Mục Thần Ký


Vượt qua phạm trù của kiếm thuật cơ sở vậy thì không tầm thường, hầu như là chuyện không thể làm được.


Tần Mục biết rõ khó khăn trong đó.


Kiếm pháp trong thiên hạ dù phức tạp cỡ nào, biến hóa ra sao, đổi mới đến đâu thì cũng có thể phân giải thành vài loại động tác kiếm thuật cơ bản nhất, đơn giản là thứ kiếm thức, thiêu kiếm thức, vân kiếm thức, trảm kiếm thức, phách kiếm thức, điểm kiếm thức, băng kiếm thức, quải kiếm thức, liêu kiếm thức, mạt kiếm thức, tảo kiếm thức, giá kiếm thức, tiệt kiếm thức, hoa kiếm thức.


Cho dù khai sáng ra kiếm pháp kinh người cỡ nào cũng đều là sự tổ hợp của những kiếm thức này.


Thế nhưng quốc sư Duyên Khang lại khác, bên trong những kiếm thuật đơn giản nhất này, hắn gia tăng thêm kiếm thuật cơ sở mới!


Điều này đáng sợ đến mức nào?


Tần Mục không biết hắn đã gia tăng mấy loại kiếm thuật cơ sở, nhưng dù chỉ là một loại thì bất kỳ kiếm pháp nào trước đó đều phải sửa lại, làm lại, bằng không trong mắt quốc sư Duyên Khang xem ra, đều là trăm chỗ sơ hở!


"Hắn có thể xưng Thần... " Tần Mục đè xuống khiếp sợ trong lòng, lẩm bẩm nói.


Khí thế của kiếm pháp Đại Lục Hợp mà Khuất Bình sử dụng tới thực sự dồi dào, uy lực chí cương chí mãnh, mạnh mẽ đến tình trạng không thể tưởng tượng nổi!


Trong Đại Khư, Tần Mục cũng đã gặp qua mấy vị thần thông giả cảnh giới Lục Hợp, nhưng cũng không đáng sợ bằng Khuất Bình này.


Cùng là sĩ tử Thái học viện, Ngũ Diệu cảnh so sánh cùng Lục Hợp cảnh, quả thực như có một lần bay vọt mạnh vậy, tăng lên kinh người!


Tuy sĩ tử cảnh giới Ngũ Diệu cũng rất mạnh, nhưng sẽ không mạnh đến mức thái quá, trong mắt Tần Mục, toàn bộ sĩ tử của Thái học viện, căn bản không có ai là đối thủ của hắn.


Thế nhưng thần thông giả của Thái học viện, dù chỉ là thần thông giả vừa lên cấp Lục Hợp cảnh, cũng mạnh mẽ đến khó mà tin nổi!


Lục Hợp cảnh, quả thực là biến hóa long trời lở đất.


Tần Mục mới vừa nghĩ tới đây thì đột nhiên phất trần nơi khuỷu tay Đạo Tử Lâm Hiên bay lên, từng sợi phất trần tăng vọt, tụ tập cùng một chỗ, đón lấy kiếm Đại Lục Hợp của Khuất Bình đâm tới!


Kiếm Đại Lục Hợp của Khuất Bình không nằm trong phạm vi kiếm thuật cơ sở, mà Đạo Tử Lâm Hiên lấy phất trần làm kiếm, ngược lại kiếm pháp của hắn có chiêu thức rõ ràng, nằm trong kỹ xảo kiếm thuật cơ bản.


Kiếm pháp của hắn không có khí thế dồi dào bằng kiếm pháp Đại Lục Hợp, thế nhưng rơi vào trong mắt của Tần Mục liền thấy được chỗ không bình thường.


"Khuất Bình chắc chắn thất bại không thể nghi ngờ. Chỉ sợ trong một chiêu Đạo Tử Lâm Hiên cũng khiến hắn suy sụp."


Hắn theo trưởng thôn học kiếm, chỉ học một chiêu Kiếm Lý Sơn Hà, còn lại đều là kiếm thuật cơ bản nhất, thế nhưng ánh mắt của hắn lại muốn vượt qua không biết bao nhiêu chuyên gia kiếm pháp.


Chiêu kiếm này của Đạo Tử Lâm Hiên xem ra cũng đơn giản, tựa hồ chính là hàng trăm sợi phất trần đâm về phía Khuất Bình, mỗi một sợi phất trần trong chớp mắt biến đổi mười mấy chiêu, nói cách khác, mỗi chớp mắt biến hóa hơn ngàn chiêu!


Chiêu thức biến hóa nhiều như vậy, căn bản không thể nào chống cự!


Mà bên trong kiếm pháp Đại Lục Hợp của Khuất Bình lại không có nhiều biến chiêu như vậy, tuy kiếm quang trong cột kiếm này của hắn rất nhiều, nhưng phần lớn đều sử dụng cùng một loại kiếm thức quấn quanh, xoay tròn quanh tâm, tầng tầng tiến dần lên.


Gặp phải kiếm pháp từ sợi phất trần của Đạo Tử Lâm Hiên, nhất định sẽ bị phá vỡ.


Hơn nữa Tần Mục còn chú ý tới, kỹ thuật cơ bản của Đạo Tử Lâm Hiên vô cùng vững chắc, đuổi sát chính mình. Trình độ kiếm thuật cơ sở của vị Đạo Tử này là mạnh nhất trong số thần thông giả và võ giả mà Tần Mục đã gặp hiện nay, cho dù còn kém hơn bản thân hắn một phần, nhưng cũng không thua kém quá nhiều.


Coi như là đường chủ Kiếm đường đạt được truyền thụ của Tần Mục, cũng phải kém hơn Đạo Tử Lâm Hiên một hai phần.


Quan trọng nhất chính là điểm này. Tuy trong kiếm pháp của Khuất Bình có kiếm thuật cơ sở quốc sư mới sáng tạo, thế nhưng kỹ thuật cơ bản của Khuất Bình không hề đạt đến tình trạng tuyệt đỉnh, căn cơ không vững. Cho dù kiếm pháp tinh diệu thế nào mà căn cơ không vững thì cũng không cách nào phát huy được toàn bộ uy lực.


Leng keng leng keng --


Vô số tiếng va chạm dày đặc truyền đến, mọi người chỉ kịp nhìn thấy từng sợi từng sợi phất trần va chạm vào cột kiếm sáng rực, tiếp theo liền thấy cột kiếm tan rã giữa trời, không còn tồn tại nữa, chỉ có ít người có thể nhìn thấy biến hóa trong kiếm pháp của hai bên ngay giây lát này.


Khuất Bình bị phất trần đâm vào ngực, va cái bịch lên sơn môn, sơn môn phát ra tiếng vang như dệt cửi, từng hạt từng hạt bụi rơi xuống.


Đạo Tử Lâm Hiên nhẹ nhàng run run phất trần, sợi phất trần càng lúc càng ngắn, lại nằm trên khuỷu tay hắn, sau đó ngồi xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, khí định thần nhàn.

Đạo Tử Lâm Hiên nhẹ nhàng run run phất trần, sợi phất trần càng lúc càng ngắn, lại nằm trên khuỷu tay hắn, sau đó ngồi xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, khí định thần nhàn.


Mà trên sơn môn, Khuất Bình trượt xuống, ngực của hắn bị phá ra từng cái từng cái lỗ máu, là bị sợi phất trần đâm thủng, vị Đạo Tử Lâm Hiên kia vẫn không lạnh lùng hạ sát thủ, khi từng sợi từng sợi phất trần đâm vào trong cơ thể hắn thì tránh những chỗ yếu hại, không thương tổn tính mạng hắn.


Mấy vị thái y trong Thái Y Thự vội vã chạy tới, cho Khuất Bình ăn vào mấy hạt linh đan, lại xé áo của hắn ra, dùng thuốc mỡ bôi lên vết thương trước ngực, trên lưng, cầm máu.


"Thật mạnh!"


Phía sau sơn môn, rất nhiều sĩ tử Thái học viện đều có cảm giác nặng nề trong lòng, danh tiếng của Khuất Bình trong sĩ tử thái học cảnh giới thần thông cũng không nhỏ, ngược lại, hắn vẫn là nhân vật xếp hạng khá cao trong Thần Thông Cư.


Thái học viện không chỉ có kiểm tra nhập học, hàng năm cũng đều có một lần kiểm tra sĩ tử, xác định xếp hạng của sĩ tử, dùng xếp hạng để khích lệ sĩ tử tiến tới. Khuất Bình ở bên trong thần thông giả của Thái học viện đứng trong vòng trăm tên.


Tiến vào trăm tên, kỳ thực thực lực đã không kém nhiều, Khuất Bình một chiêu bị bại trận, điều này nói rõ thực lực của Khuất Bình có cách biệt không nhỏ so với thực lực của Đạo Tử Lâm Hiên.


Điểm này là đáng sợ nhất.


Đột nhiên, âm thanh của Nhị Hoàng Tử truyền vào trong tai tất cả mọi người ở đây: "Không nhìn ra biến hóa trong kiếm chiêu của hai người, tốt nhất vẫn là không cần lên đài."


Câu nói này là đả kích rất lớn đối với sĩ tử thái học, ở đây đa số mọi người không thể nhìn ra chiêu thức biến hóa của Khuất Bình và Đạo Tử Lâm Hiên.


Đặc biệt là kiếm pháp của Lâm Hiên, hắn là Đạo Tử Đạo môn, kiếm thuật ẩn sâu bên trong biến hóa của sợi phất trần, nếu ngay cả biến hóa trong kiếm pháp của hắn cũng không thấy thì đi lên cũng chỉ tự rước nhục.


Bên cạnh Trầm Vạn Vân, Vân Khuyết thấp giọng nói: "Đại sư huynh, ngươi nhìn ra biến hóa trong kiếm pháp của Đạo Tử kia không?"


Việt Thanh Hồng cũng vội vàng tập trung lại, cũng có ý muốn hỏi Trầm Vạn Vân. Trầm Vạn Vân chần chờ một chút, nói: "Ta dùng Thiên Nhãn thông nhìn ra biến hóa trong chiêu thức của hắn, thế nhưng ta phá giải không được... "


Việt Thanh Hồng xì xì cười nói: "Đại sư huynh, nếu ngươi tiến lên, tên tiểu đạo sĩ kia tất nhiên sẽ phong ấn Lục Hợp Thần Tàng đối địch với ngươi, tu vi của hắn quá nửa đều ở bên trong Lục Hợp Thần Tàng. Không có tu vi của Lục Hợp Thần Tàng, hắn triển khai không được kiếm thuật tinh diệu như vậy!"


Trầm Vạn Vân do dự một chút, lắc đầu nói: "Ta cần chờ một lát xem có thể nhìn ra kẽ hở của hắn hay không. Tên Tần Mục kia cách cũng không xa, chúng ta qua đó, hỏi một chút hắn có kiến giải gì."


Ba người đi tới chỗ Tần Mục, Trầm Vạn Vân nói: "Tần sư đệ, ngươi cảm thấy có thể vượt qua vị Đạo Tử Đạo môn này hay không?"


Tần Mục chần chờ một chút, nói: "Nếu đánh nhau trước sơn môn, hắn phong ấn Lục Hợp Thần Tàng, tỉ lệ thắng bại giữa ta và hắn là năm năm."


"Khoác lác!"


Việt Thanh Hồng cười lạnh nói: "Nổ! Ngươi và hắn tỉ lệ năm năm, há không phải nói ngươi còn lợi hại hơn thần thông giả Lục Hợp cảnh?"


Hồ Linh Nhi chỉ vào cô gái này, một mặt kinh ngạc, lắp bắp nói: "Công tử, cô bé này chính là người bị ngươi lưng tựa lưng, va vào bên trong cột đồng kia! Ta đã thấy mặt của nàng!"


Việt Thanh Hồng giận dữ và xấu hổ không chịu nổi, con hồ ly này quá đáng ghét.


Ánh mắt Trầm Vạn Vân lấp lóe, nói: "Nếu không phải đánh nhau quang minh chính đại trước sơn môn thì sao? Phần thắng của sư đệ ngươi lại có bao nhiêu?"


Tần Mục thản nhiên nói: "Mười phần. Liều mạng đánh nhau, không chừa thủ đoạn nào, hắn không có nửa phần thắng. Kỳ thực, ta rất mạnh."


Trầm Vạn Vân trong lòng máy động, lông mày giật giật, bắt đầu âm thầm tính toán nếu bản thân ở vào tình cảnh đánh nhau liều mạng mà gặp phải Tần Mục thì sẽ có bao nhiêu phần thắng.


Vân Khuyết cười nói: "Tần sư đệ, giọng điệu ngươi không khỏi hơi quá lớn đấy... "


"Công tử, hòa thượng này chính là cái tên bị một quyền của ngươi đánh bất tỉnh kia!"


Hồ Linh Nhi chỉ vào Vân Khuyết kinh ngạc nói: "Chính là cái đầu trọc này, ta nhớ rõ cái đầu này! Hòa thượng, quần áo của ngươi vẫn còn ở chỗ công tử, ngươi định chuộc lại bao nhiêu tiền đây?"


Nụ cười Vân Khuyết cứng lại trên mặt, giận dữ nói: "Người xuất gia tiền tài chính là vật ngoại thân, hiện tại ta vẫn không có, đợi khi ta có tiền lại đi chuộc... "


"Nói nửa ngày, vẫn là một hòa thượng nghèo."


Hồ Linh Nhi không hứng thú với hắn lắm, nói: "Ngươi phải nhanh lên một chút, bằng không công tử sẽ cầm cố quần áo của ngươi."

Hồ Linh Nhi không hứng thú với hắn lắm, nói: "Ngươi phải nhanh lên một chút, bằng không công tử sẽ cầm cố quần áo của ngươi."


Đang nói, lại có một vị thần thông giả từ bên trong sơn môn đi ra, người này khí vũ hiên ngang, tướng mạo không tầm thường, tiến lên chào hỏi hai đạo nhân ngăn cửa kia, nói: "Chấn Uy giáo úy Côn Tử Vũ, dám xin Đạo Tử chỉ giáo. Ta là Thất Tinh cảnh, tự phong Thất Tinh Thần Tàng."


Đạo Tử Lâm Hiên đứng dậy, đáp lễ nói: "Côn sư huynh, mời."


Con mắt Trầm Vạn Vân lập tức sáng ngời, nói: "Chấn Uy giáo úy Côn Tử Vũ! Hắn cũng từ biên quan trở về rồi!"


Vệ Dung liền vội vàng hỏi: "Đại sư huynh, bản lĩnh của Côn Tử Vũ này ra sao?"


Trầm Vạn Vân không hề trả lời, Việt Thanh Hồng bên cạnh nói: "Sĩ tử thái học ta đều là quan bát phẩm, mà Chấn Uy giáo úy lại là quan lục phẩm. Quan lục phẩm của Côn sư huynh được đổi lấy từ việc chém giết ở biên quan. Ngươi có thể tưởng tượng được thực lực của hắn! Trong lần kiểm tra thần thông giả trước, hắn đứng trong mười vị trí đầu ở Thái học viện!"


Vệ Dung nổi lòng tôn kính: "Có thể đánh nhau ở chiến trường, chiếm được công danh lên tới lục phẩm, đều là nhân vật rất giỏi!"


Tần Mục không hiểu nhiều vấn đề này, hỏi thăm bọn họ, Trầm Vạn Vân nói: "Hàng năm, sĩ tử thái học đều phải xuống núi lịch lãm, do Quốc Tử giám đi cùng, đa số đều là đi biên quan, cũng có đi Đại Khư, cũng có đi Thiên Công Thự. Nếu lập công thì sẽ thăng quan tiến tước. Rất nhiều sĩ tử trong Thái học viện đều là quan lục phẩm, có vài người còn là ngũ phẩm!"


Tần Mục than thở, Duyên Khang quốc đây là đang bồi dưỡng quan chức!


Sau khi sĩ tử rời khỏi Thái học viện, liền có thể trực tiếp giao cho quan chức thực sự, đưa đi làm quan các nơi hoặc là trực tiếp sung quân!


Sức chiến đấu của Côn Tử Vũ rất kinh người, mặc dù tự phong Thất Tinh Thần Tàng, thực lực của hắn cũng vượt qua Khuất Bình, hơn nữa so với Khuất Bình, bản lĩnh của hắn thích hợp thực chiến hơn, vừa khống chế pháp thuật vừa điều khiển kiếm, kiếm pháp lại không câu nệ với chiêu thức mà là tùy cơ ứng biến.


Hắn và Đạo Tử Lâm Hiên vậy mà giết tới không trung, đánh nhau giữa không trung, trong không trung từng luồng từng luồng kiếm quang lui tới nhanh như tia chớp, nương theo từng hồi tiếng sét, từng luồng từng luồng sấm chớp bổ về phía Đạo Tử Lâm Hiên, mà Côn Tử Vũ lao người cận chiến, thế như sấm đánh, hắn hiển nhiên cũng đồng thời tu luyện một loại chiến kỹ cực kỳ mạnh mẽ!


Trận chiến đặc sắc này xuất hiện khiến mọi người phía dưới nhìn hoa cả mắt, than thở không thôi.


Tần Mục nhíu nhíu mày, hướng về Trầm Vạn Vân nói: "Đại sư huynh, công pháp của Đạo môn không phải bình thường, là lai lịch gì?"


Trầm Vạn Vân lắc đầu, chỉ nghe sau lưng vang lên một âm thanh thận trọng: "Kinh điển của Đạo môn, Tiên Thiên Thái Huyền công, là huyền công chính đạo nổi danh cùng Đại Dục Thiên Ma kinh của Thiên Ma giáo! Chỉ sợ Côn Tử Vũ phải thất bại."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận