Mộng Ngã


Tiếng ngáy khò... khò của A Tam, thật đều,, chẳng biết là có đánh thức ai, hay là điệu ru. Chẳng phải điệu ru êm dịu của mẹ, chẳng ấm áp và nồng ấm như cha, nó tồn tại như sự khẳng định, nơi nay có hơi ấm con người. Muốn xóa đi sự hoang vu nơi này chăng, muốn át đi những tiếng thét của thứ thú vật những kia chăng, thật nhỏ bé,con người thật nhỏ bé và đáng thương.


Vũ không ngủ được, không phải tiếng ngáy kia, hắn thực ra cần nó, cần nó để chống lại sự cô đơn này. Đêm đầu tiên hắn xa hương. Hắn chẳng bao giờ giải thích, hắn chẳng còn gì tiếc nuối, tự hắn đã bỏ ra đi sau khi để lại những dòng viết cuối.


Hắn đã nghĩ về đêm nay, nhiều lắm rồi, nhiều tới mức nó thành ám ảnh, thành bóng tối trong tâm hắn, không giết những con người khốn nạn kia, hắn chẳng bao giờ có thể cười như trước. Hắn muốn ngây thơ, muốn hạnh phúc. Những ký ức êm đẹp kia vẫn còn đó, nhưng khốn nạn thay nó chẳng thể nào quay lại. Không bao giờ quay lại được, không bao giờ có thể, nó đã xảy ra rồi, hắn gào thét trong tâm. Tờ giấy trắng kia đã có vết mực, nó đã có ham muốn, đã có dục vong. Dù chỉ đơn giản là hạnh phúc bên cha mẹ.


Giờ thì hắn hiểu rồi, hiểu cái cách mà cha hắn nhìn hắn. Cha hắn hạnh phúc, cha hắn đau, cha hắn sợ hãi, sợ đứa con này mất đi ánh mắt đó. Nhưng chỉ là thoáng qua thôi, ta sẽ giữ nó cho con, hay là cha cũng muốn mình như cha, sau tất cả tìm kiếm ngộ ra thứ hạnh phúc thực sự này là gì:

Giờ thì hắn hiểu rồi, hiểu cái cách mà cha hắn nhìn hắn. Cha hắn hạnh phúc, cha hắn đau, cha hắn sợ hãi, sợ đứa con này mất đi ánh mắt đó. Nhưng chỉ là thoáng qua thôi, ta sẽ giữ nó cho con, hay là cha cũng muốn mình như cha, sau tất cả tìm kiếm ngộ ra thứ hạnh phúc thực sự này là gì:


Những ngày trầm lặng để hiểu hơn về là tình yêu


Hai tâm hồn bé nhỏ trong không gian thật là tịch liêu


Nhưng có lẽ cha sợ, trên con đường đó, hắn chẳng thể quay lại.

Nhưng có lẽ cha sợ, trên con đường đó, hắn chẳng thể quay lại.


Nhưng sau tất cả hắn chọn rồi, con đường này, không phải kẻ khờ quên đi quá khứ, quên đi chính con tim mình, chọn sự thực tại giả tạo này. Hắn chọn một thứ gì đó, thôi thúc từ con tim mình. Liệu có phải mình muốn cha chết không, mình có muốn thực tại này, sao cha mẹ lại chết, sao mình lại đau khổ....nhưng sao mình lại thỏa mãn. Thật mệt mỏi, hắn chẳng muốn nghĩ nữa, nhưng hắn chẳng dừng được, vẫn chẳng hiểu ra gì cả, vẫn là bóng tối. Sự khó chịu này. Khốn nạn


Hắn khóc rồi, khốn nạn!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận