Mục Thần Ký


"Một con hồ ly tinh và một con sư tử đầu rồng đại náo hồ Ngọc Long? Không những tắm rửa trong hồ mà còn đánh ngươi một trận?"


Cố Ly Noãn mới vừa từ trong hoàng cung trở về thì đạo nhân trông coi hồ Ngọc Long đã đến đây cáo trạng, Cố Ly Noãn không khỏi giật mình trong lòng, thất thanh nói: "Ngư Vương trong Hồng Long Lý cũng bị con sư tử đầu rồng kia bắt đi? Hồ ly tinh, sư tử đầu rồng nhà ai mà to gan như vậy? Ta vừa nhậm chức mới chỉ được hơn tháng liền xảy ra việc này, là người nào muốn gây khó dễ cho ta sao?"


Hắn còn chưa kịp tiêu hóa tin tức này, lại có người đến báo, nói: "Đại Tế Ti, con hồ ly tinh mà tiến sĩ thái học Tần Mục của Sĩ Tử Cư nuôi trong nhà đã chặt cây Thượng Tiến để nướng cá. Con cá kia, hình như là Ngư Vương của hồ Ngọc Long, bị nướng ăn rồi! Giờ phút này, tiến sĩ thái học Tần Mục và sĩ tử thái học Vệ Dung chính đang thu dọn xương cá, cố gắng thủ tiêu chứng cứ."


Cố Ly Noãn không khỏi vừa mừng vừa sợ, cười nói: "Tiểu tử này, đang lo không có thủ đoạn bắt bí hắn, hiện tại có thể nói là hắn tự mình đưa tới cửa. Chuyện này, đủ hắn mất đầu một trăm lần. Lần này cái con hàng Bá Sơn kia sẽ không còn gì để nói rồi chứ?"


Tinh thần hắn phấn chấn, lập tức đứng dậy, nói: "Đi, theo ta lập tức đi bắt người! Vật chứng nhân chứng đều bắt, trực tiếp áp giải đến Đại Lý tự, để Đại Lý tự khanh* thẩm vấn, nhất định phải chém đầu cả nhà hắn! Lại dâng một bản tấu chương vào cung, bẩm báo việc này!"


*khanh: Chức quan.


"Cái tên gọi là sĩ tử Vệ Dung kia... "


"Cũng bắt, đồng thời xét hỏi!"


Cố Ly Noãn cười nói: "Mới vừa rồi ta còn nói là ai bắt ta mang giày nhỏ (gây khó dễ), bây giờ nhìn lại thì đôi giày này không nhỏ, rất vừa chân."


Đám người Cố Ly Noãn xông vào Sĩ Tử Cư, đã thấy Tần Mục không ở trong nhà, chỉ có một con hồ ly và một con Long Kỳ Lân đang ngủ gật, Cố Ly Noãn đánh thức con Long Kỳ Lân này, nói: "Tiểu tử họ Tần chạy đâu rồi?"


Long Kỳ Lân ngẩng đầu, liếc bọn họ một chút, chậm rì rì nói: "Mới vừa rồi còn ở đây, người trong cung đến, mời hắn đi rồi."


"Lẽ nào Hoàng Đế đã biết việc này nên mới kéo hắn vào trong cung xử chém?"


Cố Ly Noãn cười ha ha: "Trên người tiểu tử này còn có Thiếu Bảo kiếm của ta, xử chém cũng là quá nhẹ cho hắn. Các ngươi còn ngây ra đó làm gì? Bắt hồ ly và Long Kỳ Lân lại! Ta vào cung gặp Hoàng Đế, tận mắt xem tiểu tử này chết như thế nào." Dứt lời, vội vội vàng vàng bỏ đi.


Mấy vị Tế Ti và đạo nhân trông coi hồ Ngọc Long theo hắn đến vội vã điều khiển một dây xích khóa con Long Kỳ Lân này lại, Hồ Linh Nhi muốn chạy cũng bị tóm lấy.


Cố Ly Noãn hấp tấp đi vào trong cung, cầu kiến Hoàng Đế, sau một lát, thị vệ thông báo nói: "Bệ hạ ở Ngự Hoa Viên, bảo Cố đại nhân qua đó."


Cố Ly Noãn kinh ngạc: "Chém đầu họ Tần ở Ngự Hoa Viên? Có thể thấy được là bệ hạ thật sự nổi giận."


Hắn đi tới Ngự Hoa Viên, chỉ nghe tiếng cười truyền đến, Cố Ly Noãn nghi ngờ không thôi, đi tới trước mặt, đã thấy Duyên Phong Đế đang đỡ Thái hậu nương nương, phía sau có mấy viên quan đi theo, Tần Mục ở phía sau bên trái của Thái hậu nương nương, không biết nói cái gì mà Thái hậu nương nương nở nụ cười.


Duyên Phong Đế thoáng thấy hắn, khoát tay áo một cái, cho hắn tiến lên, hòa nhã nói: "Ái khanh đến đây có việc gì?"


Cố Ly Noãn chần chờ một chút, nói: "Tần tiến sĩ dung túng một con Long Kỳ Lân nhảy vào hồ Ngọc Long, bắt Ngư Vương ăn. Hồ Ngọc Long là nơi lấy nước uống của Hoàng gia, Hồng Long Lý càng là ngự thiện của Hoàng gia. Tần tiến sĩ cả gan làm loạn, đây là tội chết, thần không dám giấu diếm, bởi vậy đến đây bẩm báo bệ hạ."


"Lại có việc này?"


Duyên Phong Đế nhìn về phía Tần Mục bên cạnh, hỏi: "Tần ái khanh nói thế nào?"


"Tiểu thần là dân nơi hẻo lánh, không biết quy củ của kinh thành, bởi vậy lỗ mãng."


Tần Mục nói: "Vốn thần không biết hồ Ngọc Long là của Hoàng gia, cũng không biết cá trong hồ không thể ăn, cảm giác sâu sắc tội lỗi nặng nề, xin bệ hạ xử lý."


"Đây là tội chết."


Duyên Phong Đế liếc hắn một cái, nói: "Tuy rằng Trẫm rất thưởng thức ngươi, thế nhưng luật pháp chính là luật pháp, ngươi nói Trẫm làm sao xử lý ngươi?"


Cố Ly Noãn cười làm lành nói: "Bệ hạ, theo luật nên chém đầu cả nhà... "


Thái hậu nương nương cười nói: "Hoàng Đế, Ai gia cũng cho rằng tiểu thần y đáng chém."


Duyên Phong Đế hơi run run, cười nói: "Sao Mẫu hậu lại nói lời ấy?"


Thái hậu nương nương không nhanh không chậm đi về phía trước, thản nhiên nói: "Đương nhiên là đáng chém. Không chém tiểu thần y, người trong thiên hạ làm sao biết Hoàng Đế quý cá mà không quý người? Không chém tiến sĩ thái học, người trong thiên hạ làm sao biết Hoàng Đế quý nước mà không quý người? Chém hắn, người trong thiên hạ mới biết Hoàng Đế bởi vì một ngụm nước, một con cá, giết thần y nổi tiếng khắp triều đình đã trị liệu dứt bệnh tình cho Ai gia, mới biết được Hoàng Đế là hôn quân mà."


Duyên Phong Đế cười ha ha, phất tay nói: "Cố đại nhân, chỉ là việc nhỏ, ngươi còn muốn làm phiền ta, lui ra đi."

Duyên Phong Đế cười ha ha, phất tay nói: "Cố đại nhân, chỉ là việc nhỏ, ngươi còn muốn làm phiền ta, lui ra đi."


Cố Ly Noãn kinh ngạc: "Chuyện này... "


"Lui xuống lui xuống."


Duyên Phong Đế phất tay, nói: "Ngươi trông coi hồ Ngọc Long không tốt, Trẫm không trị tội ngươi, dù sao thì ngươi cũng vừa mới đến Thái học viện. Chuyện ngươi làm ngày hôm nay đã đủ cho Trẫm đau đầu, vậy mà lại đánh nhau với Bá Sơn Tế Ti một trận khiến Trẫm mất hết thể diện. Nếu ngươi đánh thắng thì ngược lại cũng thôi, ngươi lại còn không thấy bóng, Đại Tế Ti đánh không lại Tế Ti, mặt mũi của Trẫm đều bị ngươi vứt hết. Trở về tự xét lại mình đi."


"Tuân chỉ."


Trong lòng Cố Ly Noãn oan ức không thôi, đang muốn rời đi thì Tần Mục nói: "Cố đại nhân, hồ ly và con Long Kỳ Lân nhà ta kia, còn xin không nên làm khó bọn họ."


Cố Ly Noãn giật mình trong lòng, chỉ nghe Thái hậu nương nương cười nói: "Cho hắn cũng không dám. Đúng rồi, Hoàng Đế, tiểu thần y trị liệu dứt bệnh cho Ai gia, ngươi vẫn chưa ban thưởng đấy."


"Mẫu hậu, hắn đã là tiến sĩ thái học, là quan lục phẩm, không thể đề bạt nữa. Dù sao tuổi hắn cũng còn nhỏ, chờ thêm mấy năm lại nói, tránh cho triều thần nói Trẫm thiên vị hắn."


"Tiểu thần y, ngươi kể tiếp chuyện thú vị khi ngươi còn bé cho ta nghe đi... "


Cố Ly Noãn đi xa, ra khỏi Hoàng cung trở lại Thái học viện, một bụng khó chịu không chỗ phát tiết. Đạo nhân trông coi hồ Ngọc Long kia liền vội vàng tiến lên, nói: "Đại Tế Ti, tên trộm đã bị xử chém chưa?"


"Đều là ngươi nhiều chuyện, trông coi cái hồ của ngươi cho tốt, lại gây ra việc này, làm hại ta phải xấu hổ!"


Cố Ly Noãn lườm hắn một cái, quát lên: "Thả con hồ ly và Long Kỳ Lân kia ra!"


Trong lòng đạo nhân giữ hồ vạn phần oan ức, không biết mình chọc hắn chỗ nào, không thể làm gì khác hơn là thả Hồ Linh Nhi và Long Kỳ Lân ra, nói: "Đại Tế Ti, chúng ta đã phái người đi lùng bắt Vệ Dung, chỉ là Vệ Dung theo Bá Sơn Tế Ti, Bá Sơn Tế Ti không cho chúng ta bắt người. Ngài xem việc này... "


"Vệ Dung có lai lịch gì?"


"Gia tộc Vệ Quốc công... "

"Gia tộc Vệ Quốc công... "


"Rảnh rỗi sinh nông nỗi hả!?"


...


Bên trong Ngự Hoa Viên, Thái hậu nương nương nói chuyện với Tần Mục một lát, Tần Mục lại bắt mạch cho bà, kê thêm mấy toa thuốc phụ, nói: "Thái hậu nương nương khôi phục rất tốt, không để lại mầm họa."


"Tốt."


Thái hậu nương nương cười nói: "Làm phiền tiểu thần y."


Tần Mục đứng dậy xin cáo lui, Duyên Phong Đế cười nói: "Ái khanh khoan đã, trẫm có mấy lời muốn nói với ngươi."


Tần Mục dừng bước, Duyên Phong Đế đi tới bên cạnh hắn, phất tay để thái giám, thị vệ và cung nữ lui ra, hướng về phía ngoài Ngự Hoa Viên đi ra, cười nói: "Tiến sĩ thái học của Trẫm, Thiên giáo chủ của Ma giáo, vứt bỏ dân của Đại Khư, đệ tử của Ngọc Diện Độc Vương, thân phận của Tần ái khanh có chút nhiều đấy."


Tần Mục hơi run run, bước chân bất giác chậm lại. Quốc sư Duyên Khang có thể biết hắn là Giáo chủ của Thiên Ma giáo thì đương nhiên Duyên Phong Đế cũng có thủ đoạn để biết.


Duyên Phong Đế đã đi xa, quay đầu lại cười nói: "Ái khanh vì sao không đi theo?"


Tần Mục bước nhanh đuổi tới, cười nói: "Bệ hạ hồng phúc tề thiên."(ngang với trời)


Duyên Phong Đế cười ha ha nói: "Thiên Ma giáo là đệ nhất đại phái Ma đạo, đệ nhất Thánh địa, Giáo chủ trở thành môn sinh Thiên tử, Trẫm quả thực hồng phúc tề thiên. Nhưng có thể là hồng phúc tề thiên, cũng có thể là cái họa tâm phúc. Tần ái khanh, ngươi cảm thấy là hồng phúc hay là đại họa tâm phúc?"


Tần Mục mỉm cười nói: "Bệ hạ, nếu Đạo Chủ Đạo môn quy hàng bệ hạ, bệ hạ sẽ phong cho hắn chức quan gì?"


Duyên Phong Đế nghiêm nghị nói: "Đạo Chủ Đạo môn, người cầm đầu Chính đạo trong thiên hạ, Trẫm phong hắn làm chính nhất phẩm, để hắn xưng Vương, đời đời thừa kế!"


Tần Mục lại nói: "Nếu Như Lai Đại Lôi Âm tự quy hàng bệ hạ, bệ hạ sẽ phong hắn chức quan gì?"


Duyên Phong Đế nói: "Như Lai đứng đầu Phật đạo, nếu hắn chịu vào triều làm quan, Trẫm phong làm chính nhất phẩm, cho hắn làm Tổ!"


Tần Mục nói: "Ba Thánh địa lớn của Duyên Khang, tông chủ của Đạo môn và Đại Lôi Âm tự thì Hoàng Đế phong bọn họ làm chính nhất phẩm, xưng Vương làm Tổ, Thiên Thánh Giáo cũng là Thánh địa, mà Giáo chủ của Thiên Thánh Giáo chủ động quy hàng bệ hạ, bệ hạ lại phong cho cái lục phẩm nhỏ nhoi, hơn nữa còn chất vấn là hồng phúc hay là đại họa tâm phúc, chẳng phải là để trung thần nghĩa sĩ thất vọng sao?"


Duyên Phong Đế hơi run run, vuốt cằm nói: "Coi như ngươi nói có lý. Tuy nhiên Trẫm lại không thể lập tức thăng quan cho ngươi, tuổi ngươi quá nhỏ, lập tức thăng quan sẽ khiến cho người khác chỉ trích, hơn nửa còn có thể đoán ra thân phận của ngươi."


Tần Mục nói phải.


Duyên Phong Đế trầm mặc chốc lát, nói: "Trẫm biết ngươi và Cố Ly Noãn có khoảng cách, cũng biết ngươi lấy đi Thiếu Bảo kiếm của hắn, ngươi là Thiên giáo chủ của Ma giáo, lòng dạ cần rộng lượng hơn, không nên lúc nào cũng gây khó dễ cho hắn. Hắn là người Trẫm đặt vào Thái học viện, ngươi làm hắn khó xử Trẫm cũng áy náy."


Tần Mục có chút oan ức: "Bệ hạ, thần nào dám gây khó dễ cho hắn?"


Duyên Phong Đế như cười như không nói: "Hôm nay không phải ngươi đã gây khó dễ cho hắn, khiến hắn tiến thoái lưỡng nan sao? Ngươi có thể yên tâm, nói về gan to bằng trời, không người nào dám nói có thể vượt qua quốc sư, Trẫm dám dùng hắn, cũng dám dùng ngươi. Ngươi không cần nghi ngờ gì trong lòng. Được rồi, ngươi có thể lui."


Tần Mục đi ra hoàng cung, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, thở hắt một hơi, hoàn toàn thanh tĩnh lại.


Quốc sư Duyên Khang biết thân phận thật sự của hắn, nếu Duyên Phong Đế không biết thì hắn sẽ có chút bận tâm, hiện tại Hoàng Đế và quốc sư đều biết, trái lại liền an toàn, không cần phải lo lắng hai "ông trùm" này xuống tay với hắn.


Hơn mười ngày sau, căn phòng phía tây của Tần Mục chất đầy đại phong tệ đổi lấy từ long tiên, Bá Sơn Tế Ti mang theo Vệ Dung và Thế tử Mẫn Nguyệt ra ngoài rèn luyện, đến căn phòng đó ôm mấy túi tiền đi mất, Tần Mục cũng không để ý lắm, dù sao cũng giàu nứt đố đổ vách.


Mấy ngày nay, cứ rảnh rỗi là hắn luyện chế linh đan Xích Hỏa cùng một loại linh đan bổ sung tinh thần khác, bởi vì luyện chế loại linh đan này thì hắn dùng thủ pháp của Phật môn, nên khi linh đan luyện thành sẽ truyền ra Phật âm, bởi vậy Tần Mục gọi loại linh đan này là Linh Phật đan.


Những ngày qua hắn đều đi nhà kho mua thuốc, hầu như mua sạch mấy chục loại dược liệu, gần đây nhất Thái học viện có một đợt rèn luyện quy mô lớn, chọn lựa sĩ tử ra tiền tuyến, do Quốc Tử giám các điện dẫn đám sĩ tử đi tới tiền tuyến dẹp yên phản loạn.


Tần Mục cũng bị Cố Ly Noãn chỉ đích danh, nhất định phải đưa hắn ra tiền tuyến, hơn nữa bởi vì Tần Mục là tiến sĩ thái học, chức quan lục phẩm, đãi ngộ hầu như ngang ngửa Quốc Tử giám, vì lẽ đó Cố Ly Noãn giao cho Tần Mục mấy tên sĩ tử, để hắn mang đội.


Mấy vị sĩ tử này, đều là sĩ tử cảnh giới Ngũ Diệu bên trong Sĩ Tử Cư, sức chiến đấu không bao nhiêu, thực lực tu vi kém thần thông giả của Thần Thông Cư không biết bao nhiêu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận