Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng (Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàn)


Lăng Tuyết Mạn được Mạc Kỳ Hàn đề nghị, kích động, ngày thứ hai liền không kịp chờ đợi đi đến phủ trưởng công chúa, muốn thương lượng cùng Mạc Nhã Phi, Lâm Mộng Thanh một chút, kết quả, có người đến sớm hơn nàng một bước rồi!


"Vi thần tham kiến hoàng hậu nương nương! Nương nương thiên tuế thiên thiên tuế!"


Lăng Tuyết Mạn đi lòng vòng quanh Hoắc Đình Nhiên đang quỳ xuống đất thỉnh an, không nói gì, nhìn chằm chằm nghiên cứu hắn như con chuột bạch trong phòng thí nghiệm.


Ánh mắt chăm chú này…


Lâm Mộng Thanh cùng Mạc Nhã Phi nhíu lông mày, Hoắc Đình Nhiên càng không dám ngẩng đầu lên, âm thầm kiểm điểm xem mình lại phạm lỗi gì, mà chọc giận bà cô này đây.


"Hoàng tẩu, tẩu xem cái gì?" Mạc Nhã Phi cuối cùng nhịn không được mở miệng hỏi.


"Ừ?" Lăng Tuyết Mạn bị một tiếng này làm hoàn hồn, bĩu môi, lúc này mới nói: "Hoắc đại nhân, miễn lễ!"


"Tạ nương nương!"


Hoắc Đình Nhiên đứng lên, liếc mắt nhìn Lăng Tuyết Mạn, đột nhiên nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, vội chắp tay nói: "Nương nương, ngày mai vi thần liền dẫn tiểu nữ thỉnh an nương nương, hôm nay vội tới phủ trưởng công chúa bồi tội, vì vậy…" Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m


"A? Ngươi là tới xin tội?" Lăng Tuyết Mạn hứng thú cong khóe môi, nhìn mọi nơi, nhưng không thấy Lâm Mộng Kiều, liền cười xấu xa nói: "Ngươi đụng vào Lâm tiểu thư, nên xin tội cho Lâm tiểu thư mới đúng, chứ xin tội với công chúa và Phò mã làm gì? Sợ bọn họ tìm ngươi gây phiền toái à?"


"Cái này… Vi thần…" Hoắc Đình Nhiên có chút 囧, nhất thời không biết nên trả lời thế nào,.Lăng Tuyết Mạn ngồi xuống, nói với Hoắc Đình Nhiên: "Hoắc đại nhân, mời ngồi!"



"Tạ nương nương! Vi thần không dám, vi thần đứng là tốt rồi!" Hoắc Đình Nhiên sợ hãi ở trong lòng, hoàng hậu nương nương đột nhiên như vậy… Làm cho lòng người ta thấp thỏm a!


"Gì? Bổn cung mời Hoắc đại nhân ngồi xuống, Hoắc đại nhân lại không nể mặt sao?" Lăng Tuyết Mạn chớp mắt đẹp, nụ cười dần dần thu lại, hỏi.


"Vi thần không dám! Vi thần sợ hãi, tạ nương nương ban ngồi!" Hoắc Đình Nhiên cả kinh, vội chắp tay ngồi xuống.


Lăng Tuyết Mạn bưng ly trà, khẽ nhấp một hớp, mới từ từ nói: "Tối hôm qua Hoàng thượng nói Hoắc đại nhân…"


Lăng Tuyết Mạn cố ý ngừng lại, Hoắc Đình Nhiên nghe được hai chữ "Hoàng thượng", tự nhiên tinh thần tập trung cao độ, nhưng, đợi nửa ngày lại không nghe được lời tiếp theo, không nhịn được mở miệng nói: "Xin hỏi nương nương, Hoàng thượng nói vi thần như thế nào?"


"Khụ khụ, Bổn cung hôm qua hồi cung, lúc tán gẫu với Hoàng thượng có nói đến chuyện Hoắc đại nhân làm ngã Lâm tiểu thư, Hoàng thượng vừa nghe, mặt rồng không vui a! Hoàng thượng đã nói, Hoắc Đình Nhiên này nhân phẩm chính trực, làm quan ngay thẳng, nhưng sau khi vợ mất chưa tái giá, khiến cho con gái không có mẹ như đứa trẻ hoang dã, nếu không, cũng sẽ không đụng Lâm tiểu thư rồi!" Lăng Tuyết Mạn hắng giọng một cái, nghiêm trang nói.


Nghe vậy, Lâm Mộng Thanh há to miệng, cùng Mạc Nhã Phi liếc mắt nhìn nhau, sau đó gật đầu hiểu rõ.



Trên mặt Hoắc Đình Nhiên khóc không ra nước mắt, muốn nói lại thôi, cuối cùng, biểu tình rất là rối rắm trả lời: "Phu nhân của vi thần bạo bệnh qua đời, theo như lễ, vi thần giữ đạo hiếu ba năm, cho nên, mới vẫn chưa cưới."


"A? Thì ra Hoắc đại nhân là nam nhân trọng tình nghĩa! Như vậy phu nhân của ngươi qua đời mấy năm? Ngươi có thiếp thất chưa?" Lăng Tuyết Mạn nhất thời mừng thầm, lại không dám biểu lộ quá nhiều, liền cố làm bình thản mà hỏi.


"Thưa nương nương, phu nhân của vi thần qua đời hơn bốn năm, tạm thời chưa có thiếp thất." Hoắc Đình Nhiên đáp.


Lăng Tuyết Mạn nghi ngờ hỏi: "A? Sao ngươi không cưới thiếp thất? Hiếu kỳ đã qua mà?"


"Hồi nương nương, bởi vì tiểu nữ Băng Nghi, vi thần cũng chỉ có một đứa con gái này, luôn luôn yêu thương nó, vi thần bận rộn cả ngày, lo lắng cưới thiếp thất vào cửa, hoặc là cưới thêm phu nhân không tốt với băng nghi, cho nên… Cho nên liền nghĩ chờ thêm mấy năm, chờ Băng Nghi xuất giá, giờ mới biết những việc này khiến Hoàng thượng không vui, cầu xin nương nương thay mặt vi thần giải thích cùng Hoàng thượng." Hoắc Đình Nhiên nói đến phía sau, vẻ mặt hết sức khó xử cùng áy náy.


Lăng Tuyết Mạn liên tục gật đầu, nhìn về phía Lâm Mộng Thanh, Lâm Mộng Thanh khẽ mỉm cười, nhẹ gật đầu, Mạc Nhã Phi cũng lộ ý cười.


Đột nhiên, có tiếng đàn loáng thoáng truyền đến, mấy người đều ngó về nơi phát ra âm thanh, Lâm Mộng Thanh liền cười nói: "Là Mộng Kiều đang gảy đàn, khuỷu tay bị thương, ta để cho nàng ở trong phòng nghỉ ngơi, không ngờ nha đầu này lại gảy đàn."



Dứt lời, ngừng một lát, cười hỏi: "Hoắc đại nhân có hiểu âm luật không?"


"Hiểu sơ." Hoắc Đình Nhiên chắp tay đáp, ngưng thần nghe một lát, không khỏi thở dài: "Lâm tiểu thư đàn rất hay!"


Lăng Tuyết Mạn lại đột nhiên tức giận, "Hoắc đại nhân, nhìn ngươi làm chuyện tốt gì kìa, làm khuỷu tay Mộng Kiều bị thương rồi! Người ta là cô nương yếu đuối, khẳng định đau chết, như vậy, người ta cũng không oán ngươi một câu, ngươi còn không vội vàng đi bồi tội cho Mộng Kiều?"


Hoắc Đình Nhiên ngẩn ra trong chốc lát, trên mặt khẽ ửng đỏ, thả xuống mắt, cực kỳ lúng túng nói:"Nương nương, Lâm tiểu thư ở khuê phòng, vi thần là nam nhân, không… Không tiện…"


"Cái gì không tiện? Có nha hoàn ở đây, mau đi đi!" Lăng Tuyết Mạn càng tức giận, phiền não khoát tay đuổi người.


Hoắc Đình Nhiên rất là luống cuống, nhìn về phía Lâm Mộng Thanh, Lâm Mộng Thanh "khụ khụ" hai tiếng nói: "Nghe theo ý chỉ của hoàng hậu nương nương đi!"


"Dạ!"


Hoắc Đình Nhiên nặng nề gật đầu, rất có loại cảm giác như rơi vào trong sương mù, vì vậy, một nha hoàn dẫn hắn đi tới hậu đường.


Lăng Tuyết Mạn đắc ý giương đôi mày thanh tú lên, "Các ngươi cảm thấy như thế nào? Hoàng thượng cũng nói hắn không tệ, các ngươi nghĩ sao?"


"Ừ, với tình huống của Mộng Kiều, có thể gả cho Hoắc Đình Nhiên phải không tệ, không có thiếp thất, không có con trai, tuổi cũng không lớn, mọi mặt rất hợp thích, chỉ là… vướng mắc đó làm sao bây giờ?" Lâm Mộng Thanh hài lòng gật đầu, nghĩ đến xuất thân, lại rối rắm.


Lăng Tuyết Mạn tràn đầy tự tin nói: "Không có chuyện gì, trước tạo cơ hội cho bọn họ chung đụng, chờ bọn họ thích nhau, hì hì, chuyện khó như vậy, đương nhiên là giao cho Hoàng thượng giải quyết, hắn nói một câu, Hoắc Đình Nhiên kia còn dám coi thường Mộng Kiều sao? Còn nữa, để Hoàng thượng ban hôn cho bọn họ, người nào lại dám nói xấu Mông kiều đây? Tốt nhất là Hoắc Đình Nhiên không ngại, vậy thì càng tuyệt hơn!"


"Ha ha, hoàng tẩu thật lợi hại!" Mạc Nhã Phi cười lên, nhìn Lâm Mộng Thanh, nói, "Chàng nên cảm tạ hoàng tẩu, nhờ tẩu nói với hoàng huynh, hoàng huynh mới ra tay giúp đỡ đấy!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận