Mẹ, Chúng Con Muốn Cha: Mật Đường Bảo Bối


Đôi nam nữ này, không phải là người khác.


Người đàn bà trông còn hơi trẻ kia chính là vợ của Tiêu Thính Quân-Lương Bích Ngọc. Cùng đi với bà là bộ trưởng tài vụ tập đoàn Tiêu thị-Lô Thanh Vân.


"Honey à, em nhìn cô gái bên cạnh con trai chúng ta kìa. Em thấy nó rất giống với ả Đậu Ngọc Nga hai mươi năm trước?" Lương Bích Ngọc vừa chỉ tay vào Đậu Mật Đường, vừa nói cho Lô Thanh Vân ở bên cạnh. Nhìn thấy Đậu Mật Đường, trong lòng Lương Bích Ngọc cực kì khó chịu.


"Không nhìn kỹ thì anh còn tưởng rằng là Đậu Ngọc Nga chứ! Con bé này không phải là con gái Đậu Ngọc Nga chứ?" Lô Thanh Vân nhìn Đậu Mật Đường, gương mặt suy tư.


"Honey à, Tử Đằng mua nhiều quần áo cho con bé đó kìa. Thằng ngốc này, chẳng lẽ coi trọng co bé lọ lem này ư?" Lương Bích Ngọc vẫn luôn muốn con trai kết hôn sớm, nhanh chóng thừa kế sản nghiệp của Tiêu Thính Quân. Nhưng đứa con này lại không nghe lời. Cả ngày lẫn đêm chỉ biết đi chơi gái, hộp đêm. Vừa nhắc đến chuyện cưới xin, hắn liền cau mày tức giận. Vì muốn như thế, nên bà vẫn khuyến khích con thường xuyên gặp gỡ người khác giới. Nhưng đối tượng hôm nay của con khiến bà cực kì khó chịu.


"Con gái nhà giàu nó còn không coi ra gì, làm sao sẽ để ý tới con bé kia chứ? Theo anh thấy, thì con chúng ta chỉ muốn chơi bời mà thôi." Lô Thanh Vân vừa nói tới Tiêu Tử Đằng, gương mặt cưng chiều.


Hai mươi năm trước, hắn là sinh viên khoa tài vụ-Lô Thanh Vân. Hắn đẹp trai cao lớn, có tình cảm thật sự với thư kí tập đoàn Tiêu thị. Sau nhiều lần hẹn hò dụ dỗ Lương Bích Ngọc, thì bà đã đồng ý lên giường với hắn. Khi Lương Bích Ngọc mang thai, thì mưu kế đoạt chiếm đoạt tài sản của Tiêu Thính Quân bắt đầu nảy ra.


Mà lúc đó Tiêu Thính Quân sốt ruột lại muốn có con. Người vợ Đậu Ngọc Nga kết hôn bốn năm lại không sinh được một mụn con nào. Đến bệnh viện chẩn đoán bệnh thì bảo là xác suất có thai rất ít. Mặc dù chữa trị rất lâu nhưng bà vẫn không mang thai. Tiêu Thính Quân lo lắng là dòng họ Tiêu thị sẽ lụy tàn trong tay Tiêu Thính Quân. Đang lúc hết sức buồn bực, lại nghe nói Lương Bích Ngọc mang dòng máu của mình. Cái cảm giác sắp làm cha lấn át tất cả. Đậu Ngọc Nga để lại một đơn li hôn, rời nhà trốn bỏ đi, hắn cũng không lo lắng tìm kiếm.


Mấy tháng sau, Lương Bích Ngọc sinh hạ một đôi song sinh, chính là anh em Tiêu Tử Đằng và Tiêu Tử Phượng. Hai đứa con của Lô Thanh Vân lại trở thành cô chủ cậu chủ tập đoàn Tiêu thị. Anh em bọn họ không biết sự tồn tại của người cha như hắn đây, nên không thể gọi hắn một tiếng cha, nhưng hắn cảm thấy rất đáng như vậy.


"Honey à, anh phải dốc lòng điều tra. Xem nha đầu này có phải con gái của Đậu Ngọc Nga hay không? Em càng nhìn càng thấy nó giống gã họ Tiêu kia!" Lương Bích Ngọc nói thầm, nếu đây thật sự là con của Tiêu Thính Quân thì bà lại bị mất đi một phần tài sản.


"Vợ à, em thật chu đáo." Lô Thanh Vân hôn nhẹ trán Lương Bích Ngọc, khen bà suy tính chu toàn. Nếu như con bé này là con của Tiêu Thính Quân, thì quyết không thể để cho nó xuất hiện trước mắt gã họ Tiêu.


Lương Bích Ngọc và Lô Thanh Vân nói chuyện, từng chữ tững chữ một rơi vào tai Tiêu Thính Quân.


Tức giận tràn đầy trên mặt Tiêu Thính Quân. Trong đôi mắt ông tràn đầy căm hận. Hơn hai mươi năm qua, ông lại sống mù quáng trong lừa dối. Ông rất muốn xông tới đánh cho hai kẻ kia. Nhưng ông biết, chuyện này không nên lộ ra ngoài. Ông cố nén trong lòng phẫn hận, từ từ lui ra khỏi Shop đồ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận