Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em


Những ngày tháng hạnh phúc xen đôi chút cãi cọ của An Hạ Dao và Diệp

Trí Viễn trôi qua rất nhanh, chỉ còn nửa tháng nữa thì đến ngày cưới.

Mọi chuẩn bị đều đã xong. Có sự sắp xếp của hai bà mẹ, bà Diệp thì nói

cái là làm ngay, còn bà An thì chi tiết, tỉ mỉ, An Hạ Dao rất thảnh thơi chuẩn bị làm một cô dâu xinh đẹp.


Ngoài thời gian ân ái, hẹn hò với Diệp Trí Viễn, An Hạ Dao đi dạo

phố, đi hát với Thất Hề, thưởng thức những khoảng thời gian cuối cùng

của cuộc sống độc thân, thực ra, cô đâu còn độc thân nữa, cô đã lấy giấy chứng nhận kết hôn trước đó rồi.


Rất nhiều người không khỏi lấy làm lạ khi thấy hai cô gái thuê trọn

một phòng, gọi một đống đồ ăn, hát say sưa. An Hạ Dao nói: “Hát Karaoke” chỉ là một kiểu tiêu khiển, không liên quan đến chuyện người nhiều hay

ít, chỉ cần thấy vui là được. Cô thích cùng Thất Hề hát đủ thể loại bài, từ cũ đến mới, trong lúc hát họ có thể gào lên, có thể hét lên, có thể

quên tất cả và bộc lộ tất cả, để trái tim họ thực sự được vui hết cỡ.


An Hạ Dao vội vàng vào nhà vệ sinh, quên cả mang theo điện thoại, đến khi ra khỏi nhà vệ sinh, cô không nhớ lúc trước mình đã ở phòng số mấy.


Cô nhớ mang máng là số 089, nhưng lại thấy hình như là số 087 thì phải.


“An Hạ Dao!” Một tiếng gọi lanh lảnh, ngọt ngào vang lên trong hành

lang trống, khiến An Hạ Dao lúc đó đang đứng do dự trước cửa của phòng

số 089 và 087 giật nẩy mình, cô ngơ ngác quay người lại, nhìn về phía

người vừa gọi tên cô.


Một khuôn mặt xinh đẹp với những đường nét thanh tú như búp bê Baby

bất ngờ xuất hiện trước mặt An Hạ Dao, thân hình với những đường cong

quyến rũ của người ấy được một chiếc váy bó liền thân lệch vai màu xanh

nước biển càng làm tôn lên. Đây đúng là kiểu phụ nữ mà khiến cho đàn ông vừa nhìn thấy đã thấy máu trong người rạo rực. Cô gái không chỉ có

khuôn mặt trong sáng như thiên sứ, mà còn có thân hình vô cùng quyến rũ

ấy không phải ai khác mà chính là Lộ Ngữ Nhụy “nữ thần thanh nhã” nổi

tiếng toàn trường ngay khi vừa mới chuyển trường đến.


Thế rồi, đúng khi nhìn vẽ phía Lộ Ngữ Nhụy, ánh mắt của An Hạ Dao bất chợt nhìn thấy một người con trai rất phong độ, đẹp trai và lịch sự

ngay phía sau Lộ Ngữ Nhụy. Khi cô nhìn thấy khuôn mặt bối rối của Diệp

Trí Viễn, tim cô chợt thắt lại. Hôm nay Diệp Trí Viễn tới công ty đi

làm, bây giờ vẫn chưa hết giờ làm việc, anh cũng không nói với cô là sẽ

đi gặp bạn cũ, à mà là người yêu cũ chứ. Vậy thì việc Diệp Trí Viễn giấu cô lén gặp Lộ Ngữ Nhụy trong giờ làm việc rút cuộc là có ý gì?


Trong đầu An Hạ Dao chợt nghĩ ngay đến một câu nói thoảng qua của bà

Diệp, rằng kể từ sau khi Lộ Ngữ Nhụy ra nước ngoài thì bên cạnh Diệp Trí Viễn chẳng có lấy một cô gái nào, trong lòng cô lại càng thấy đau đớn.

Thì ra, vì bị mẹ hối thúc nên Diệp Trí Viễn mới cố sức theo đuổi cô và

chuẩn bị cưới cho xong chuyện, còn khi Lộ Ngữ Nhụy quay về thì trái tim

anh lại dao động và phải chăng anh đã hối hận vì đã đăng ký kết hôn cùng An Hạ Dao?


Tình cảm thăng hoa giữa Hạ Dao và Diệp Trí Viễn trong những ngày ở Hạ Môn tình yêu thực sự, An Hạ Dao không hề nghi ngờ điều đó, những xích

mích cãi cọ và sự ngọt ngào của cuộc sống những ngày sau đó cũng là

thật, nhưng bây giờ, khi mà nhìn thấy Lộ Ngữ Nhụy và Diệp Trí Viễn –

người chồng đã giấu cô gặp gỡ với Lộ Ngữ Nhụy, thì cô bắt đầu nghi ngờ

về tình yêu của mình.


Vì Lộ Ngữ Nhụy là một người rất xinh đẹp, một nữ thần thanh nhã nhất.


Vì khi Diệp Trí Viễn bên Lộ Ngữ Nhụy, An Hạ Dao trở thành tấm bia đỡ

đạn, 10 năm trước cô đã là bia đỡ đạn, đến bây giờ, có lẽ cô cũng vẫn

không tránh khỏi số phận ấy?


Cảm giác khó chịu trong lòng An Hạ Dao chẳng khác gì mặt biển những

ngày trước giông bão, ngột ngạt đến vô cùng, nhưng cho dù khó chịu đến

đâu thì cũng phải đối diện, vì thế cô hít một hơi thở sâu, nở nụ cười tự chế nhạo, cố làm cho bớt vẻ thiếu tự nhiên trên khuôn mặt nhợt nhạt,

nhìn về phía Lộ Ngữ Nhụy, lịch sự chào: “Chào cậu, Lộ Ngữ Nhụy!”


“An Hạ Dao, đúng là cậu thật rồi, không ngờ đã nhiều năm như vậy mà

cậu vẫn nhớ mình!” Lộ Ngữ Nhụy bước tới, nắm lấy tay An Hạ Dao, nói với

vẻ phấn chấn, vui mừng: “Cậu xinh đẹp hơn trước nhiều quá, vừa rồi mình

đã nghĩ là mình nhận nhầm người!”


An Hạ Dao mỉm cười lịch sự, đáp xã giao: “Cái từ xinh đẹp ấy, trước

mặt cậu mình không dám nhận đâu” Vừa nói, cô vừa đưa mắt nhìn về phía

Diệp Trí Viễn, anh cũng im lặng nhìn cô, anh định nói gì đó nhưng lại

thôi, cuối cùng lặng lẽ lắc đầu.


Lộ Ngữ Nhụy cũng nhìn theo An Hạ Dao, rồi sốt sắng giới thiệu: “An Hạ Dao, đây là Diệp Trí Viễn, cậu có còn nhớ không? Người mà hồi trước

ngồi cùng bàn với cậu đấy!”


Nghe Lộ Ngữ Nhụy nói như vậy, thì có lẽ Diệp Trí Viễn đã hoàn toàn

không nói cho cô biết chuyện anh đã kết hôn với An Hạ Dao và An Hạ Dao

bây giờ đã là vợ của anh.


Trong lòng An Hạ Dao rất buồn, không, là rất giận. Cô nghi hoặc nhìn

về phía Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh có ý gì? Tất nhiên là Diệp Trí

Viễn không nói thì An Hạ Dao cũng không thể làm mặt mo mà nói rằng: mình là vợ của Diệp Trí Viễn, người chồng ấy đã không chịu công nhận cô thì

cô có nói ra, cũng chẳng có ý nghĩa gì.


Diệp Trí Viễn hơi chau mày, nhìn An Hạ Dao với ánh mắt rất phức tạp,

nhưng vẫn không giải thích gì, thậm chí ánh mắt anh còn ngầm ra hiệu cho An Hạ Dao rằng, đừng nói ra điều gì cả.


“Diệp Trí Viễn, không lẽ anh quên rồi à? Đây là An Hạ Dao.” Lộ Ngữ

Nhụy thấy An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn đều không lên tiếng chào nhau, bèn

quay người cười ngất, rồi nói với Diệp Trí Viễn: “Là cô gái trước đây

bịt răng, ngồi cùng bàn với anh và có thành tích học tập rất tốt ấy.”


Lúc đó Diệp Trí Viễn mới làm bộ đã nghĩ ra, bèn nhếch môi mỉm cười

Lúc đó Diệp Trí Viễn mới làm bộ đã nghĩ ra, bèn nhếch môi mỉm cười

lịch sự với An Hạ Dao, chìa tay ra nói: “Chào bạn, An Hạ Dao!”


An Hạ Dao sửng sốt nhìn điệu bộ làm như không hề quen biết mình của

Diệp Trí Viễn, cô thực sự không hiểu là hai người đó đang làm trò gì?

Không lẽ hôm nay là ngày cá tháng tư? Nhưng, tháng 9 thì làm gì có ngày

cá tháng tư?


Mặc dù An Hạ Dao biết Diệp Trí Viễn rất tài giả vờ, tuy nhiên có thể

làm được việc bị vợ bắt tại trận lén lút hẹn hò với người yêu cũ rồi,

không những không nhận vợ lại còn giả vờ như không biết thản nhiên tới

mức khiến An Hạ Dao ngỡ rằng Diệp Trí Viễn có người anh hoặc người em

sinh đôi thì cô chưa tìm thấy bao giờ. Diệp Trí Viễn trước mắt cô bây

giờ hoàn toàn khác hẳn với Diệp Trí Viễn hừng hực như lửa, ôm riết lấy

cô đêm qua.


Nhưng, trong hộ khẩu gia đình thì Diệp Trí Viễn là con độc nhất. Cho

nên, người đang đứng trước mặt chính xác là người chồng đích thực của An Hạ Dao.


“An Hạ Dao, cậu có còn nhớ Diệp Trí Viễn không?” Lộ Ngữ Nhụy thấy

Diệp Trí Viễn chìa tay một hồi lâu mà An Hạ Dao cũng không đưa tay ra,

bèn chớp chớp đôi mắt đen, dịu dàng hỏi.


“Nhớ chứ, làm sao mình lại không nhớ?” An Hạ Dao cười lạnh lùng: “Dù

cậu ấy có biến thành tro mình cũng vẫn nhớ!” An Hạ Dao thực sự cảm thấy

rất nực cười, cô rất muốn cười thật to một trận, cuộc đời này đúng là

chó đẻ, cô bắt gặp chồng hẹn hò với người yêu cũ, người yêu cũ không hề

biết chuyện, lại còn nhiệt tình đứng bên giới thiệu họ với nhau!


Khóe môi Lộ Ngữ Nhụy nở nụ cười rạng rỡ khiến một người con gái như

An Hạ Dao cũng phải thấy chói lòa, rồi cô nói với Diệp Trí Viễn bằng vẻ

rất điệu đà: “Nếu đã gặp bạn học cũ ở đây chúng ta cùng đi chơi với

nhau, được không?”


“Không!”


“Không!”


An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn cùng đáp, sau đó lại quay sang nhìn nhau,

rồi Diệp Trí Viễn nói bằng giọng ôn tồn: “An Hạ Dao đến chơi cùng với

bạn, chúng ta bảo cậu ấy đi cùng thì bạn cậu ấy sẽ không vui, nếu chúng

ta đi chơi có cả bạn cô ấy thì chúng ta cũng thấy mất tự nhiên, đúng

không?”


Lộ Ngữ Nhụy nghe vậy, gật đầu: “Anh nói cũng có lý. An Hạ Dao, để lần sau chúng ta cùng đi chơi nhé.”


An Hạ Dao nghe vậy mà chỉ chực nôn ra máu, cô hít một hơi sâu, nhìn

Diệp Trí Viễn bằng cái nhìn oán trách. “Anh chết chắc rồi”, sau đó chẳng cần biết là mình có tỏ ra mất kiềm chế hay không, lập tức mở cánh cửa

phòng 089 và bước vào bên trong.


“Dao Dao, cậu sao thế?” Thất Hề đặt Micro xuống, nhìn An Hạ Dao mặt mày nhợt nhạt, vội bước tới, nhẹ nhàng hỏi.


“Thất Hề, cậu đánh cho mình mấy cái,” An Hạ Dao kéo tay Thất Hề, vả lên mặt mình mấy cái.


Thất Hề vội rụt tay lại, hỏi với vẻ quan tâm: “Rút cuộc là sao vậy?”


“Có thấy đau.” An Hạ Dao nói xong mấy từ này, nước mắt lập tức tuôn rơi, “Mình không mơ, tất cả đều là sự thật…”


“Sao thế?” Thất Hề sửng sốt khi thấy bỗng dưng An Hạ Dao lại khóc như vậy, bất giác cô ôm An Hạ Dao vào lòng, khẽ vỗ lên lưng cô và luôn

miệng an ủi: “Dao Dao, cậu đừng khóc, có chuyện gì nói cho mình nghe.


An Hạ Dao ôm lấy Thất Hề “òa” một tiếng và khóc nức nở.


Thất Hề lấy khăn giấy đưa cho An Hạ Dao, “Dao Dao, cậu hãy nói cho

mình biết, rút cuộc là có chuyện gì? Đừng khóc nữa, cậu mà khóc nữa là

mình khóc theo cậu đấy.”


An Hạ Dao không nói gì mà vẫn cứ nức nở như trước, nỗi buồn đau của

cô nhanh chóng truyền sang Thất Hề, thế là cả hai cứ ôm nhau mà khóc.


Khi mà Thất Hề khóc còn đau lòng hơn cả An Hạ Dao, thì An Hạ Dao đột

nhiên thôi khóc, hỏi: “Thất Hề, cậu sao thế?” vì cô thấy bạn khóc còn

đau lòng hơn cả chính mình, cứ như thế cô ấy mới chính là người bị chồng phụ bạc, lừa dối.


“Cậu nói trước xem rút cuộc là cậu bị làm sao, rồi mình sẽ nói cho

cậu biết là mình bị làm sao.” Thất Hề hít một hơi thật sâu: “Vì, sau khi cậu được biết mình bị làm sao thì có thể cậu lại sẽ khóc”


“Được vậy mình sẽ nói trước.” An Hạ Dao kể lại tỉ mỉ chuyện cô gặp Lộ Ngữ Nhụy và Diệp Trí Viễn ra sao cho Thất Hề nghe, sau cùng tổng kết:

“Thất Hề, cậu thấy có buồn cười không? Diệp Trí Viễn hẹn hò với Lộ Ngữ

Nhụy bị mình bắt gặp, anh ta không thấy xấu hổ thì thôi, thế mà lại còn

làm như không nhận ra mình? Cậu đã bao giờ gặp phải con mèo nào ăn vụng

mà gan to đến thế chưa?”


Thất Hề suy nghĩ rất nghiêm túc: “Mình thấy, chuyện này có uẩn khúc gì rồi.”


An Hạ Dao cười lạnh lùng, tiếp lời: “Tất nhiên là có vấn đề rồi, Diệp Trí Viễn đã ngoại tình!” Giấu vợ đi hẹn hò với người yêu cũ, lại còn

giả như không nhận ra, thử hỏi trong thiên hạ này có mấy người dám như

thế?


“Không phải là ở chỗ ngoại tình hay không.” Thất Hề là người ngoài

cuộc, vì thế tất nhiên sẽ sáng suốt hơn An Hạ Dao: “Theo lẽ thông

cuộc, vì thế tất nhiên sẽ sáng suốt hơn An Hạ Dao: “Theo lẽ thông

thường, khi bị vợ bắt gặp đang cùng đi với người yêu cũ trong tình huống giấu vợ, thì anh ấy phải rất cuống quýt, chứ không thể nào điềm tĩnh

như thế được.”


“…” An Hạ Dao suy nghĩ, “Đó là vì Diệp Trí Viễn là người không có sĩ diện, là người không bình thường.”


“Thôi được, cứ như lời cậu, Diệp Trí Viễn không có sỉ diện, không

bình thường, nhưng cậu cũng nói rằng Lộ Ngữ Nhụy không biết cậu đã kết

hôn với anh ấy, vậy lúc đó, nếu cậu làm ầm lên, hoặc là gọi ngay Diệp

Trí Viễn là chồng thì chẳng phải mọi chuyện sẽ rõ ràng sao?” Diệp Trí

Viễn không nói, vì sao An Hạ Dao lại cũng giả vờ theo anh ấy? Hai người

đã cầm trong tay tờ giấy chứng nhận đóng dấu đỏ chót và được luật pháp

của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa chứng nhận là vợ chồng.


“Anh ấy không công nhận mình là vợ, mình làm sao mà dám nói toạc ra

điều đó?” An Hạ Dao tiếp lời với vẻ ngượng ngùng, “Hơn nữa, ánh mắt anh

ấy nhìn mình dường như nhắc mình rằng, đừng nói gì!”


Thất Hề lại ngẫm nghĩ một lát: “Chuyện này đúng là có uẩn khúc thật.

Có điều uẩn khúc ấy không phải từ Diệp Trí Viễn mà là từ Lộ Ngữ Nhụy.”


An Hạ Dao nhìn Thất Hề với vẻ không vui: “Cậu đừng có đem suy nghĩ

kiểu tiểu thuyết tình yêu không lấy gì làm hay ho đổ lên người mình đấy

nhé.”


“Dao Dao, mình cảm thấy chuyện này dứt khoát là có vấn đề, cậu hãy nghe xem Diệp Trí Viễn giải thích như thế nào.”


Nói rồi, Thất Hề chìa tay ra, đưa chiếc điện thoại của An Hạ Dao cho

cô, trên đó có một mẩu tin nhắn là của Diệp Trí Viễn gửi: “Vợ yêu,

chuyện về Lộ Ngữ Nhụy, tối nay về nhà anh sẽ nói tường tận với em. Mong

em đừng có giận, ngoan nhé. Yêu em, Diệp Trí Viễn!”


An Hạ Dao giận dữ ném chiếc điện thoại sang bên.


“Dao Dao, thực ra, có điều này mình đã định nói từ lâu rồi.” Thất Hề

do dự một lúc, nhìn An Hạ Dao rồi tiếp: “Tại sao mỗi một khi gặp Lộ Ngữ

Nhụy cậu lại thiếu tự tin như vậy? Mình đã nghe nói chuyện 10 năm trước

giữa cậu và Diệp Trí Viễn, chứng kiến chuyện giữa hai người bây giờ,

mình cảm thấy cậu đã quá nhạy cảm trước Lộ Ngữ Nhụy.”


An Hạ Dao cúi đầu, đáp với giọng rất thành thực: “Vì mình tự ti. Con vịt xấu xí không thể nào so sánh vẻ đẹp với con thiên nga!”


“Con vịt xấu xí không thể so sánh vẻ đẹp với con thiên nga được,

nhưng cuối cùng thì con vịt xấu xí đã biến thành con thiên nga xinh đẹp

nhất!” Thất Hề nói, giọng đầy chính nghĩa: “Và cậu, An Hạ Dao, bây giờ

cậu chính là con thiên nga xinh đẹp nhất đang sải cánh bay lên, cậu sợ

Lộ Ngữ Nhụy làm gì? Hơn nữa, Diệp Trí Viễn cũng đã lập tức gửi tin nhắn

giải thích với cậu rồi, cậu nên tin chồng mình.” Thấy An Hạ Dao không

nói gì, cô bèn bổ sung một câu: “Nghe giải thích xong, dù Diệp Trí Viễn

có vấn đề thực sự và cậu có bằng chứng thực sự, thì cậu có đau lòng, có

khóc cũng chưa muộn.” Nói xong, cô vỗ vai An Hạ Dao, an ủi: “Cho dù

chuyện của cậu có tệ đến mức nào thì cũng không bằng mình. Mình cũng đã

nói rồi, muốn khóc thì cùng khóc, muốn cười hãy cùng cười, muốn giận hãy cùng giận.”


Nghe những lời khuyên nhủ của Thất Hề, đọc lại những dòng tin nhắn

của Diệp Trí Viễn, tâm trạng của An Hạ Dao cũng đỡ hơn, dù thế nào thì

cũng chờ đến tối về nhà xem Diệp Trí Viễn giải thích ra sao, sau đó sẽ

quyết định. Nghĩ vậy, An Hạ Dao nhấp một ngụm nước, lấy lại tinh thần,

nhìn Thất Hề với vẻ mặt nghiêm túc, hỏi: “Thế còn cậu? Rút cuộc là có

chuyện gì? Sao lại khóc đau lòng như vậy?”


“Tâm tạng mình không vui!” Thất Hề đáp bằng giọng khàn khàn vì khóc,

“Mình đã định không khóc, nhưng nhìn thấy cậu khóc, mình lại không kìm

được.”


“Rút cuộc là có chuyện gì?”


“Hình như mình có bầu rồi.” Thất Hề lau nước mắt nước mũi, sau đó tự

nói ra những điều mà An Hạ Dao muốn hỏi, cha của đứa bé là ai. “Nhưng,

mình không biết cha của đứa bé là ai!”


An Hạ Dao thật sự sửng sốt, Thất Hề không phải là người quan hệ bừa

bãi, hơn nữa lại không có bạn trai, vậy thì sao bỗng nhiên lại có thai

được? Rất rõ ràng là cái tin Thất Hề đang mang trong bụng một sinh linh

bé nhỏ rất sốc này đã khiến cho chuyện An Hạ Dao bị Diệp Trí Viễn phản

bội xếp xuống hàng thứ hai, vì thế cô bỗng quên hết nỗi đau trong lòng,

lo lắng hỏi: “Sao cậu lại không biết cha của đứa bé là ai nhỉ?” Cho dù

là một đêm tình, thì dù gì cũng có đối tượng để tìm chứ?


“Mình cũng không biết, mình có đi chơi với Cố Xuyên một lần, bảy, tám người cùng uống say, sau đó cùng tỉnh dậy trong một phòng VIP!”


An Hạ Dao sửng sốt nhìn Thất Hề: “Bảy, tám người đều là đàn ông?”


Thất Hề gật đầu, “Mình thực sự không nhớ nổi là mình đã làm những gì, nhưng tháng này mình đã chậm mất nửa tháng rồi mà vẫn chưa có kinh

nguyệt!”


Một phần của bảy hoặc tám, đúng là khiến người ta rất đau đầu. An Hạ Dao nhìn Thất Hề. “Đã thử chưa?”


Thất Hề lắc đầu: “Mình sợ!” Nếu có thật thì Thất Hề không dám bỏ cái

thai đó mà cũng không dám để đẻ, hơn nữa cũng không thể nào tìm ra cha

của đứa trẻ, cô như phát điên lên, không thử, không xác định, như thế ít ra cũng còn có được hy vọng một phần trăm may mắn, rằng kinh nguyệt ra

của đứa trẻ, cô như phát điên lên, không thử, không xác định, như thế ít ra cũng còn có được hy vọng một phần trăm may mắn, rằng kinh nguyệt ra

chậm, cho dù muộn nửa tháng là không bình thường.


“Sợ gì? Đi, mình đưa cậu tới hiệu thuốc, mua một que thử.” Chuyện này không thể nào kéo dài hay né tránh được. An Hạ Dao kéo Thất Hề đến hiệu thuốc, mua một lúc mấy chiếc que thử thai đủ các nhãn hiệu và ép cô

phải thử.


“Gì thế này?” Khi nghe Thất Hề kêu thất thanh trong nhà tắm, An Hạ

Dao giật thót mình, vội đẩy cửa bước vào, cuống quýt hỏi: “Thế nào? Thế

nào?”


trong đầu lóe lên ý nghĩ, nếu Thất Hề có thai thật thì làm thế nào?


Thất Hề cầm cả ba que thử thai lên nói với An Hạ Dao: “Những que này

có phải là quá đát không còn hiệu nghiệm nữa không nhỉ? Còn cả cái này

nữa, cậu thử mà xem, có phải chỉ có một que là có kết quả không?” Nói

rồi không đợi An Hạ Dao tiếp lời, bèn chuyển giọng rất đáng thương:

“Không những kinh nguyệt của mình bị chậm nửa tháng mà sáng nào mình

cũng buồn nôn, tinh thần lúc nào cũng mệt mỏi, và rõ nhất là ngực của

mình đau đau! Mình đã tra rồi, tất cả đều là những hiện tượng có thai.”


An Hạ Dao nhìn mấy chiếc que thử thai với vẻ nghi ngờ: “Thôi được,

mình cũng thử xem sao, có đúng là đã quá đát rồi không thì chỉ cần một

que là biết ngay.”


Khi An Hạ Dao cầm chiếc que thử thai có hai vạch đỏ lên thì mắt cô

không khỏi trợn trừng, miệng thì nói: “Thất Hề, những chiếc que thử thai này dứt khoát là có vấn đề, hay là chúng ta tới bệnh viện xét nghiệm

xem sao đi.”


Thất Hề ghé sát lại, nhìn lên chiếc que thử thai của An Hạ Dao, trên

đó có hai vạch đỏ, gật đầu nói: “Ừ, chúng ta đi bệnh viện đi!”


Đến Bệnh viện Chăm sóc sức khỏe Bà mẹ và trẻ em mới thấy cảnh tượng

đông đúc như thế nào, An Hạ Dao nhìn dòng người xếp hàng thành hàng dài, trong bụng thầm nghĩ, chờ đến lượt thì không khéo hết giờ làm mất rồi,

chi bằng chạy cửa sau, tuy rằng cách làm ấy sẽ bị người khinh ghét,

nhưng vì đã quá sốt ruột nên cô quyết định gọi điện thoại cầu cứu Diệp

Ca. Mặc dù anh làm việc ở khoa nhi, song dù gì cũng là Chủ nhiệm khoa và hẳn cũng sẽ có quan hệ với người ở Khoa phụ sản.


Quả nhiên, chỉ một lúc sau, Diệp Ca đưa An Hạ Dao và Thất Hề tới gặp

thẳng một bác sĩ giỏi nổi tiếng của Khoa phụ sản để làm xét nghiệm có

thai sớm. Nhưng hai người vẫn chưa thấy yên tâm mà còn xét nghiệm cả máu và kiểm tra tổng thể toàn thân.


Trong khi chờ đợi kết quả xét nghiệm, bác sĩ xem kết quả của que thử. Kết quả lần này giống hệt như ở nhà, Thất Hề không có vạch đỏ, còn an

Hạ Dao thì có hai vạch đỏ.


Nữ bác sĩ hiền từ gật đầu lịch sự với Diệp Ca, sau đó chậm rãi nói: Thất Hề, cô vẫn còn trinh, hoàn toàn không có thai!


An Hạ Dao sửng sốt tới mức bật thành tiếng, nhìn Thất Hề ngượng ngùng tới mức như muốn chui xuống lỗ nẻ đang nghe lời dặn dò ân cần của bác

sĩ: “Có lẽ vì cô thường xuyên thức đêm, sinh hoạt không điều độ, hoặc do sử dụng chất có cồn nên kinh nguyệt không đều. Tôi sẽ kê cho cô một đơn thuốc, cô nhớ uống cho đúng, chứ sức khỏe của cô không có vấn đề gì.”


“Cảm ơn bác sĩ.”


An Hạ Dao cũng làm ra vẻ của một người bề trên giáo huấn Thất Hề.

“Cậu nhớ là sau này đừng có thức đêm để viết văn nữa, ngủ sớm dậy sớm,

ăn uống cho đúng giờ, đừng có đùa cợt với sức khỏe của mình.”


Thất Hề gật đầu lia lịa, “Ừ, biết rồi, biết rồi!” Mặt mày tươi tỉnh

trở lại, mối lo lắng có thai như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng suốt mấy ngày qua, cuối cùng đã được cất bỏ, khiến cô thấy vô cùng nhẹ nhõm.


Nữ bác sĩ đeo kính, nhìn sang An Hạ Dao: “An Hạ Dao, theo kết quả xét nghiệm nước tiểu thì cô đã có thai, nhưng để cho chính xác thì chúng ta phải chờ kết quả xét nghiệm máu đã.”


Thất Hề lập tức chúc mừng An Hạ Dao: “Dao Dao, chúc mừng cậu, cậu sắp được làm mẹ rồi!” Rồi ôm lấy bạn mà lắc lấy lắc để, điệu bộ vui mừng

còn hơn là mình được làm mẹ.


An Hạ Dao thì không biết phải dùng lời lẽ nào để miêu tả tâm trạng

mình lúc đó, mà thận trọng đưa tay lên bụng, khẽ vuốt ve, nếu kết quả

cuối cùng là có thai thì cô sẽ phải làm gì đây?


Ấn tượng về chuyện giữa Lộ Ngữ Nhụy và Diệp Trí Viễn ngày hôm nay còn quá sâu đối với cô.


Thất Hề lập tức đoán ngay được những suy nghĩ trong lòng An Hạ Dao,

cô dịu dàng ôm lấy bạn, ghé sát vào tai cô ôn tồn nói: “Dao Dao, chúng

ta hãy nghĩ sự việc sang hướng tích cực một chút, cậu hãy chờ nghe Diệp

Trí Viễn giải thích rõ ràng đã.”


An Hạ Dao gật đầu với vẻ hoang mang, cô thực sự không biết Diệp Trí

Viễn sẽ giải thích như thế nào với cô, cũng không biết đằng sau sự giải

thích ấy là những chuyện gì?


Thất Hề ôm An Hạ Dao, vỗ vào lưng cô: “Chúng ta hãy đưa ra một phương án tồi nhất, cho dù là Diệp Trí Viễn ngoại tình, ăn vụng thì cũng chẳng sao. Các cậu đã được pháp luật bảo vệ cậu cứ sinh con ra cho khỏe mạnh, rồi sau đó đá cho Diệp Trí Viễn một cú thật đau và đòi thật nhiều tiền

nuôi dưỡng, sau đó đem con đi thật xa. Sau đó, cậu hãy nói cho con biết

cha nó xấu xa như thế nào ngay từ hồi còn nhỏ, để nó khinh thường và căm hận Diệp Trí Viễn.”


An Hạ Dao biết là Thất Hề đang an ủi cô, nên cũng cười, gật đầu: “Cậu yên tâm, mình không sao đâu, đã có con rồi, mình càng không để cho mình có chuyện gì.”


Thất Hề đưa tay ra làm động tác: “Cố lên!”


Diệp Ca cũng chúc mừng cô với vẻ chân thành: “Chúc mừng em sắp được làm mẹ!”


Khi An Hạ Dao và Thất Hề rời khỏi bệnh viện thì họ đã có kết luận rằng cô đã có thai được mười tám ngày rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận