Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương


Nói xong, cô quấn một nĩa đưa đến bên miệng cậu.


Hữu Hữu nhìn cái bát, sau đó nhấc tay, cô còn tưởng cậu muốn hất đổ bát mì, cô kéo tay lại theo bản năng, thì ra cậu muốn chỉnh cái bát lại.


Thì ra cô cầm có hơi nghiêng, nước soup sắp chảy ra tay. 


Lúc này, cô mới hết thấp thỏm, Hữu Hữu ngoan ngoãn há miệng ăn, không hề có chút kháng cự nào!


Cô kích động đến nỗi tay cũng run lên!


Không thể nào ngờ được, Hữu Hữu thật sự tiếp nhận cô! 


Nếu không có Mộ Nhã Triết và Cung Kiệt, cô còn tưởng rằng cậu đói quá nên mới chịu ăn.


Nhưng mà khi hai người kia đi vào, cậu đều hất đổ bát trong tay họ, chỉ có mỗi cô là đút gì cậu cũng ăn, không hề có chút chống cự nào.


Cậu đã thầm tiếp nhận cô rồi sao? 


Vân Thi Thi thấy được khích lệ rất nhiều!


Cậu vẫn thế, vẫn không nói gì, vẫn lạnh nhạt như cũ, thậm chí không thèm liếc mắt một cái nhưng lại chịu ăn thức ăn cô đút, điều này khiến trái tim tối tăm của cô được soi sáng!


Ăn được một nửa, cậu lại cúi đầu không ăn tiếp. 


Vân Thi Thi khuyên: “Hữu Hữu, ăn thêm chút nữa đi! Con ăn ít như vậy khuya sẽ đói bụng đấy!”


Hữu Hữu nhìn cô thật sâu, hồi lâu sau mới mở miệng ăn tiếp, cho đến khi ăn hết, cô hỏi cậu có muốn ăn súp không.

Hữu Hữu nhìn cô thật sâu, hồi lâu sau mới mở miệng ăn tiếp, cho đến khi ăn hết, cô hỏi cậu có muốn ăn súp không.


Cậu lắc đầu, cô có hơi bất ngờ. 


Chỉ ăn phần cái như vậy, không cảm thấy nghẹn sao?


Chỉ là, cậu chịu ăn hết phần cái đã tốt lắm rồi, cô không muốn ép cậu, cô hỏi tiếp: “Có ngon không?”


Vốn nghĩ cậu vẫn sẽ im lặng như trước, vậy mà đột nhiên cậu lại mở miệng, nói một câu với giọng lạnh băng: “Rất dở.” 


“...”


Vân Thi Thi chịu đả kích cực lớn, cô bưng bát lên thử một ngụm súp, mặn đến nỗi nhíu cả mày!


Mặn như vậy sao? 


Sao cậu có thể nuốt trôi chứ?


Vân Thi Thi có hơi áy náy, mì khó ăn như vậy mà cậu lại ăn hết sạch, nghị lực mạnh cỡ nào chứ!


Cô không nhịn được bật cười, nhìn Hữu Hữu một cách xấu hổ: “Khó ăn như vậy, làm khó con rồi!” 


Hữu Hữu thấy cô cười, cậu giật mình sửng sốt.


Lúc cô cười tươi thật đẹp, rất mê người, hơn nữa... Khiến cậu cảm thấy ấm áp một cách khó hiểu!


Giống như ánh mặt trời giữa ngày đông. 

Giống như ánh mặt trời giữa ngày đông. 


Bờ môi lạnh lùng cứng nhắc cũng bất giác cong lên nhưng đến khi Vân Thi Thi nhìn lại, cậu đã khôi phục vẻ lạnh lùng, ngoảnh mặt không nhìn cô.


Lúc cô bưng bát đi ra, Mộ Nhã Triết và Cung Kiệt đều vây lại, thấy trong bát chỉ còn ít nước súp, cả hai kinh ngạc há hốc mồm!


“Ăn hết luôn sao?” 


“Ừm!”


Cung Kiệt bất mãn: “Thật không công bằng, tại sao em và anh rể bưng vào nhóc con này lại hất đổ?”


Khuôn mặt Mộ Nhã Triết rất khó coi, trừng mắt nhìn anh: “Câm miệng.” 


Cung Kiệt ra vẻ “Đó chính là sự thật.”


Mộ Nhã Triết nói sang chuyện khác: “Tóm lại, nó chịu ăn uống là tốt rồi, ai đút cũng vậy thôi.”


Vân Thi Thi gật đầu, mắt ngấn lệ, cô lập tức lau đi, cười cười. 


Điều này thể hiện, Hữu Hữu đã bắt đầu tiếp nhận cô rồi!


Đây là sự đột phá cực lớn!


Không dễ dàng gì mới được thế này! 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận