Mị Là Nữ Phụ H Văn, Không Phải Nữ Chính Ngôn Tình


"Hahahaha"


Ám vệ cùng vú Trương liền cùng lúc ngẩng đầu, đề cao cảnh giác. Người tới rất mạnh. Có thể không một tiếng động xuất hiện trên đầu họ hoặc cũng có thể hắn đã sớm ở đó, chínhlà bọn họ không cảm nhận được mà thôi. Ám vệ vô thức ôm chặt tiểu thư.  Còn cô bé con trong lòng ám vệ thì mở to mắt, tay quơ quơ lên trên.


Đập vào mắt ba người và một cô bé là hình ảnh của một cậu bé tầm khoảng 14 - 15 tuổi, gương mặt trắng trẻo hồng hào trông rất đáng yêu. Bộ quần áo thể thao rất bình thường cùng với mũ lưỡi trai làm cậu trông giống một nam sinh trung học. 


Cậu ta liếc nhìn bốn người bên dưới và nở một nụ cười ngây thơ, hồn nhiên:


"Trốn trại à?"


Một đàn quạ đen bay qua đỉnh đầu ba người.


Cô bé con không ngừng quơ tay lên, miệng phát ra âm thanh bập bẹ, non nớt:


"Bư..ô..ô..bừ..ô..pa..pa"


Cậu con trai nhướng mày nhìn cô, nói:


"Con gái của Diệp Phi Vũ và Minh Hiểu đây sao? Ngoan ghê nhỉ."


Cả ba người dưới đất đều ngay lập tức rút súng, đề phòng nhìn kẻ ngồi trên cây. Ám vệ ôm Diệp Nhị tiểu thư ôm chặt cô hơn, đứng sau vú Trương và ám vệ còn lại.



"Ta là Lăng Tiêu Trữ, y lệnh của lão gia chủ Minh gia tới đây đưa các ngươi về."


Vú Trương giật mình, không phải lão gia chủ đã sớm không quan tâm đến phu nhân sao, nếu không thì sao Diệp gia chủ lại dễ dàng đưa người tới đuổi giết phu nhân cùng tiểu thư như vậy. Chỉ cần lão gia chủ để tâm đến phu nhân thì việc phu nhân bị đuổi ra khỏi nhà chính của Diệp gia tuyệt đối không thể xảy ra được. Kẻ này lại nói là y hành động theo lệnh của lão gia, thật không thể không đề phòng. 


Càng quái lạ hơn là, Lăng Tiêu Trữ vốn là một đại thúc 40 tuổi, làm sao lại giống cậu nhóc 15 tuổi được chứ?


Nhún vai, Lăng Tiêu Trữ ném ra một mộc bài có khắc hình hoa bỉ ngạn màu tím nở giữa đồ đằng hình con rắn màu lục.


"Đây là lệnh bài của Minh lão gia chủ, ta đây không rảnh đi lừa con nít ranh."


Vú Trương nhanh tay tiếp nhận mộc bài, cúi đầu cung kính:



"Rất xin lỗi đã nghi ngờ ngài"


"Khỏi nói, Thúc cốt công của ta đã thất truyền từ lâu, ba kẻ trốn trại các ngươi làm sao biết được."


Khóe miệng run rẩy, 2 ám vệ đưa mắt nhìn cậu bé - à không - "đại thúc" Lăng Tiêu Trữ đang ngồi vắt vẻo trên cây, hoàn toàn chẳng có chút hình tượng thế ngoại cao nhân nào cả.


Giống như biết được suy nghĩ của họ, Lăng Tiêu Trữ nhẹ nhàng nhảy xuống đất, đứng trước mặt ba người. Hắn cúi đầu thấp xuống, cả thân người khom lại như vầng trăng non. Gió nhẹ thổi qua kèm theo tiếng lá cây xào xạc, xen lẫn với một chuỗi thanh âm nhỏ như tiếng đậu vỡ vang lên lốp bốp. Âm thanh không lớn, nhưng giữa khu rừng yên tĩnh như vậy lại vô cùng rõ ràng.


Một lúc lâu sau, cậu bé từ từ ngẩng đầu lên, thân hình nhỏ nhắn linh hoạt đã trở nên rắn chắc, vạm vỡ. Lăng Tiêu Trữ vươn thẳng người, cả thân hình cao khoảng 1m9 tỏa ra sự áp bách không thể bỏ qua đối với ba người vú Trương. Hắn nhẹ nhàng vươn tay ra sau lưng vuốt một cái, tức thì dung mạo thanh tú tinh nghịch liền biến đổi. Một gương mặt chữ điền cương nghị với đôi mắt xếch màu hổ phách sâu thẳm, hàng mày đậm như mực cùng sống mũi hơn khoằm và đôi môi mỏng. 


Khí chất của hắn cũng hoàn toàn khác. Đứng trước mặt ba người giờ đây là một người đàn ông từng trải, điềm tĩnh và quyết đoán. Khí thế sắc bén như một vị tướng nơi sa trường.


Tận mắt chứng kiến một cậu bé 15 tuổi ngay lập tức trở thành một người đàn ông trung niên 40 tuổi, ba người vú Trương ngây người. Nhưng cũng chỉ trong phút chốc, cả ba đều định thần lại.



"Không hổ là người của Minh Duệ, khả năng không tệ. Đi thôi, nơi này sắp có người tới."


Ám vệ cùng vú Trương lập tức đề khí đuổi theo Lăng Tiêu Trữ. Diệp Nhị tiểu thư trong lòng ám vệ có vẻ rất bình thản tiếp nhận việc mình bị bỏ qua, ngáp một cái rồi nhắm mắt lại. NGỦ!


--- ------ ------ ------ --------


Minh Hiểu cùng ảnh vệ chạy lên phía thượng nguồn, thấy có tiếng động đằng trước liền nhảy lên cây, trốn sau cành lá rậm rạp. Cẩn thận thả chậm nhịp thở của mình, Minh Hiểu nhanh chóng suy nghĩ.


Có lẽ cái chết của Liễu Như Lan là do ả tự biên tự diễn, nhưng mục đích của việc này thì bà không thể nghĩ ra được. Nếu là nhằm ly gián Minh gia và Diệp gia thì cũng nên biết Minh gia đã coi bà như không tồn tại trong 3 năm. Nếu là nhằm vào Diệp Phi Vũ thì không khỏi quá miễn cưỡng, làm sao ả có thể chắc chắn ông ta sẽ yêu ả đến mức mất đi lý trí chứ. Còn nếu là nhằm vào bà, hừ, bà từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhà, chưa từng gây thù chuốc oán với kẻ nào, nói là nhắm vào bà thì còn phi lý hơn cả heo mẹ biết trèo cây đi.


Nghĩ đến Diệp Phi Vũ, nghĩ đến tình cảm bà dành cho ông ta, tim Minh Hiểu lại nhói lên. Bà đã thích ông từ lần đầu gặp mặt, sau đó nghe rằng ông là người của Diệp gia, liền nhất quyết muốn gả cho ông. Bà cho rằng cha sẽ không vì không môn đăng hộ đối mà phản đối, ai ngờ cha bà - Minh Duệ kịch liệt cấm bà giao thiệp cùng Diệp Phi Vũ. Bà chống đối khôngthành, bị nhốt trong nhà. Sau đó bà liền bỏ nhà ra đi, giữa đường lại gặp Diệp Phi Vũ, bà tỏ tình với ông. Ông không từ chối, sau đó liền đưa bà về Minh gia, ngỏ lời cầu hôn với cha bà. 


Cứ nghĩ như vậy là xong, ai ngờ cha không thèm để ý đến thể diện của Minh lão gia chủ, trực tiếp đánh nhau với Phi Vũ. Phi Vũ vì nể mặt cha, không dám ra tay nặng, nhưng cũng không đánh lại cha. Lần đó cha suýt đánh gãy chân ông. Bà chạy đến ôm ông, nhất quyết không để cha đánh. Lúc đó cha chỉ hỏi bà một câu, giữa Diệp Phi Vũ và vị trí tiểu thư Diệp gia, bà chọn cái nào. Bà không chút do dự chọn Diệp Phi Vũ. Sau đó cha cắt đứt quan hệ của họ, tuy không xóa tên bà khỏi gia phả nhưng chẳng thèm để ý đến bà nữa. Diệp Phi Vũ cưới bà về, hai vợ chồng không nói tình nồng ý mật nhưng cũng hòa thuận, thỉnh thoảng bà còn giúp đỡ ông chút việc ở tập đoàn. Bà từng nghĩ nếu cứ trôi qua như vậy thì thật tốt.


Thế nhưng đột nhiên ông đưa Liễu Như Lan về, nói là ả cứu mạng ông. Sau đó ông liền khắp nơi bênh vực cô ta, thậm chí còn quát mắng bà. Bà không chịu nổi liền gây sự với ông, ông liền đưa bà tới ngoại ô. Nói dễ nghe thì là nghỉ ngơi, nói khó nghe thì chính là đẩy bà ra để thân thân mật mật với con hồ ly tinh kia. Rồi bà phát hiện mình mang thai, báo tin cho ông nhưng lại nhận được câu nói lạnh lùng nhắc bà nghỉ ngơi cho tốt. Bà cho người dò hỏi thì được biết con hồ ly tinh đó đã leo lên giường Phi Vũ. Lần đó bà động thai, bác sĩ nói phải chú ý điều dưỡng bới thai nhi khá yếu ớt. Vậy mà ông chỉ cảnh cáo bà an tĩnh, còn chẳng thèm giải thích một câu.


Khi thai được 2 tháng thì bên nhà chính truyền tin rằng Liễu Như Lan sắp sinh. Bà liền chạy về nhà chính, náo loạn một hồi. Cuối cùng Liễu Như Lan sinh được một nữ, còn bé trai do bà làm chậm trễ, không cho người đưa thuốc đến kịp nên chết non. Diệp Phi Vũ nổi giận, tát bà một cái làm sảy thai.


Sau nữa, khi Diệp Tuệ Phương đầy tuổi, bà có về nhà chính một lần. Lần đó ông uống say, xảy ra quan hệ với bà. Lúc tỉnh lại bà đã được đưa về căn nhà ở ngoại ô, người tới nói Diệp Phi Vũ nhắc nhở bà chú ý an dưỡng cho tốt. Lần thứ hai biết mình mang thai, bà chú ý tĩnh dưỡng cẩn thận, chỉ mong có được con trai để dựa vào. Nếu có con trai, cho dù là mười cái Liễu Như Lan cũng đừng mong động đến vị trí vợ cả. Ai biết lại sinh ra một đứa con gái, Diệp Phi Vũ cũng chẳng quan tâm, vậy thì việc gì bà phải quan tâm.


Suy nghĩ xoay chuyển, bên dưới đã có 2 tốp quân lính đi qua.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận