Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương


Tiểu Dịch Thần ôm chặt lấy mẹ, gắt gao không chịu buông tay ra!

Cậu sợ hãi, sợ rằng lần này là lần cuối được gặp mặt Vân Thi Thi!

Cậu đang ở trong mộng cảnh, căn bản là khó có thể nhận biết rằng hiện giờ mình đang trong mơ, mấy nhát dao cậu bị đâm trúng đó cũng chỉ là hư ảo giả tưởng mà thôi! 

Cậu thật sự nghĩ rằng mình sắp chết thật rồi!

Vì vậy, cậu nghĩ trước lúc chết có thể ôm mẹ càng nhiều, càng nhiều thêm một chút thì tốt biết bao!

Nếu có thể chết đi ở trong lòng mẹ, cậu sẽ không còn sợ hãi nữa! 

“Vân Thi Thi” bỗng nhiên cứng đờ không động đậy!

Kế bên, Hữu Hữu cùng Nguyệt Dao cũng giống nhau, cứng đờ không nhúc nhích, giống như hình ảnh đang bình thường bị dừng lại vậy!

Cả ba người này đều là do người đàn ông mặc áo bào trắng tạo ra trong ảo giác, tất cả hành động của họ đều do người đàn ông áo trắng điều khiển cả. 

Hiện giờ hình ảnh dừng lại bất động, là bởi vì người đàn ông áo trắng cũng không biết nên cho diễn biến tiếp theo nên tiến triển như thế nào để có thể tiếp tục việc thôi miên!

Ông ta bỗng nhiên phát hiện Tiểu Dịch Thần chính là một người rất khó để giải quyết!

Bình thường, dù có là người có định lực tốt hơn so người khác thì cũng sẽ bị những ảo cảnh tàn nhẫn này làm cho mất hết hy vọng và tin tưởng với cuộc sống! 

Nhưng mà suy nghĩ của Tiểu Dịch Thần không bị những ảo cảnh này quấy nhiễu!

Điều này nói lên cái gì…

Việc này cho thấy, dù có chết thì Tiểu Dịch Thần vẫn tin tưởng, tín nhiệm Vân Thi Thi, tín nhiệm Hữu Hữu, tín nhiệm Nguyệt Dao cùng với Mộ Nhã Triết, chưa từng thay đổi. 

Việc này cho thấy, dù có chết thì Tiểu Dịch Thần vẫn tin tưởng, tín nhiệm Vân Thi Thi, tín nhiệm Hữu Hữu, tín nhiệm Nguyệt Dao cùng với Mộ Nhã Triết, chưa từng thay đổi. 

“Sao lại có thể như vậy?”

Cung Thiếu Ảnh thấy người đàn ông mặc áo trắng cứng đờ đứng bất động, dùng tay đẩy anh ta thử một chút.

Người đàn ông mặc áo trắng lập tức giật mình bừng tỉnh, anh ta vừa tỉnh lại, việc thôi miên cũng lập tức bị dừng lại. 

Tiểu Dịch Thần yếu ớt tỉnh lại, từ từ mở mắt ra. Cùng với đôi mắt mở ra thì một giọt nước mắt cũng chậm rãi lăn xuống dưới.

Nhưng mà, khi cậu thấy rõ khung cảnh trước mắt, cậu giật mình bừng tỉnh!

Vui quá mà khóc! 

Là mơ!

Nhất định là mơ!

Cậu nhớ ra rồi, người đàn ông mặc áo trắng trước mặt này là thôi miên sư mà Cung Thiếu Ảnh đã ra lệnh thôi miên cho cậu! 

Nói như vậy, những tình cảnh cậu gặp phải vừa nãy chỉ là ảo tưởng ở trong giấc mơ mà thôi?

Tiểu Dịch Thần nhất thời cảm thấy trăm mối cảm xúc lẫn lộn!

Cậu nhắm hai mắt lại, lần thứ hai mở ra, bối rối và bất an trong mắt đã rút đi, thay vào đó là vẻ bình tĩnh cùng cơ trí kinh người! 

“Ông muốn thôi miên tôi!”

Khuôn mặt Tiểu Dịch Thần không chút thay đổi, tức giận nói: “Muốn thông qua cái ảo cảnh đáng sợ này niêm phong trí nhớ của tôi lại đúng không? Vì vậy cho nên Hữu Hữu cũng là do các người thôi miên nên mới mất trí nhớ, có phải không?”

Cung Thiếu Ảnh khiếp sợ, trợn trừng mắt ra nhìn. Ngay cả người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh cũng không nói nên lời! 

Cung Thiếu Ảnh khiếp sợ, trợn trừng mắt ra nhìn. Ngay cả người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh cũng không nói nên lời! 

“Sao lại thế này?”

Ánh mắt Cung Thiếu Ảnh lạnh lẽo nhìn về phía người đàn ông mặc áo trắng, tực giận nói: “Không phải ông bảo thuật thôi miên của ông chưa từng thất bại sao? Vậy đây là thế nào?”

Người đàn ông mặc áo trắng không tin được mình lại có thể thất bại! 

Ông ta trở thành thôi miên sư nhiều năm như vậy, chưa từng thất bại lần nào hết.

Tiểu Dịch Thần là người đầu tiên mà ông ta thôi miên không thành công!

Ông ta khó có thể chấp nhận đây là sự thật! 

“Tạo sao lại có thể như vậy?”

Vẻ băng lãnh trên mặt người đàn ông áo trắng rốt cuộc bị phá vỡ, hiếm khi xuất hiện vẻ mặt khác ngoài sự lạnh lùng kia!

Kinh ngạc, ngoài ý muốn, khó tin đều hiện lên trên mặt! 

Cung Thiếu Ảnh giận dữ cười: “Tôi cũng muốn hỏi ông, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy!”

Người đàn ông mặc áo trắng lắc lắc đầu, lặp đi lặp lại: “Cái này không thể nào! Vừa rồi… Mới vừa rồi nhất định là bị quấy nhiễu, mới có thể thành như vậy!”

Tiểu Dịch Thần cười lạnh nói: “Mặc kệ ông có thôi miên tôi như thế nào thì cũng không thể làm mất đi trí nhớ của tôi được đâu!” 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận