tản đi nửa cánh cửa U Đô này, một lần nữa dùng Ma ngữ ký kết minh ước.


Đột nhiên Tần Mục cười nói: "Ma Vương, ngươi đều là giở trò lừa bịp, không bằng chúng ta dùng ngôn ngữ Nhân tộc để ký kết minh ước, thế nào?"


Đô Thiên Ma Vương trầm mặc chốc lát, mắng một câu gian như quỷ: "Tiểu tử thúi, kiến thức của ngươi về Ma ngữ chỉ là nửa vời, lợi dụng ta học trộm Ma ngữ đúng hay không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận