Một Loại Khác Có Thể


Lâm Thụy Cảnh trải qua nội tâm giãy dụa mấy phen xong mới đưa tay đến giữa chân mình. Cô đè xuống cảm giác xấu hổ, đưa tay xâm nhập chân tâm, có lẽ cho tới bây giờ cũng chưa từng có kinh nghiệm làm mấy chuyện này, nên cô cảm thấy thân thể mình không cho ngón tay mình chút mặt mũi nào, không có quá nhiều cảm giác. Rõ ràng thân thể này rất dâm đãng, chỉ cần bị Phạm Vân Huyên tùy ý sờ mấy cái thì có thể tiến vào trạng thái, vậy mà bây giờ lại đặc biệt căng thẳng. Lâm Thụy Cảnh không khỏi hồi tưởng lại hình ảnh tối hôm qua, thân thể cô quả nhiên lại bắt đầu có cảm giác, cô có ảo tưởng đây là ngón tay của Phạm Vân Huyên, thân thể của cô lại dễ dàng bị lừa gạt, lập tức ướt....Rốt cục vẫn là không có kinh nghiệm, ngón tay Lâm Thụy Cảnh không dám tiến vào trong mình, chẳng qua chỉ vuốt ve bên ngoài, lần đầu tiên tự mình làm mình khoái cảm xong, Lâm Thụy Cảnh phát hiện thân thể của cô thoải mái, nhưng nội tâm lại không thoải mái, thậm chí khi bị Phạm Vân Huyên xâm phạm thân thể mình, cũng không đến nổi không thoải mái như vậy. Mình lại có thể luân lạc như thế, tự chịu cảm giác rơi xuống, bất mãn đến độ phải dựa vào ngón tay của chính mình, loại cảm giác xấu hổ này lại trồi lên một lần nữa. Hơn nữa, coi như bản thân tự diễn, lại không có cách nào không nghĩ đến Phạm Vân Huyên, cô có cảm giác bản thân mình đúng là bệnh hoạn.Thật ra thì bất mãn đâu chỉ có mình Lâm Thụy Cảnh, Phạm Vân Huyên cũng vì một màn trong phòng rửa tay với Lâm Thụy Cảnh, mà thân thể ngủ say cũng tỉnh lại. Dù sao Lâm Thụy Cảnh vẫn chỉ là thân thể muốn tìm bất mãn, còn đối với Phạm Vân Huyên yêu Lâm Thụy Cảnh, thì thân thể và nội tâm đối với Lâm Thụy Cảnh là cực độ khẩn cầu, cảm giác của nàng so với Lâm Thụy Cảnh càng mãnh liệt hơn gấp nhiều lần. Nàng khát vọng Lâm Thụy Cảnh yêu nàng, khát vọng được tay của Lâm Thụy Cảnh du tẩu trên người nàng, nàng cũng khát vọng muốn đè Lâm Thụy Cảnh dưới thân muốn làm gì thì làm, nàng ảo tưởng các loại cảnh tượng của nàng và Lâm Thụy Cảnh, so với chuyện Lâm Thụy Cảnh có cảm giác không được tự nhiên kia, nàng lại không kháng cự cảm giác chân thật của nội tâm và thân thể mình. Đối với chuyện mình giải quyết nhu cầu của thân thể, nàng không có nhiều chướng ngại trong lòng, chẳng qua là cảm giác lên đỉnh xong cũng không thỏa mãn, ngược lại, nội tâm nàng lại có cảm giác trống rỗng nhiều hơn trước đây. Nàng càng muốn Lâm Thụy Cảnh, nhớ đến Lâm Thụy Cảnh cũng muốn điên rồi, chỉ có thể cố gắng khắc chế bản thân ngăn lại xung động muốn đi tìm Lâm Thụy Cảnh. Nàng sợ mình tự ti đi cầu xin Lâm Thụy Cảnh, mặc dù không thương mình, cũng không nên để cho mình rời đi như vậy, rõ ràng Lâm Thụy Cảnh không thích nàng tự ti, nên Phạm Vân Huyên cũng không thể để mình tự ti trước mặt Lâm Thụy Cảnh.Nàng không hiểu, nguyên nhân không phải do cha mẹ, tại sao Lâm Thụy Cảnh lại không cần nàng nữa, rõ ràng thân thể của cô đối với nàng vẫn nhạy cảm như vậy cơ mà. Một mặt khác, Phạm Vân Huyên lại cảm thấy rất bất an, nàng cảm thấy Lâm Thụy Cảnh bây giờ và Lâm Thụy Cảnh trước kia tưởng chừng như hai người khác nhau, cách các nàng nói chuyện, vẻ mặt, còn cảm giác dành cho nàng, đều là hoàn toàn khác nhau. Lâm Thụy Cảnh trước kia ôn nhu, có chút u buồn, tâm sự cũng nặng nề, nội tâm giống như mang một cái bóng, mà Lâm Thụy Cảnh bây giờ, một chút cũng không có ôn nhu, đặc biệt còn ngạo kiều, nhưng nội tâm lại trong sáng, không có âm úc, mặc dù còn có một chút oán khí với nàng. Dĩ nhiên Phạm Vân Huyên không hiểu oán khí của cô từ đâu mà có. Nàng không biết rốt cục Lâm Thụy Cảnh xảy ra chuyện gì để thay đổi thành như vậy, làm tính tình của cô biến hóa lớn như thế, giống như biến thành một người khác, rõ ràng là thân thể vẫn giống như vậy, ngay cả phản ứng cũng vậy cơ mà.Bởi vì nội tâm cực kỳ không thoải mái, sau lần đó, mặc dù Lâm Thụy Cảnh có bất mãn, cũng không muốn dựa vào ngón tay của chính mình để giải quyết nhu cầu. Ngay cả nhớ tới chuyện đó, cô cũng cảm thấy đó là chuyện cực kỳ mất mặt, tự động hạ thấp đến độ để bản thân không còn miếng sỉ diện. Nhưng mà sau đó cô có nằm mơ thấy xuân mộng đáng chết, cảm giác của cô cũng không mãnh liệt đến độ phải dựa vào chính mình để giải quyết. Cô đoán ngày đó mình mất khống chế đến độ như vậy, là vì thân thể bị Phạm Vân Huyên trực tiếp kích thích. Chỉ cần tránh xa Phạm Vân Huyên, Lâm Thụy Cảnh cảm thấy sẽ không sao, trước đó Lâm Thụy Cảnh còn muốn kích thích tổn thương Phạm Vân Huyên, bây giờ vì lý do an toàn, cô quyết định không đi trêu chọc Phạm Vân Huyên nữa. Nhưng mà như vậy thì, nội tâm của Lâm Thụy Cảnh lại không thoải mái, dựa vào cái gì mình là người bị hại, mà lại phải chật vật như thế, giống như cái đuôi đi theo người.Thật ra thì cô muốn nâng đỡ Tiền Lâu Tĩnh, phần lớn là vì muốn kích thích Phạm Vân Huyên, nhưng vẫn còn một nguyên nhân khác, là vì tập đoàn của cô cũng muốn mở rộng sang giới giải trí. Trước đây không lâu, cô thành lập một công ty giải trí, bây giờ ký với không ít người mới, nhưng trọng điểm vẫn là bồi dưỡng Tiền Lâu Tĩnh. Nhan sắc Tiền Lâu Tĩnh có giá trị rất cao, thêm phần quan hệ, tốt hơn rất nhiều, để Tiền Lâu Tĩnh ký hợp đồng bán thân mười năm cũng rất dễ dàng. Trước đó nâng đỡ Phạm Vân Huyên, trừ đi chuyện động thân thể, bàn về chuyện làm ăn thôi, chỉ số lợi nhuận vẫn rất khả quan, một ngôi sao mới nổi chính là một vũ khí kiếm tiền lợi hại.Trước đó vì oán khí đối với hai người Phạm Vân Huyên này, nên cô không muốn nhìn thấy Phạm Vân Huyên, muốn cho Phạm Vân Huyên cút được bao xa thì cút đi, đem hợp đồng của Phạm Vân Huyên bán lại cho công ty khác, bây giờ Lâm Thụy Cảnh quả nhiên có chút hối hận. Lợi dụng thân phận của mình nâng đỡ nàng nổi tiếng, còn bồi thân thể của mình, chỗ tốt còn chưa thấy, chỉ thấy toàn thua thiệt! Quả nhiên tức giận không phải việc làm của lý trí, cô nên lợi dụng Phạm Vân Huyên kiếm tiền cho mình mới đúng, phải bù lại tất cả giá trị cho cô, cô muốn nàng đi đông, nàng không thể đi tây, muốn thoải mái sống qua ngày hả, không có cửa! Dù sao khắp nơi bây giờ đều là bảng quảng cáo của Phạm Vân Huyên, tự mình muốn không nhìn đến Phạm Vân Huyên cũng khó khăn!Nếu không, mua trở lại? Nhưng suy nghĩ một chút, Lâm Thụy Cảnh cũng cảm giác do mình tùy tiện bán, hơn nữa mua lại giá cao, chuyện làm ăn như vậy tuyệt đối sẽ được ghi vào lịch sử đen tối của mình. Nhưng mà, xem như cô xem trọng lợi nhuận của Phạm Vân Huyên đi, giống như mua cổ phiếu vậy, bán 10 đồng, mua về 30 đồng, có thể kiếm được 35 đồng cũng không chừng, đáng giá để mua về, huống chi Lâm Thụy Cảnh cũng cảm thấy Phạm Vân Huyên đáng giá đến 50 đồng. Có thể làm cho cô nhớ mãi không quên, thế nào cũng phải có giá trị hơn 50 khối không phải sao?Dĩ nhiên Lâm Thụy Cảnh ngạo kiều, căn bản không ý thức được, đây chỉ là nội tâm của cô muốn lấy cớ đến gần Phạm Vân Huyên, có cớ gì đàng hoàng hơn so với làm ăn kinh doanh đây?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận