Móc Bùn Và Cá Nhỏ


Cứ như vậy mà hướng về nhau thời gian đã qua một năm, Lưu Đồng xuất ngoại cái Tết đầu tiên không về nhà, chỉ có thông qua video call cùng người nhà còn có Ngu Y Kiệt chúc mừng năm mới, vì thế Ngu Y Kiệt đã buồn rất lâu. Lưu Đồng xuất ngoại cái Tết thứ hai mới có thể về nhà, Ngu Y Kiệt vì thế cao hứng thật nhiều ngày, thế nhưng Lưu Đồng trở về cũng không ngay lập tức gặp được Ngu Y Kiệt, bởi vì phải Lưu Đồng đi đi một vòng lớn thăm hỏi thân thích nhà, thẳng đến ba mươi tết mới về nhà mình.


Lưu Đồng về đến nhà buông xuống hành lý xong liền chạy đi tìm Ngu Y Kiệt, Mẹ Lưu có chút không yên lòng cùng ba nói: “Tonny sẽ không cùng Y Kiệt thật sự có cái gì chứ… mấy ngày đi thăm bà con mà cứ nhất quyết muốn tìm Y Kiệt…”


“Nó sẽ không phải là ở nước ngoài học cái kia kia chứ?”


“Cái kia kia là cái gì?”


“Còn có thể có cái gì, ngoại quốc nhiều đồng tính như vậy… Haiiz…”


Mẹ Lưu trong nháy mắt minh bạch, Lưu Đồng ở nước ngoài bà không lúc nào không lo lắng, còn vẫn luôn hối hận, lúc trước thấy con trai học giỏi liền muốn để nó đi nước ngoài du học, kết quả từ khi nó đi ra ngoài liền bắt đầu lo lắng, trở về về sau cũng lo lắng quan hệ của con trai và Ngu Y Kiệt quan. Nhưng loại lo lắng này cùng lo lắng khi Lưu Đồng ở nước ngoài không giống nhau lắm, mặc dù có chút khó chịu, nhưng dù sao con trai ở trước mặt mình rồi liền tốt.


Lưu Đồng chạy tới nhà Ngu Y Kiệt, Ngu Y Kiệt hưng phấn muôn ôm hắn, nhưng nhìn cha mẹ Ngu Y Kiệt còn đang ở nhà, Lưu Đồng cánh tay mất tự nhiên làm ra một chút tiểu động tác, xấu hổ cùng cha mẹ Ngu chào hỏi


“Cô, chú… con trở về rồi…”


“A nha, là Tonny, đã ba mươi tết rồi, con không ở nhà ăn tết sao?”


Lưu Đồng cười cười xấu hổ, không biết trả lời thế nào Mẹ Ngu, Ngu Y Kiệt đứng ở một bên cười ngây ngô, cậu đã nhớ Lưu Đồng thật lâu rồi, còn nghĩ khi học gặp mặt sẽ là rất ấm áp rất lãng mạn, kết quả lại là dáng vẻ xấu hổ như thế.


Lưu Đồng được mời ngồi xuống ghế sô pha ăn bánh uống nước, yên lặng nhìn cha mẹ Ngu, xem ra bọn họ giống như chuẩn bị đi ra ngoài, Ngu Y Kiệt lập tức cùng Mẹ Ngu nói


“Mẹ, năm nay con không đi nhà ông bà đâu, mẹ với ba đi đi, Tonny khó khan lắm mới về con muốn cùng anh ấy ăn Tết.”


“Thế này… Không tốt lắm đâu, ai nấu cơm cho hai đứa ăn… Con cùng Tonny chẳng lẽ muốn đói bụng ăn Tết sao?”


“Cô đừng lo… con biết nấu cơm…”


“Đúng đó mẹ, Tonny biết nấu cơm, lát nữa bọn con siêu thị mua chút đồ uống nữa, mẹ, mẹ đồng ý nha nha, con với Tonny rất lâu không gặp rồi!”


Ngu Y Kiệt bản lĩnh nũng nịu là mạnh rất, cùng mẹ xuất chiêu, mẹ liền cái gì cũng đều đáp ứng, lôi kéo ba đi ra cửa. Hai người vừa mới đóng cửa lại, Lưu Đồng liền một tay kéo Ngu Y Kiệt trong ngực ôm thật chặt, Ngu Y Kiệt còn có chút khẩn trương đẩy hắn


“Ba mẹ còn chưa đi xa đâu…”


“Không có việc gì… Chỉ ôm một chút thôi… Cá Nhỏ, anh rất nhớ em…”


“Em… em cũng rất nhớ anh…”


Nghe tiếng bước chân rời xa của cha mẹ, Ngu Y Kiệt giơ tay lên ôm lại Lưu Đồng, trong ngực hắn có nhiệt độ, có máu có thịt, không phải chỉ là một hình ảnh. Ngu Y Kiệt ôm lại ôm, xoa lại vò, vò đến Lưu Đồng toàn thân ngứa, tranh thủ thời gian bắt lấy tay cậu.


“Cá Nhỏ, làm gì đó? Anh thật vất vả mới trở về, em liền gãi ngứa cho anh là sao?”


Tay Ngu Y Kiệt nâng lấy mặt Lưu Đồng, lại vò lại bóp, muốn bóp gương mặt thịt thịt, thế nhưng là không giống trước nữa, lúc đầu Ngu Y Kiệt thật vui vẻ, nhưng khi nhìn lấy Lưu Đồng gầy nhiều như vậy, tim cậu muốn khóc. Lưu Đồng nhìn biểu lộ của Ngu Y Kiệt chậm rãi trở nên không thích hợp, vội vàng ôm Ngu Y Kiệt


“Ai u Cá Nhỏ của anh, đừng khóc a, đừng khóc…”

“Ai u Cá Nhỏ của anh, đừng khóc a, đừng khóc…”


Ngu Y Kiệt  trong ngực Lưu Đồng vẫn là lẩm bẩm, muốn khóc nhưng lại cố nén, Lưu Đồng nhìn một chút nét mặt của cậu, dáng vẻ méo miệng ủy khuất vừa xấu vừa đáng yêu, Lưu Đồng vuốt vuốt tóc của cậu, sau đó trên trán cậu hôn một cái: “Ngoan nào, anh thật vất vả trở về, thật vất vả có thể cùng em có thế giới hai người… Em còn như vậy, không muốn cùng anh hôn hôn sao…”


“Ô, muốn hôn hôn!”


Ngu Y Kiệt đột nhiên tinh thần tỉnh táo, Lưu Đồng bị tâm tình chuyển hóa nhanh chóng của cậu chọc cười, sau đó nghiêm túc tường tận xem xét một lượt Cá Nhỏ, cằm lại biến nhọn hơn một chút rồii, càng có mùi vị nam nhân, nhưng mà mở miệng vẫn là giống như vậy đứa nhỏ hay làm nũng. Ngu Y Kiệt nhíu nhíu mày phàn nàn:


“Làm sao còn không hôn hôn hả?”


“Cá Nhỏ, em lớn thế này rồi, sao vẫn cứ vẫn là làm nũng như vậy chứ…”


“Anh chê em? Chán ghét em rồi?”


“Làm sao có thế, anh thích em như thế này nhất…”


Bàn tay lớn của Lưu Đồng nhẹ nhàng đặt lên ót Ngu Y Kiệt, sau đó chậm rãi tới gần, nhẹ nhàng hôn bờ môi Ngu Y Kiệt, không hôn thì thôi, một hôn liền không nguyện ý buông ra, hắn thích nhiệt độ trên người Ngu Y Kiệt, thích môi cậu mềm mại, thích lúc hôn khóe miệng cậu sẽ nhếch lên đến một độ cong, để Lưu Đồng biết cậu là vui vẻ cùng hạnh phúc.


Ngu Y Kiệt ôm eo Lưu Đồng, trong lòng có chút ê ẩm, Lưu Đồng thật gầy, hôn hôn liền rơi lệ, Lưu Đồng cảm thấy không thích hợp, vừa mở mắt nhìn quả nhiên Cá Nhỏ vừa khóc, Lưu Đồng vội vàng dùng bàn tay bưng lấy mặt của cậu sau đó hôn từng giọt nước mắt của cậu


“Ngoan, đừng khóc, em thế nào mà, hôn hôn cũng khóc…”


“Anh gầy, gầy nhiều lắm, anh luôn nói nhớ em thế nhưng anh về không được, em luôn nói nhớ anh thế nhưng là em cũng không qua được… Thật vất vả anh mới trở về, còn gầy nhiều như vậy…”


Ngu Y Kiệt thương tâm khóc, Lưu Đồng nghe trong lòng có chút chua, thế nhưng là có người nhớ nhung quan tâm, hắn cũng cảm thấy thật ấm áp. Hắn xoa khuôn mặt Ngu Y Kiệt:


“Được rồi, đừng khóc, anh về mà em cứ khóc thế này thì làm sao anh dám về nữa đây? Em đó, cũng lớp mười hai rồi, sắp thành niên, phải mạnh mẽ lên. Em càng khóc thời gian giữa chúng ta lại càng ít, có phải không?”


Ngu Y Kiệt ngừng thút thít, chớp chớp con mắt, hắn nói cũng đúng, sau đó hít mũi một cái liền không khóc nữa. Sau đó nữa thì nũng nịu ôm eo Lưu Đồng ngẩng mặt lên:


“Em muốn hôn hôn nữa.”


“Hôn hôn cũng chờ ăn cơm xong đã, chúng ta đi mua thức ăn nhanh lên, Tết siêu thị sẽ đóng cửa sớm.”


“Ưm… Được…”


Ngu Y Kiệt nhẹ gật đầu, sau đó mặc áo khoác vào liền cùng Lưu Đồng đi ra cửa, hai người trong siêu thị mua rất nhiều đồ ăn, mua thêm mấy chai bia, Lưu Đồng còn mua sủi cảo đông lạnh, hắn mặc dù biết làm đồ ăn, thế nhưng sủi cảo đối với hắn mà nói vẫn là quá khó, tha hương nơi đất khách quê người mỗi lần muốn ăn sẽ là ăn sủi cảo đông lạnh mùi vị rất được, mặc dù về nhà cũng đã ăn một bữa, nhưng tại nhà Ngu Y Kiệt ăn tết làm sao cũng muốn chuẩn bị them một lần.


Hai người mang theo bao lớn bao nhỏ từ siêu thị lúc đi r,a trên đường cửa hàng đều hầu như đã đóng cửa, bây giờ là buổi chiều cũng còn sớm, hai người chầm chậm trên đường cái dạo bước, Lưu Đồng cũng không để ý thời tiết rét lạnh, chăm chú nhìn ngắm quê hương mình, sau khi đi nước ngoài rồi mới phát hiện đã không nhìn kĩ cảnh vật đã gắn liền với cả một quãng đời lớn lên, lại nghĩ đến về sau còn muốn sống với Cá Nhỏ ở nước ngoài rất lâu, nên bây giờ muốn đem đây hết thảy đều nhớ kỹ, muốn cho hắn cùng hắn Cá Nhỏ nhiều hơn một chút hồi ức.


Hai người đi ngang qua quầy bán trái cây, Lưu Đồng mua một hộp mận, Ngu Y Kiệt vẫn là muốn mua dâu tây. Trên đường hầu như đã không có người nào, trong tiệm cũng chỉ có một nhân viên. Nhìn đường cái trống trải, Lưu Đồng chủ động dắt tay Ngu Y Kiệt, hắn hi vọng sẽ có một ngày cho dù là trên đường người đông nghìn nghịt, hắn cũng có thể nắm tay Ngu Y Kiệt như vậy.


Hai người sau khi về đến nhà, Ngu Y Kiệt liền không kịp chờ lôi hộp dâu tây ra, bởi vì dâu tây quá lớn, một lần cũng chỉ có thể cắn một nửa, cậu một bên ăn một bên gật đầu hừ hừ: “ Ăn ngon thật, rất ngọt…”


“Có đúng không, cho anh nếm thử…”

“Có đúng không, cho anh nếm thử…”


Lưu Đồng tiến tới muốn ăn, Ngu Y Kiệt lấy ra, Lưu Đồng lại tiến tới bên cạnh Ngu Y Kiệt, Ngu Y Kiệt sửng sốt một chút, Lưu Đồng liền cắn một cái lên cuống dâu sau đó, ăn bên còn lại rồi gật đầu


“Ừ, là ăn thật ngon, rất ngọt!”


Ai biết Ngu Y Kiệt dáng vẻ khó chịu, Lưu Đồng sau khi ăn xong hài lòng gật đầu, sau đó còn tà tà nhìn Ngu Y Kiệt một chút, phảng phất nhìn thấu tâm tư của cậu


“Cá Nhỏ, em có phải hay không cảm thấy anh mới vừa rồi là muốn hôn em?”


“Mới không có đâu! Hừ!”


Ngu Y Kiệt cầm lấy dâu tây chuẩn bị ăn, tâm tư bị người nhìn thấu, thế nhưng là vừa rồi Lưu Đồng cách cậu gần như vậy, lại chỉ là vì dâu tây, cậu lần đầu tiên không cao hứng nhìn dâu tây. Lưu Đồng nở nụ cười, đem đầu Ngu Y Kiệt bắt lấy sau đó không đợi Ngu Y Kiệt phản ứng Lưu Đồng liền hôn cậu, Lưu Đồng còn mút một ngụm lên môi của cậu mới rời khỏi, sau đó hài lòng mím môi một cái


“Thật ngọt… Còn rất mềm.”


“Tonny… anh là lưu manh!”


“Em muốn anh hôm em mà, thật là Cá Nhỏ ngốc.”


Lưu Đồng nhẹ nhàng xoa xoa tóc Ngu Y Kiệt, Ngu Y Kiệt móp méo miệng, sau đó cắn một quả dâu, vừa bị hôn một cái về sau cảm thấy ăn cái gì đều tẻ nhạt vô vị. Lưu Đồng cũng lấy ra một quả mận, Ngu Y Kiệt hỏi hắn: “Không chua sao?”


“Chua, rất chua, thế nhưng ăn đến bên trong sẽ ngọt, chua cùng ngọt hòa vào nhau, không phải rất giống tình cảm chúng ta sao?”


“Anh từ khi nào lại biết nói mấy lời đó?”


“Sau khi bên cạnh em…”


Ngu Y Kiệt ăn sạch hộp dâu, sau đó như có điều suy nghĩ tựa ở trên vai Lưu Đồng, nhẹ nhàng cầm tay Lưu Đồng hỏi hắn: “Tonny, chúng ta có thể ở một chỗ sao?”


“Yên tâm đi, có anh ở đây, hơn nữa mẹ anh hình như đã biết rồi.”


“A?! Cái gì!”


Ngu Y Kiệt đột nhiên kinh ngạc kêu to khiến Lưu Đồng giật nảy mình, sau đó hắn ôm bả vai Ngu Y Kiệt an ủi: “Không có gì, sớm muộn đều phải biết, mà ba mẹ thì nghĩ vì anh đi nước ngoài nên mới như vậy, kỳ thật anh đã sớm thíc em từ lâu, cho nên… tin tưởng giao em cho anh đi, Cá Nhỏ.”


Nói xong Lưu Đồng liền bắt đầu đem Ngu Y Kiệt ôm sát, sau đó tiến tới muốn hôn, Ngu Y Kiệt tranh thủ thời gian trốn về sau: “Cái gì, cái gì giao cho anh?”


Lưu Đồng đem cậu đặt ở trên ghế sa lon, sau đó cười xấu xa một chút, đầu ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua quần áo Ngu Y Kiệt, mập mờ chạm vào khiến Ngu Y Kiệt trong nháy mắt đỏ mặt


“A… Đây là trên ghế sa lon…”


“Đều như thế!”


Lưu Đồng không tiếp tục cho Ngu Y Kiệt cơ hội phản kháng, hắn đã nhớ mong Ngu Y Kiệt quá lâu, chỉ chốc lát trên mặt đất chính là vứt bừa ea một mảnh quần áo…

Lưu Đồng không tiếp tục cho Ngu Y Kiệt cơ hội phản kháng, hắn đã nhớ mong Ngu Y Kiệt quá lâu, chỉ chốc lát trên mặt đất chính là vứt bừa ea một mảnh quần áo…


Hai người một mực giày vò đến kiệt sức, Ngu Y Kiệt tựa ở trong ngực Lưu Đồng cũng không nhúc nhích, cậu cảm thấy lạnh liền hơi đẩy Lưu Đồng một chút


“Tonny, lấy cho em cái chăn đi…”


“Cá Nhỏ lười… em ngủ chút đi, anh đi chuẩn bị đồ ăn.”


Lưu Đồng đứng dậy đem y phục của mình mặc vào, sau đó lấy chăn cho Ngu Y Kiệt, Ngu Y Kiệt cũng lười mặc quần áo, rúc người vào chăn ngủ thiếp đi. Lúc cậu tỉnh lại đã được mặc quần áo tử tế, Lưu Đồng không biết trong phòng bếp bận bịu bao lâu, Ngu Y Kiệt nhìn bóng lưng hắn trong lòng cảm thấy ấm áp, thậm chí ngây thơ cảm thấy đây chính là cuộc sống hạnh phúc của hai người về sau. Ngu Y Kiệt nhẹ nhàng đi tới phía sau hắn sau đó ôm lấy eo của hắn dán tại trên lưng hắn


“Tonny… Tonny… Đang làm món gì?”


“Mấy món mới học, em ngồi vào bàn đi, anh xào xong món này là ăn cơm.”


Ngu Y Kiệt thò đầu ra nhìn đồ ăn trong chảo Lưu Đồng đang xào, một mặt mừng rỡ, sau đó trên mặt Lưu Đồng hôn một cái: “Tonny của em thật tuyệt!”


“~ Câu nói này nói rất hợp ý anh đấy! Thế nào, còn mệt không, Cá Nhỏ?”


“Còn tốt lắm…”


“Đúng rồi, em còn tốt, mệt nhất vẫn là anh.”


Nghe nói như thế Ngu Y Kiệt thẹn thùng đem cái trán dán trên lưng Lưu Đồng không ra tiếng nữa, Lưu Đồng quay người ôm lấy Ngu Y Kiệt, sau đó vuốt vuốt tóc của cậu, về nước lần đầi thân mật đúng là quá mãnh liệt, Lưu Đồng đều cảm thấy mình có chút đau xương sống thắt lưng, Ngu Y Kiệt cũng là mệt nhọc, ngay từ đầu xô xô đẩy đẩy, về sau một mực quấn lấy hắn lẩm bẩm, Lưu Đồng thật sự là dùng hết sức mới khiến cho Ngu Y Kiệt kích động sau đó thỏa mãn tựa ở trong ngực hắn.


Hai người trong bếp bận rộn, Ngu Y Kiệt nấu sủi cảo, Lưu Đồng xào rau, hai người chuẩn bị một bàn cơm tất niên phong phú, sau đó hai người mở bia cụng ly. Hai người sau khi cơm nước no nê cũng đã là đêm khuya, thời gian càng gần 12h, bên ngoài thanh âm của pháo cùng pháo hoa càng lúc càng to, TV mở lớn đến cỡ nào cũng đều nghe không rõ. Hai người dứt khoát tắt TV, đứng trước cửa sổ nhìn lên pháo hoa trên trời, hồi ức ăn tết lúc còn bé của cả hai tràn về, lúc đó hai người sẽ khoe khoang quần áo mới của mình cho lẫn nhau, sẽ cùng nhau đốt xem pháo ai to hơn, sẽ còn cùng nhau đếm tiền mừng tuổi…


Đợi đến tiếng chuông thứ 12 điểm xong, Lưu Đồng ôm bả vai người bên cạnh, hai người thẹn thùng lại có chút ngọt ngào đối mặt nhau, vẫn là Lưu Đồng mở miệng trước


“Chúc mừng năm mới, Cá Nhỏ, một năm mới anh cũng sẽ tiếp tục yêu em!”


Ngu Y Kiệt hưng phấn hôn mặt Lưu Đồng một chút sau đó quay đầu: “Cái này coi như là tiền mừng tuổi cho anh đó!”


Lưu Đồng nhanh chóng ôm lấy bờ vai Ngu Y Kiệt sau đó tiến tới, Ngu Y Kiệt bối rối vỗ lưng Lưu Đồng: “Nè, anh muốn làm gì, Tonny!


“Muốn hôm em một chút! Cũng muốn xin em them nhiều tiền mừng tuổi!”


“Anh căn bản chính là muốn bắt nạt em thôi!”


“Em biết liền tốt!”


Lưu Đồng khiêng Ngu Y Kiệt lên liền đi vào phòng ngủ, mặc cho Ngu Y Kiệt la to, dù sao bên ngoài tiếng pháo nổ to như vậy, ai cũng nghe không được đâu.


—END—


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận