Mị Hương


Editor: Tô Hồ Ly


Trong cái nóng của tháng năm, thình lình đổ xuống một trận mưa, sáng ra thật mát mẻ.


Và chiếc xe ngựa đậu trước cửa lớn phủ tướng quân, người trên xe còn chưa xuống, người đứng đợi trước cửa đã vui vẻ hô lớn: “Lão phu nhân tới!”


“Mẹ!” Diêu Mật đã cho người ra đợi nhiều lần, nghe xe tới, nàng nôn nóng chạy ra, đúng lúc cửa xe mở, Diêu Mật vội tiến lên đỡ Cố phu nhân, mừng đến lạc giọng. Nàng vừa gọi vừa nhìn Cố phu nhân, hai mẹ con bao năm trời mới gặp nhau, đỏ hồng hai vành mắt.


“Tiểu Mật, Lang Nhi và Viện Nhi đâu? Ta vì muốn thăm cháu ngoại trai và cháu ngoại gái của ta mà tới.” Cố phu nhân thì thầm, lại cười bổ sung: “Đương nhiên cũng vì chúc thọ bà ngoại của con.”


Diêu Mật vui sướng dặn dò mọi người sắp xếp hành lý rồi trả lời: “Mẹ, bà ngoại luôn nhắc tới mẹ, cứ bảo mẹ giờ không còn con gái phải gả nên không tới chúc thọ bà. Mấy hôm trước con tới Cố phủ vẫn còn nghe bà than như vậy! Con chỉ nói mẹ gửi thư bảo năm nay sẽ đến. Mấy hôm nay con luôn sai người ra bến sông canh chừng, mẹ vừa tới đã lập tức báo cho bà biết.”


Cố phu nhân cười tít mày: “Không phải vì lo hôn sự cho đệ đệ và muội muội con, mới không có thời gian nghỉ ngơi đó sao? Cha con cũng muốn lên kinh cùng ta, lại bỗng nhiên thăng chức, không xin nghỉ được. Ta phải đi một mình.”


Diêu Mật nghe Diêu lão gia đã già lại đột nhiên thăng quan, nàng không khỏi ngẩn ra hỏi: “Sao con không thấy trong thư?”


Cố phu nhân vỗ tay Diêu Mật, “Thăng chức tri, ở quê xem ra không tệ. Nhưng so với các quan trong kinh thành thì không đáng nhắc tới, nên không viết trong thư. Vừa hay ta lên kinh, thuận miệng báo con biết.” Con rể là tướng quân, con gái ngồi vững trên ghế phu nhân tướng quân, lão gia nhà mình chỉ cần không gây ra lỗi thì trước sau gì cũng sẽ thăng chức. Nếu có ngày được làm quan kinh thành, đến kinh thành đoàn tụ với con gái và con rể mới là chuyện thật sự đáng mừng.


Hai mẹ con nói chuyện một lúc thì Sử Tú Nhi và Sử di nương ra đón: “Tới rồi à, đợi cả buổi, còn lo trên đường xảy ra chuyện.”


Sử di nương tới mấy hôm trước, nay thấy Cố phu nhân tới, bà vô vùng vui vẻ, “Năm đó chúng ta lên kinh, gặp nhau ở Cố phủ. Năm nay lên kinh chúng ta lại gặp nhau. Xem ra rất có duyên.”


Không lâu sau, Phạm Tinh cũng ra đón, nàng cười đến mắt miệng cong cong, vấn an Cố phu nhân: “Mẹ con năm nay cũng lên kinh, tháng trước mới gửi thư. Chắc mấy ngày nữa sẽ tới!”


“Lần này thật trùng hợp, vừa dịp sum vầy.” Cố phu nhân nhìn mọi người, thấy Diêu Mật phong thái đường đường, dù sinh một trai một gái nhưng vẫn rất xinh đẹp khiến bà cảm thấy yên lòng vì biết Tạ Đằng đối xử nàng không tệ. Bà lại nhìn Sử Tú Nhi và Phạm Tinh nói cười với Diêu Mật, xem ra tình cảm gắn bó như trước đây, chị em dâu đồng lòng thì âm thầm gật đầu.


Bước qua cửa lớn, đi tới hành lang hoa treo lủng lẳng, sớm đã có bà tử dắt một bé trai ba tuổi ra đón. Cố phu nhân thấy đứa bé này tướng mạo giống Tạ Đằng như đúc, biết đây là Tạ Lang, không đợi Tạ Lang bước lên bái kiến, bà bỏ lại Diêu Mật rảo nhanh đến ôm Tạ Lang gọi cực cưng, lại “tặc tặc” nói: “Tướng mạo rất được, chăm rất giỏi!”


Mọi người lên tiếng đáp: “Không chỉ có vậy! Nó mới ba tuổi, hằng ngày đã được lão tướng quân dẫn đi luyện võ, rất khỏe mạnh!”


Tạ Lang tuy còn nhỏ nhưng rất thông minh, vừa thấy thế đã biết lão phu nhân cười tươi trước mặt mình là bà ngoại, không đợi Diêu Mật bảo đã gọi một tiếng “Bà ngoại.”


Cố phu nhân ừ đáp, ôm cậu vào phòng, bà không vội thả xuống mà ngắm thật kĩ, nói với đám Diêu Mật: “Tướng mạo này, sau này phủ tướng quân không ít người đạp cửa!”


Mọi người cười trả lời: “Đợi gì đến sau này, bây giờ đã dụ dỗ không biết bao người rồi!”


Cố phu nhân nghe xong, hỏi đầu đuôi.


Mọi người kể chuyện con gái La Hãn luôn quấn bên cậu, tcòn uyên bố sau này lớn lên phải lấy cậu làm chồng cho Cố phu nhân nghe. Cố phu nhân cười ha hả.


“Đây là cho con chơi, sau này bà đưa nhiều hơn!” Cố phu nhân bảo bà tử đi theo lấy một hộp gấm mở ra cho Tạ Lang xem, “Là ông ngoại con mua từ thương nhân ngoại quốc, cho con bắn chơi.”


Mọi người nhìn xem, là một hộp đầy hạt ngọc lưu ly, không khỏi cười nói: “Tuy đây là kinh thành nhưng vật này cũng rất hiếm lạ, thân gia (thông gia) lão gia thật có lòng.”


Chốc sau a hoàn dâng trà lên, Cố phu nhân mới buông Tạ Lang ra, lấy trà nhấp một ngụm, xoay đầu nhìn ra ngoài. Diêu Mật biết bà ngóng Tạ Viện, vội hỏi bà tử: “Viện Nhi ngủ dậy chưa?”


Bà tử chưa đáp bên ngoài đã có giọng nói trẻ con bi ba bi bô vang lên.


Nhũ mẫu bế một bé gái trắng trẻo hơn một tuổi tiếng vào.


“Ôi ôi, là Viện Nhi à!” Cố phu nhân thấy Tạ Viện người như ngọc, đáng yêu không chịu được, bà đưa tay ra ôm, sai bà tử mang quà lên.


Diêu Mật thấy Cố phu nhân bế Tạ Viện không buông, nàng không khỏi cười nói: “Mẹ, người thả nó xuống đi. Nhìn nó xinh xắn nhỏ nhắn vậy, thật ra nặng lắm.”


Cố phu nhân bồng không muốn buông tay, hết nhìn trái lại ngắm phải, khen ngợi: “Dung mạo này quá tinh xảo, có người nào muốn làm nghĩa mẫu của nó không?”


Diêu Mật đáp: “Đâu chỉ một? Hơi nhiều đấy! Vừa thấy nó, ai cũng giành làm nghĩa mẫu!”


Lát sau, Tạ Vĩ và Tạ Tông cũng chạy đến, theo mọi người cười tít mày gọi Cố phu nhân là bà ngoại.


Cố phu nhân: “Ba tiểu thiếu gia cũng sinh một ngày, trước sau chỉ cách nhau một khoảnh khắc, lúc đó trong phủ nhất định hỗn loạn?”


Mọi người kể lại tình cảnh trong phủ lúc ấy, sinh động như thật: “May mà có lão tướng quân bình tĩnh, mọi chuyện mới được giải quyết. Bây giờ ba tiểu thiếu gia đều theo lão tướng quân học võ, mới có khuôn có phép!”


Tạ Đằng nghe Cố phu nhân tới liền phi ngựa hồi phủ, tức tốc vào sảnh bái kiến Cố phu nhân, hỏi những chuyện từ sau khi bà rời đi, rồi hỏi thăm sức khỏe của Diêu lão gia, hỏi xong cười nói: “Nhạc mẫu đã tới, phải ở thêm vài ngày.”


Cố phu nhân trả lời: “Ngoài tới thăm Lang Lang và Viện Viện, cũng là vội đến chúc thọ mẫu thân ta. Đợi đến thu mới về.”


Đang nói chuyện, bên ngoài có người đếm thưa với Phạm Tinh: “Tam phu nhân, thân gia lão phu nhân đã tới bến sông, lúc này đang ngồi xe ngựa, tiểu nhân đi về trước bẩm báo.”


Phạm Tinh nghe xong không khỏi vui vẻ: “Còn tưởng sáng mai mới tới chứ, đang nóng ruột cho người ra bến đợi, không ngờ bây giờ đã tới nơi.” Nàng vội vàng muốn ra cửa nghênh đón, lại nghe mọi người bảo: “Quản sự đã phi ngựa về báo, lão phu nhân ngồi xe ngựa tới đây, ít nhất cũng phải mất hai khắc (1 khắc = 15 phút) mới đến, Tam phu nhân không cần nôn nóng.”


Phạm Tinh nghĩ cũng phải, nàng vội sai người đến xem sương phòng đã bố trí thỏa đáng hay chưa, rồi sai người đi báo cho Tạ Nam, sau đó lại tiếp tục sốt ruột dẫn Tạ Tông ra cửa đứng đợi.


Cố phu nhân nghe Phạm di tới thì cảm thán: “Thật trùng hợp.”


Không lâu sau, Phạm Tinh dẫn Phạm di vào, mọi người gặp mặt, vui mừng hỏi chuyện.


Tạ Thắng và Tạ Nam cũng nhanh chóng hồi phủ, mỗi người bái nhạc mẫu của mình, rồi kể vài chuyện sau khi các bà rời đi.


Bởi vì không thấy Tạ Đoạt Thạch đâu, Cố phu nhân không nhịn được khẽ hỏi.


Diêu Mật cười đáp: “Hoàng thượng bảo ông nội tiến cung dạy võ nghệ cho Thái tử. Ông nội muốn từ chối, lại sợ nếu ông không đi, chuyện này sẽ rơi trên đầu Tam tướng quân, ông đành phải đồng ý. Cũng may môt tháng chỉ cần tiến cung hai lần, không quá phiền phức. Vừa đúng hôm nay lại tiến cung.”


Tới tối, Tạ Đoạt Thạch từ cung trở về, nghe Cố phu nhân và Phạm di tới, ông vô cùng vui mừng, lại hỏi thấy đám Diêu lão gia không lên theo, không khỏi tiếc nuối: “Bọn họ đều khéo tay hay đánh cờ, đang nghĩ nếu họ lên kinh, tài đánh cờ của huynh đệ Lang Nhi chắc chắn sẽ tiến bộ. Phải viết thư để bọn họ rảnh rỗi lên kinh tụ họp mới được.”


Đám trẻ thấy Tạ Đoạt Thạch trở về, lập tức chạy tới kéo tay kéo chân của ông: “Thái gia gia, ra ngoài chơi với bọn con.”


“Được, muốn chơi gì nào?” Tạ Đoạt Thạch sảng khoái đáp.


“Chơi quan binh bắt cướp.” Đám trẻ đồng thanh.


Tạ Đoạt Thạch cười híp mắt đồng ý.


Tạ Lang lập tức dẫn đầu đứng lên, Cậu tuy nhỏ nhưng mồm miệng rất lanh lợi. Cậu trẻ vội chỉ huy Tạ Đoạt Thạch là cướp, cậu là tướng quân, Tạ Vĩ và Tạ Tông là phó tướng, Tạ Viện là bảo vật. Nào là cường đạo trộm bảo vật, huynh đệ họ đoạt lại bảo vật, bắt cướp vân vân.


Tạ Đoạt Thạch cười ‘Ha ha’ ôm Tạ Viện, bày vẻ cướp được bảo vật ra ngoài, Tạ Viện mặc dù chưa biết nói chuyện, nhưng bé cũng í ới ý bảo mình bị cướp.


Ba cậu bé nhanh chóng đuổi theo, không lâu sau truyền đến trận cười vui vẻ.


Đám Diêu Mật nói: “Ông nội mỗi ngày làm cướp thành thói quen rồi.”


Mọi người lại cười rộ lên.


Lát sau, có người Cố phủ đến thưa rằng Phạm lão phu nhân đã nghe tin các bà tới, tất nhiên là vô cùng vui sướng, nhưng nghĩ đến các bà đi đường mệt nhọc, không cần phải vội đến Cố phủ, sáng hôm sau rồi tới.


Cố phu nhân đã thấy Tạ Lang và Tạ Viện, bây giờ lại nhớ mẫu thân Phạm lão phu nhân của mình, không chờ được đến sáng mai, chỉ bảo Tạ Đằng đưa bà đến Cố phủ.


Bọn họ vừa ra cửa, Phạm lão phu nhân lại cho người đếm bẩm là sợ Cố phu nhân muốn đến Cố phủ, không bằng để các bà đến phủ tướng quân thì tiện hơn.


Cố phu nhân nghe xong rất vui mừng. Mọi người nói cười sai người đến Cố phủ đón Phạm lão phu nhân và cậu mợ Diêu Mật.


Buổi tối, phủ tướng quân bày gia yến (tiệc gia đình) đón Cố phu nhân và Phạm di, người Cố phủ cũng đến, tuy là gia yến, nhưng được sum vầy dưới một mái nhà, vô cùng vui vẻ.


Thấy trước phủ tưởng quân đậu vài chiếc xe ngựa, vài người đi đường đi ngang qua bàn tán: “Nghe nói mẫu thân của ba vị phu nhân tướng quân lên kinh, phủ tướng quân bày gia yến.”


“Ha ha, nghe đâu năm đó ba vị phu nhân tướng quân ưu sầu vì việc gả chồng, mẫu thân các phu nhân vì hôn sự của các nàng mà lo lắng đến bạc đầu, nhân cơ hội tới chúc thọ Phạm lão phu nhân, các bà dẫn con gái lên kinh, nghĩ cách tìm hôn sự cho các nàng. Ai ngờ hai vị thiếu gia Cố phủ không nhìn trúng ba vị phu nhân tướng quân. Ba vị phu nhân tướng quân trong cơn tức giận chạy đến biệt viện Tây Sơn học nghệ, học được rất nhiều bí thuật từ ma ma trong biệt viện Tây Sơn, sau đó mới trà trộn vào phủ tướng quân làm a hoàn, nhanh chóng mê hoặc ba vị tướng quân rồi lên làm phu nhân tướng quân.”


“Nhà mẹ đẻ của ba vị phu nhân không có thế lực gì, con gái lại được gả làm vợ cho tướng quân, ba tướng quân coi các nàng như báu vật, chỉ sợ không chỉ học bí thuật của ma ma biệt việt Tây Sơn nhỉ?”


“Sợ rằng còn học Ngự nam thuật.”


“Thảo nào.”


“Cũng không thể nói vậy! Ba vị phu nhân tướng quân trước đây quyên quân tư, viết sách kiếm tiền, mở tú trang, nữ nhân bình thường nào làm được. Các nàng không lệ thuộc vào ai, không giống nữ tử đương thời, tướng quân vì vậy mà kinh trọng các nàng, có gì kì lạ đâu.”


Người qua đường vừa đi vừa nói chuyện, càng lúc càng xa. Trong phủ tướng quân truyền ra những tiếng cười ấm áp hạnh phúc.


Toàn văn hoàn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận