Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng (Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàn)


Một nam nhân khoảng chừng năm mươi tuổi, cho dù là tuổi tác cao, vẫn có thể nhìn ra tuấn mỹ lúc tuổi còn trẻ, trang trọng đứng trên đài, hướng xuống dưới đài, ôm quyền nói: "Các hương thân, tối nay lão phu Lý Thừa Bỉnh muốn cho con trai thứ ba Lý Tuấn Trì ném tú cầu chọn dâu, xong chuyện này, liền do Ngưng Yên cô nương cua Vãn Hồng Lâu hiến nghệ!"


Lý Thừa Bỉnh đi xuống, Lý Tuấn trì trong truyền thuyết liền lên đài, một bộ trường bào gấm vóc, tóc đen như vẩy mực, mày như viễn sơn, mắt như sao sáng, sống mũi thẳng, màu da trắng nõn, môi hồng răng trắng, là một nhân vật tuyệt thế tuấn phẩm!


"Mịa nó, sao vừa đến cổ đại liền luôn gặp gỡ đẹp trai đây?" Lăng Tuyết Mạn sợ hãi than thở, vừa lầm bầm lầu bầu, vừa khắp các nữ tử chuẩn bị giành tú cầu, xem có cô gái nào có dung mạo thể xứng với vị Lý công tử này không.


"Mạn Mạn, tẩu xem náo nhiệt là tốt rồi, tuyệt đối đừng chụp tú cầu a!" Mạc Nhã Phi hiểu rõ, dặn dò rất là nghiêm túc.


Lăng Tuyết Mạn vừa nghe, liếc mắt, "Ta giành nó làm gì? Có người nào muốn một nữ nhân đã có hai con riêng?"


"Ách… Con riêng?" Mạc Nhã Phi co quắp khóe miệng, trong ánh mắt nhìn về phía Lăng Tuyết Mạn có ý vị không có thuốc nào cứu được nữa, "Mạn Mạn, xem ra tẩu thật là cần ăn đòn, muội tán thành hoàng huynh của muội đánh tẩu!"


"Ách!" Lăng Tuyết Mạn bi thống nhìn mỹ nam tử trên đài kia, lòng nàng chỉ là yêu cái đẹp, mọi người đều có mà!



Trên đài, Lý Tuấn Trì cầm một tú cầu bằng lụa, hai mắt sáng như sao nhàn nhạt quét về phía dưới đài, trên môi mang theo một chút cười khẽ, nhẹ mở miệng, "Hôm nay tú cầu ném đi, nhân duyên thiên định, hai bên dứt khoát!" Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m


Nghe vậy, khuê nữ dưới đài đều ngượng ngùng đỏ mặt, bọn nam tử rối rít vỗ tay kêu lên: "Được! Lý công tử bắt đầu đi!


Lý Tuấn trì chậm rãi giơ tú cầu lên, mắt đóng lại, dừng lại mấy giây, giương một tay lên, tú cầu ném ra, rơi xuống dưới đài!


Các nữ tử dưới đài nhất thời mở to cặp mắt, kích động kích động, mong đợi tú cầu kia có thể rơi vào trong tay mình, vì vậy, tú cầu liền lăn lộn trong đám người, vừa đến tay cô này, liền bị cô khác đoạt đi, các cô xông lên lộn xộn giành giật không ngừng, trường hợp này, dùng hai chữ kịch liệt cũng không đủ để hình dung!


Lăng Tuyết Mạn cùng Mạc Nhã Phi quả thật nhìn đến ngu người, lần đầu nhìn thấy ném tú cầu chọn dâu, càng không nghĩ tới một đoàn thiếu nữ vì một người đàn ông, lại giống như điên vậy!


"Chậc chậc! Quá điên cuồng!!" Lăng Tuyết Mạn dùng sức cảm thán một câu, lại bị các cô gái va chạm, thân thể vừa nhào tới, Mạc Nhã Phi tay mắt lanh lẹ kéo một cái, hai người ổn định thân thể, liếc mắt nhìn nhau, may mắn vỗ vỗ ngực, còn chưa kịp cảm thán một câu nữa, tú cầu lại bay tới hướng bên này, hàng loạt nữ tử vọt tới, hai người bị tách ra, thân thể đung đưa trái phải!


"A! Nhã Phi!" Lăng Tuyết Mạn bị giẫm vào chân, đầu gối cũng bị đạp trúng, sợ hãi mềm nhũn hai chân, liền hoa lệ lệ ngã xuống đất, mà tú cầu trong lúc hỗn loạn bị người vứt lên, cứ như vậy bay tới, "Rầm!" một tiếng, vinh quang nện vào trong ngực Lăng Tuyết Mạn!



Nhất thời, trên đài dưới đài trở nên yên lặng như tờ, các cô gái tranh đoạt thở hổn hển đều ngừng lại, ngạc nhiên, không cam lòng nhìn chằm chằm nữ nhân vẫn ngồi dưới đất kia, từng người một trợn to hai mắt!


"Mạn Mạn!" Mạc Nhã Phi kêu lên kinh hãi, Lăng Tuyết Mạn cuống quít bò dậy, lên tiếng: "Ta ở chỗ này!"


"Mạn Mạn!" Mạc Nhã Phi thấy tú cầu trong tay Lăng Tuyết Mạn, vội hô: "Tú cầu! Mau! Mau ném nó!"


"Cái gì?" Lăng Tuyết Mạn ngẩn người, chớp lông mi vài cái, mới phản ứng kịp, cúi đầu, quả thật thấy mình trong ngực lại ôm tú cầu, nhất thời hoảng hốt, vội quát to một tiếng "A!", hai tay ném đi, không nghĩ tới ném thẳng lên đài, Lý Tuấn Trì đang lúc ngây ngốc cũng kịp hoàn hồn, một tay chụp tới, tiếp nhận tú cầu!


Cùng lúc đó, đám người bị tách ra, Lý Thừa Bỉnh mang theo phu nhân quản gia vẻ mặt tươi cười đi về phía Lăng Tuyết Mạn, Lăng Tuyết Mạn chợt thay đổi sắc mặt, thầm kêu một tiếng không ổn, vội quay người lại muốn chạy, kết quả đám mấu nữ tử xúm lại quanh nàng, từng người một kêu lên: "Chúc mừng tiểu thư! Chúc mừng tiểu thư!"


Tiểu thư cái con khỉ á! Lăng Tuyết Mạn âm thầm kêu thảm, sốt ruột khó nén mà hô: "Nhường đường nhường đường! Nhường đi!" Vậy mà, nàng càng gấp, đám thiếu nữ lại càng vây chặt, cho đến khi nam chính Lý Tuấn Trì xuống đài, vững bước đi tới!


Lăng Tuyết Mạn hoàn toàn không để ý trai đẹp đến gần, vừa thấy có khe hở, liền xách váy muốn chạy, ai ngờ, mới ra động tác, cánh tay lại bị một bàn tay to giữ lại, sau lưng vang lên giọng không vui, nói,"Tiểu thư không thể đi!"


Là Lý Tuấn Trì!


"A! Tú cầu không phải là ta cướp đâu!" Lăng Tuyết Mạn cả kinh, lập tức quay đầu phân bua.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận