Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng (Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàn)


"Ai, theo ta, một hai ngày nữa các người liền sớm hồi kinh đi, chỉ sợ Hoàng thượng phát hỏa rồi!" Lâm Mộng Thanh thở dài.


Lăng Tuyết Mạn kinh ngạc nhướng mày, "Ừ? Chúng ta? Các người còn chưa trở về à?"


"Ta còn có một số việc phải làm, làm xong mới trở về." Lâm Mộng Thanh hơi có tránh né, tránh ánh mắt hoài nghi của Lăng Tuyết Mạn, nhẹ giọng nói.


Lăng Tuyết Mạn cắn môi, nhất thời không nhịn được rất muốn nói ra, nhưng nghiêng mắt nhìn đến Mạc Nhã Phi, lại nuốt trở vào, liền nói sang việc khác: "Dù sao nếu ta đi ra, sẽ phải đi dạo cho xong mới trở về!"


"Ha ha, được lắm, đi dạo một vòng rồi trở lại kinh. Ừ, chúng ta dùng cơm trưa, buổi chiều cùng nhau xuất môn." Mạc Nhã Phi cười nói.


"Được."


Đi dạo Kim Lăng liên tiếp ba ngày, đi khắp các địa danh nổi tiếng, phố quà vặt, danh thắng cổ tích, đến ngày thứ tư, tất cả đều mệt không chịu nổi, quyết định nghỉ ngơi hồi phục một ngày.


Buổi tối, một bà lão trong quán tới đưa chút điểm tâm, tươi cười nói: "Các vị chủ tử, ngày hôm nay mệt mỏi, nghỉ ngơi cho tốt, tối mai có thể đi ra bờ Tùng Giang chơi, ngày mai là 15, sẽ có rất nhiều cô nương đàn hát, tài tử làm thơ từ ca phú, náo nhiệt vô cùng!"


Lăng Tuyết Mạn vừa nghe cũng hưng phấn, "Ha ha, có náo nhiệt đương nhiên phải đi nhìn một chút!"


"Đúng vậy, nghe nói tối mai trước Công phủ của Lý công tử muốn ném tú cầu chọn dâu ở bờ Tùng Giang, nếu cô gái nào nhặt được tú cầu lại có thể đáp đúng thơ của hắn, là được nhân duyên!" Bà lão càng nói càng kích động.



Nghe vậy, mấy người đang uống trà cơ hồ bị nghẹn lại, Lâm Mộng Thanh dùng sức nuốt xuống nước trà trong miệng, hỏi: "Bà nói một người đàn ông muốn ném tú cầu chọn dâu? Đây không phải là chuyện mẫy cô gái thích làm sao? Thế nào mà nam nhân đi ném tú cầu rồi hả?"


"Thưa phò mã gia, vốn là thiếu nữ ném tú cầu chọn rể, chỉ là do Lý công tử có tướng mạo quá xuất chúng, thề phải cưới một cô gái có tài nghệ lại có thân phận xứng đôi làm vợ, nhưng, điều kiện này không dễ tìm, ở Kim Lăng to lớn này, phàm là đến tuổi nên gả cưới, hoặc là có tài cũng không gia thế, hoặc là có gia thế cũng không có dung mạo, vì vậy, chọn mấy năm không được, đến giờ thấy tuổi không nhỏ, Lão Thái Gia của Công phủ muốn bồng cháu, liền nhân dịp náo nhiệt nghĩ ra một chiêu như vậy, công bố để việc nhân duyên do ông trời quyết định, cho dù tú cầu đến tay vị tiểu thư nào, chỉ cần tiếp được văn thơ đối ngẫu, cho dù gia thế như thế nào cũng cưới con dâu của Lý gia!"


"A? Thật là mới mẻ a, chúng ta cũng đi xem một chút, ha ha, Nhã Phi, chỉ tiếc muội đã lập gia đình, nếu không, muội đi giành tú cầu cho ta, hạ đo ván các cô gái Kim Lăng!" Lăng Tuyết Mạn cười giỡn.


Mạc Nhã Phi vừa nghe, liền tối mặt, "Hoàng tẩu nói cái gì đây?"


"Khụ, cả ngày lẫn đêm đi xúi giục người khác, nấu có bản lãnh thì tẩu giành tú cầu đi!" Trên mặt Lâm Mộng Thanh tràn đầy ý cười xấu xa.


Lăng Tuyết Mạn "khụ khụ" hai tiếng, tức giận: "Lâm Mộng Thanh đáng chết, ta đường đường nhất quốc chi mẫu, có thể sao? Ngươi là muốn Hoàng thượng đem ta rán chín kho tàu ăn sao?"



"Ơ, lời này có phải nói nếu như tẩu không phải là nhất quốc chi mẫu, là có thể chụp tú cầu?"Lâm Mộng Thanh nhướng mí mắt, tiếp tục cười xấu xa.


Lăng Tuyết Mạn nhíu lông mày lại, bĩu môi, "Thôi đi, ta nếu là vân anh chưa gả, dĩ nhiên không thể bỏ qua! Tướng mạo xuất chúng, lại tài hoa hơn người, nam tử thật tốt a! Nhất định là hào hoa phong nhã, tao nhã lịch sự, cười một tiếng như tắm gió xuân, một lời ấm lòng người…"


"Dừng lại dừng lại!" Lâm Mộng Thanh vội làm cái thủ thế tạm ngừng, mặt đen đến có thể nhỏ ra mực, trừng Lăng Tuyết Mạn một cái, nói với Mạc Nhã Phi: "Đây là hoàng tẩu của nàng sao? Sao ta nhìn giống như kẻ hoa si? Không trách được Hoàng thượng không cho phép tẩu ấy ra ngoài, giờ vừa ra tới, liền nổi dã tâm rồi, ném nam nhân của mình ra ngoài chín tầng mây rồi!"


"Đúng vậy, hoàng tẩu, tẩu cũng không cần đoán mò, hoàng huynh mới là nam nhân xuất chúng nhất, văn võ song toàn, anh tuấn lỗi lạc, không cho phép tẩu đứng núi này trông núi nọ, ta phải giúp hoàng huynh trông chừng tẩu!" Mạc Nhã Phi lập tức trầm mặt cảnh cáo.


"Hắc hắc, nói cái gì đó? Chỉ đùa một chút thôi, đương nhiên hoàng đế phu quân của ta là tốt nhất, ta chỉ nói vui một chút mà thôi!" Lăng Tuyết Mạn cười khan, trong lòng lại nhớ Mạc Kỳ Hàn, bọn họ đã chia tay gần một tháng rồi, ai!


Sáng sớm ngày thứ hai, Lăng Tuyết Mạn mới ra đường, liền thấy Lâm Mộng Thanh lại muốn đi ra ngoài, trong bụng hồ nghi, vội vàng tiến lên ngăn lại, hỏi: "Sao mỗi sáng sớm ngươi đều đi ra ngoài?"



"Ta đi làm việc." Lâm Mộng Thanh nhíu lông mày đáp.


Lăng Tuyết Mạn cũng nhíu lông mày, "Đi làm chuyện gì? Công hay tư?"


"Chuyện tư." Lâm Mộng Thanh nói ngắn gọn.


"Vừa đi thuyền hoa hồ Khúc Giang sao? Mỗi sáng ngươi đều ở trong thuyền hoa phải không? Nghe kỹ nữ đó đánh đàn hát khúc?" Lăng Tuyết Mạn cắn răng nói.


"Oái! Tẩu nhỏ giọng một chút, đừng để Nhã Phi nghe được!" Lâm Mộng Thanh nói xong, vội khắp mọi nơi, xác định Mạc Nhã Phi không có ở đây, mới lôi kéo Lăng Tuyết Mạn, túm vào trong góc, nghiêm túc nói: "Mạn Mạn, ta thật sự là đi làm việc, tẩu đừng hoài nghi ta, được không?"


"Sao ta có thể không nghi ngờ ngươi? Vợ trong nhà như hoa như ngọc ngươi không nhìn, ngày ngày chạy đi gặp kỹ nữ, còn nói là làm việc? Làm chuyện gì?" Lăng Tuyết Mạn trợn mắt, đôi tay ôm ngực, ngửa đầu chất vấn.


Nghe vậy, Lâm Mộng Thanh cụp mắt xuống, trầm mặc một hồi, mới nói nhỏ: "Ngưng Yên lưu lạc phong trần cũng không phải là nàng mong muốn, chỉ là trong nhà gặp chuyện không may bị buộc phải hành động bất đắc dĩ, Mạn Mạn, xin tẩu không nên coi thường nàng được không? Ta giải quyết xong việc của nàng, chúng ta trở về kinh, tẩu cho ta thêm thời gian mấy ngày được không?"


"Mộng thanh, ngươi muốn chuộc cô gái này làm thiếp cho ngươi?" Lăng Tuyết Mạn đầu tiên là cau mày, nghĩ đến chuyện sau, chợt xụ mặt xuống.


"Không có! Ta sẽ không cưới vợ bé, ta có một mình Nhã Phi là đủ rồi!" Lâm Mộng Thanh vội nói,"Ta là muốn chuộc nàng ra khỏi thanh lâu, nhưng không có ý định nạp nàng, ta cũng không thể có loại quan kia hệ với nàng!" nguồn TruyenFull.vn


"Vậy sao? Vậy là ngươi gặp chuyện bất bình hả? Nếu đơn giản như vậy, sao cần làm nhiều ngày như vậy?" Lăng Tuyết Mạn hiển nhiên không tin, trong ánh mắt giờ phút này nhìn về phía Lâm Mộng Thanh, đều là khi dễ.


"Ngưng Yên nàng… nàng không muốn cho ta chuộc thân!" Lâm Mộng Thanh nghiêng nghiêng con mắt, vẻ mặt hơi khổ sở, nói nhỏ đến không thể nghe thấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận