Mây Đi Qua Bầu Trời Như Em Đi Vào Tim Anh


Khi Cố Nam Đình trở về, không có một ai ở trong nhà. Quản gia nói: “Ông chủ theo bà chủ về Tiêu gia, buổi chiều tiểu thư có lớp học.”

Cố Nam Đình biết mọi người làm như vậy để anh được nghỉ ngơi.

Hơn mười giờ trên máy bay, nói không mệt là giả, anh tắm rửa sạch sẽ, lên giường ngủ. Vốn tưởng rằng không ngủ được, dù sao gần đây xảy ra nhiều chuyện quan trọng, làm anh mất ngủ nhiều ngày liên tục. Dần dần hình bóng Trình Tiêu cùng với khuôn mặt kiêu căng của cô hiện lên trong đầu anh khiến anh từ từ chìm vào giấc ngủ.

Một giấc ngủ dài.

Xế chiều, Tiêu Ngữ Hành xông vào phòng, sắc mặt không tốt, “Tối qua anh làm gì mà thức cả đêm không ngủ? Em trở về anh cũng không tỉnh.”

Rõ ràng là giọng nói chất vấn quen thuộc, khiến người trong mơ đang đắm chìm vào quá khứ là Cố Nam Đình cũng phải khó chịu, “Chuyện của anh lúc nào cần em phải điều tra vậy?”

Tiêu Ngữ Hành hừ một tiếng: “Em điều tra anh giúp cha mà.”

Sau đó nghe thấy có người nói ở dưới tầng: “Nam Đình, xuống ăn cơm thôi.”

Là Tiêu Tố. Cha tái hôn, bà ấy là mẹ kế, Tiêu Ngữ Hành là con riêng của bà.

Cố Nam Đình đáp lại: “Lập tức tới ngay, dì Tiêu.”

Hai anh em cùng nhau xuống nhà, cả quãng đường Tiêu Ngữ Hành luôn miệng đòi quà, “Không có đồ gì đó mới mẻ thì không cho anh ăn cơm!”

Thiếu nữ xinh đẹp 17 tuổi, một cái nhíu mày, một nụ cười đều phong tình. Cố Nam Đình xách Tiêu Ngữ Hành xuống tầng, trói cổ tay cô bé lại để tránh bị cô “Hành hung”, “Những thứ mới mẻ đó từ đâu tới nhiều như vậy? Anh lại không am hiểu về lĩnh vực phát minh.”

Tiêu Ngữ Hành không thoát được, giương giọng gọi cứu binh, “Cha mau nhìn, anh bắt nạt con.”

Cố Nam Đình như xách chú chim nhỏ nửa kéo nửa ôm mang cô vào phòng khách: “Chỉ tố cáo là giỏi! Lẽ nào em không phát hiện ra anh đã lớn đến cha không đánh nổi sao?”

Vào lúc này âm thanh một nam một nữ đồng thời nói:

“Nam Đình, đừng làm đau em con!”

“Hành Hành đừng làm phiền anh con!”

Cố Nam Đình nhìn sang nơi phát ra tiếng, chỉ thấy Cố Trường Minh cùng Tiêu Tố một trước một sau từ phòng bếp đi ra.

Trông cha anh không có vẻ già nua một chút nào, thân hình khoẻ khoắn, ánh mắt tinh nhuệ. Bên cạnh là vợ ông, cũng giống trong ký ức như thế, phong thái thoải mái, dịu dàng hiền thục.

Cố Nam Đình cười: “Cha, dì Tiêu.”

Tiêu Tố bước về phía anh: “Cuối cùng cũng trở về. Thời gian này con không ở nhà, có người vui chơi tới quên trời quên đất rồi.”

Giọng nói dì ôn nhu ấp áp, cùng với trong ánh mắt chân thành, lòng Cố Nam Đình ấm áp. Anh buông Tiêu Ngữ Hành ra, dang tay ôm Tiêu Tố: “Thật sao? Chờ con trông coi nó thật tốt.”

Tiêu Ngữ Hành kháng nghị: “Nói người nào? Con mới không có mê game như vậy.”

Tiêu Tố chọi chọi trán cô bé: “Dám làm không dám chịu.”

Tiêu ngữ hành kéo cánh tay Cố Trường Minh, “Cha người xem, mẹ lại bất công,giống như con là do nhặt được!”

Cố Trường Minh sủng ái vỗ vỗ đầu cô, “Con ghen sao? Từ trước đến nay cha vẫn luôn cùng chiến tuyến với con đó thôi.”

Tiêu Ngữ Hành không thừa nhận, “Con không có! Đàn ông đều là giống nhau, nói chuyện không đáng tin.”

Tiêu Tố quở trách: “Con bé này, nói cái gì đó.”

Tiêu Ngữ Hành buông tay Cố Trường Minh, chạy đến ghế salông ngồi xuống, “Anh sớm đáp ứng mang con đi du lịch, nhưng con đợi một năm rồi lại một năm, anh vẫn chưa hết bận. Hiện tại cha muốn nhường lại công ty cho anh, anh càng không thời gian làm tròn lời hứa rồi.”

Lời của cô bé khiến Cố Nam Đình nghĩ đến cái gì, anh không tự chủ ngả người ra sau ghế.

Tiêu Tố không có phát hiện ra con mình có gì kì lạ, trách yêu con gái: “Cho con cùng chúng ta cùng đi nghỉ phép con không chịu, càng muốn quấn quít lấy anh con.”


Tiêu Ngữ Hành tự có đạo lý: “Mẹ cùng cha đi hưởng tuần trăng mật, con đi theo làm bóng đèn sao? Đương nhiên phải thức thời một chút.” Nói xong cô nhìn Cố Nam Đình, “Nghỉ hè có thể đưa em đi Cổ Thành không? Mộc mạc, cổ kính, em muốn đi lâu lắm rồi.”

Cổ Thành? Không sai, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, con bé năm nay sẽ đi Cổ Thành, sau đó gặp phải ——

Cố Nam Đình không biết mình có nên đồng ý hay không, đi cùng con bé mặc kệ mọi khó khăn, hoặc là không làm gì cả, để mọi thứ thuận theo tự nhiên, trở thành “Lịch sử“.

Tiêu Ngữ Hành không hiểu thái độ của anh thay đổi trong nháy, đem trầm mặc trở thành từ chối.

Cô đánh Cố Nam Đình một hồi, “Anh trai xấu, không giữ lời hứa.”

Cố Trường Minh cùng Tiêu Tố bèn nhìn nhau cười, chỉ cho là cô bé đang làm nũng.

Chỉ có trong lòng Cố Nam Đình bỗng nhiên trùng xuống.

**********

Bóng đêm mị hoặc.

Thành phố Tế Vũ Trung vào đêm yên tĩnh lạ thường, Cố Nam Đình cầm một ly rượu đỏ cha cất giấu nhiều năm, dáng người kiên cường đứng cạnh ban công, yên tĩnh đến mức chỉ muốn cùng bóng đêm hòa làm một thể.

Một lúc lâu, anh để ly rượu xuống, lấy điện thoại ra, thậm chí không cần tra danh bạ, trực tiếp nhấn một dãy số.

Nhìn kỹ tên hiển thị trên màn hình di động, anh giật mình ấn nút hủy cuộc gọi.

Không nghĩ tới đầu dây bên kia lại được kết nối. Mãi đến khi đối phương hỏi hắn: “Alo?” Cố Nam Đình mới hoàn hồn.

Người bên kia đầu dây đợi vài giây không thấy ai trả lời, có chút thiếu kiên nhẫn, “Không nói lời nào thì tôi tắt máy.”

Đúng là cô ấy. Vào lúc này, cô vẫn đang sử dụng số điện thoại anh đã thuộc nằm lòng.

Là trùng hợp, hay là ——

Trong loa chính là giọng nói không thể nào quen thuộc hơn đối với anh, chân thực đến mê hoặc.

Nhưng anh chỉ có thể nói: “Xin lỗi, tôi gọi nhầm số.”

Gió dần dần mạnh hơn, lướt qua trán anh. Cố Nam Đình giơ tay che mắt, nặng nề thở dài.

**********

Phía nam thành phố, cũng như anh,Trình Tiêu còn chưa ngủ, dựa vào rèm cửa sổ nhìn ánh trăng qua khe cửa đến xuất thần.

Hạ Chí trở mình, “Ai vậy?”

Trình Tiêu thành thật trả lời: “Người ta gọi nhầm thôi.”

Hạ Chí mơ màng nói, “Nửa đêm canh ba quấy nhiễu giấc mộng của mày mà mày lại không mắng hắn?”

Trình Tiêu kéo kéo chăn bao lấy mình, “Đột nhiên tao muốn trở thành người tốt.”

Hạ Chí vui vẻ: “So với tưởng tượng của tao, sự nữ tính của mày đã tăng vọt lên lever max rồi.”

“Vậy trước đây không phải tao thấp đến mức không sống nổi sao?”

“Mày cho rằng bây giờ mày không phải sao?”

“Tao không muốn nói chuyện với mày nữa.”

Hạ Chí biết mình bị ghét bỏ, cô tựa sát lại, như trẻ con ôm lấy Trình Tiêu, “Ai, cuối cùng mày với vị ân nhân kia nói cái gì? Trước bị chuyện ‘ cà phê ’ của mày làm phân tâm nên quên hỏi.”


Trình Tiêu nhớ lại chuyện xảy ra sáng nay, “Nói cái gì? Lẽ nào xin lỗi anh ta?”

Hạ Chí cảm thấy lẽ ra nên như vậy: “Mày khiến cafe làm bẩn áo người ta, tất nhiên là phả xin lỗi người ta rồi.”

Cô đâu có chính thức đổ cafe lên áo người ta? Trình Tiêu nhắm mắt lại, “Cũng đúng, lớn tuổi như vậy cũng không dễ dàng.”

Bao nhiêu tuổi? Là ông chú sao? Hạ Chí tiếc nuối, “Còn tưởng rằng hai người sẽ trao đổi số điện thoại, sau đó phát triển này nọ.”

Trình Tiêu kết luận, “Mày bị ngôn tình đầu độc quá nặng.”

Hạ Chí thay đổi đề tài: “Không gọi điện thoại cho “chồng chưa cưới” của mày à?”

Trình Tiêu lắc đầu, trả lời: “Không.”

Hạ Chí trêu chọc, “Sợ người nhận điện là phụ nữ?”

Trình Tiêu nói thẳng: “Tao không rành diễn kịch, nói một đằng làm một nẻo, nghe hắn ta giải thích trong khi không có tí lời nào là thật lòng thì thà khiến hắn trở tay không kịp.” Trong lời nói đã thừa nhận sự thật bạn trai bắt cá hai tay.

Hạ Chí giơ ngón tay cái lên với cô, “Mày đến cả bóng hắn ta cũng không thấy, làm sao khiến hắn ứng phó không kịp?”

Trình Tiêu nhìn chằm chằm Hạ Chí, trong mắt có khẳng định sức lực của mình.

Hạ Chí cắt một tiếng, “Làm sao biết tao lấy được địa chỉ mới nhà hắn?”

Trình Tiêu dùng ngón chỏ chọi cô nàng, “Tao biết tỏng suy nghĩ hư hỏng của mày rồi, Hạ cô nương.”

Hạ Chí vô hại cười, “Ai bảo tao không coi trọng hắn. Có cơ hội không hại hắn, không phải rất lãng phí tâm cơ sâu như biển của tao sao.”

“Không biết còn tưởng rằng mày thầm mến hắn, muốn đào góc tường tao đấy.”

“Tao đâu có.”

“Mày vốn thế mà.”

Hạ Chí không để ý lắm, “Vì cứu mày thì nước sôi lửa bỏng tao cũng là liều mạng.”

**********

Mưa phùn triền miên, mãi lâu sau mới ngừng. Hít thở không khí trong lành, chạy trên đường phố ẩm ướt, Trình Tiêu phóng như bay.

Hạ Chí chỉ sợ cái này. Cô nắm chặt dây an toàn, nhịn xuống hàm răng run lên, “Tao sẽ không nên nói cho mày biết cà phê, chìa khóa xe của tao để đâu! Miệng tao quá thiếu nợ!”

Cô nàng càng sợ, Trình Tiêu càng phóng nhanh hơn, “Cafe đối với mày tình nồng ý đậm không thể tách rời, mày đi công tác mà không đem xe? Đánh chết tao cũng không tin.”

Hạ Chí vẫn tranh cãi cùng với cô, “Mày đố kị với cà phê yêu quý của tao!”

Trình Tiêu dùng sức đạp cần ga, tăng tốc.

Hạ Chí nhắc nhở cô: “Trình Tiêu mày dám phóng nhanh hơn nữa, tao không thèm chơi với mày nữa!”

Hạ cô nương rất cá tính, nói được làm được. Trình Tiêu cười giảm tốc độ.

Phía trước giao lộ đang bật đèn xanh, Trình Tiêu nghĩ vài giây nữa sẽ chuyển sang đèn vàng, phía trước các cô hoàn toàn không có trở ngại. Kết quả, ngay khi cô chuẩn bị không để ý uy hiếp của Hạ cô nương, đạp chân ga tăng tốc, thì từ đâu một chiếc BMW lao tới, một cước dẫm lên phanh xe dừng lại.

Trình Tiêu phản ứng đủ nhanh. Mặc dù cô cố gắng phanh gấp nhưng vẫn không thể may mắn thoát khỏi đâm phải đuôi xe người ta.

Hạ Chí người vừa mới nhận được giấy phép lái xe sợ hãi không thôi, giọng cô run run nhắc nhở: “Người ta bảo, bất luận thế nào, tông vào đuôi xe người ta phải chịu trách nhiệm.”


Trình Tiêu cởi dây an toàn xuống xe.

**********

Chủ xe BMW đúng là phụ nữ. Nhưng không lớn tuổi, mà là tuổi thanh xuân giống như Trình Tiêu, trang phục Chanel kinh điển, trang điểm tinh xảo, khí chất rất xứng đôi với BMW.

Cứ việc tức giận, trách nhiệm đền tiền bồi thường tông vào đuôi xe Trình Tiêu cô sẽ chịu. Trình Tiêu xuống xe, dùng sức đóng sầm cửa xe lại, cô định thu bớt kiêu ngạo lại, khiêm tốn một chút, trưng cầu ý kiến xử lý của đối phương.

Nhưng mà, cô không kịp mở miệng, chủ xe BMW đã trách móc một cách khinh thường, “Mắt cô bị mù sao? Làm sai rồi không biết bay qua đây xin lỗi một tiếng?”

Nhìn đèn xe mình bị va vào trở nên xấu xí, Trình Tiêu lại mặc nhàn nhã tùy ý, cùng chiếc xe tầm thường phía sau, càng hung hăng: “Xe như vậy cũng dãn chạy trên đường, thật là dũng sĩ không sợ chết. Chỉ là, muốn nổi tiếng sao?”

“Nghèo có ảnh hưởng đến miếng ăn nhà cô?” Hạ Chí đầu tiên muốn xin lỗi cô ta trước, hiện nay liền phát hỏa, “Cô bận tâm quá nhiều rồi tiểu thư!”

Cô chủ xe BMW hùng hổ doạ người: “Tông vào đuôi xe người khác còn nói láo? Tôi nói cho các cô biết, táng gia bại sản cũng phải bồi thường cho tôi.”

Trình Tiêu cảm thấy nhân nhượng một chút đi xin lỗi người ta cho yên chuyện. Cô nhấc chân, giày cao gót trực tiếp đá lên thân xe BMW, “Táng gia bại sản? Chỉ bằng nó?!”

Nhất thời cửa xe bị lõm xuống, lửa giận của cô ta càng tăng lên, “Ra vẻ giàu sang đúng không? Vậy đừng đi tìm bảo hiểm trợ giup, giải quyết riêng!”

“Được đó, giải quyết riêng.” Trình Tiêu đạt được mục đích, đi về phía xe của mình, ngồi lên chỗ lái xe, bên cạnh là tiếng kêu la “Đừng đi” của tiểu thư BMW, cô lái đỗ ven đường.

Là bạn tốt của Trình Tiêu, Hạ Chí liền hiểu cô ấy định làm gì, chỉ bảo cho cô tiểu thư BMW, “Đem đống đồng nát sắt vụn dừng sang một bên, đừng làm ảnh hưởng giao thông. Làm sao, mở không được? Ơ, cùng xe của chúng tôi va đập nhẹ mà cũng hỏng, thật yếu đuối! Giúp cô gọi xe kéo nhé?”

Cô ta trừng mắt với Trình Tiêu: “Các cô đừng hối hận!”

Trình Tiêu cười, lấy điện thoại di động ra gọi điện: “Là tôi, kêu người đưa chi phiếu cho tôi, đường XXX phố XXX.” Nói địa chỉ xong, cô mới nhìn về phía tiểu thư

BMW, “Định giá!”

Ngực cô ta bởi vì tức giận mà phập phồng, “Cẩn thận giả bộ quá mức, lát nữa làm lộ mặt chuột.”

Trình Tiêu nghiêng đầu cười, như muốn nói “Phiền cô quan tâm rồi“.

Cô ta nghiến răng nghiến lợi: “Tôi nói sai sao? Thái độ của cô như thế là ý gì?”

Trình Tiêu lấy giọng thanh thúy, hòa hoãn đáp lại: “Đừng nóng giận, mau già.”

Tiểu thư BMW bị chọc giận, cô ta một cước đá vào lốp xe, “Có bản lĩnh đừng đi!” Chắc là chân bị đau, vẻ mặt cô ta như muốn khóc ngồi trở lại BMW, tiếng còi xe bên ngoài réo không ngừng, cô ta đỗ xe vào ven đường, bắt đầu gọi điện thoại.

Hạ Chí giận không có chỗ phát tiết: “Xui xẻo, trước khi ra cửa quên không nhìn giờ hoàng đạo.”

**********

Mười phút sau, một chiếc Bentley từ xa đến gần. Cửa xe mở ra, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, nhìn thấy Trình Tiêu, ông ta hơi khom người, hai tay đưa ra tờ chi phiếu.

Trình Tiêu hơi cười, “Lại gây thêm phiền toái cho chú rồi, chú Lý.”

Chú Lý tỉ mỉ nhìn cô từ đầu đến chân một lượt, “Không bị thương là tốt rồi.”

Người đi rồi, Trình Tiêu mới lười biếng dựa vào xe của mình, giương giọng hỏi: “Cùng cứu binh thương lượng giá cả sao? Tôi không nhiều thời gian cùng cô lãng phí đâu.”

Ánh mắt tiểu thư BMW xẹt qua chiếc Bentley kia so với BMW của mình còn đắt hơn, nhất thời nghẹn lời.

Đúng lúc, một chiếc xe không tính là xa lạ vội vã đến, dừng bên cạnh BMW.

Mắt tiểu thư BMW bắt đầu ấp ủ trong hốc mắt, cô ta chạy nhanh tới, nhào vào lồng ngực người vừa mới đến.

“Phỉ Diệu?” Chờ thấy rõ người tới, Hạ Chí không nhịn được mắng: “Chịu chết còn không biết chọn thời điểm!”

Sắc mặt Trình Tiêu hoàn toàn lạnh xuống.

Phỉ Diệu nhìn thấy vẻ mặt thay đổi của cô, cảm thấy lạnh sống lưng.

Không rõ vì sao tiểu thư BMW còn oan ức oán giận: “Hai người kia tông vào đuôi xe của em trước còn mắng người!”

Phỉ Diệu day day huyệt thái dương, muốn khuyên cô nàng quên đi.

Tiểu thư BMW không muốn: “Không thể bỏ qua dễ dàng như vậy. Cô ta va hỏng xe người ta, còn nhục nhã người ta.”

Trình Tiêu đi tới, giọng điệu thật lạnh, tốc độ nói rất chậm hỏi: “Ai đây?”


Tiểu thư BMW tưởng hỏi mình. Đương nhiên, Trình Tiêu đúng là hỏi cô ta, chỉ có điều người nên trả lời, là vị cứu tinh kia.

Cô lạnh lùng nhìn kỹ, Phỉ Diệu trầm mặc trong chớp mắt.

Tiểu thư BMW trả lời đương nhiên: “Anh ấy là vị hôn phu của tôi!”

Hạ Chí đi tới, lạnh giọng nói: “Không hỏi cô!”

Ánh mắt Trình Tiêu có chút nguy hiểm, “Thật sao?”

Phỉ Diệu biết cô hỏi mình. Ánh mắt tiểu thư BMW nghi hoặc, hắn thừa nhận: “Ừ.”

“A.” Trình Tiêu cười gằn.

Một giây sau Hạ Chí liền muốn đi tới, tát Phỉ Diệu một cái.

Trình Tiêu kéo cô ấy lại, muốn cô đừng nhúng tay vào, chính mình thì lại một lần nữa ngồi vào trong xe, đạp chân ga.

Hạ Chí mới vừa “A” một tiếng, liền nghe thấy tiếng nổ động cơ. Sau đó, xe của cô ấy trức tiếp đụng vào BMW.

Hạ Chí sợ hãi gọi: “Tiêu!”

“Xe của tôi!” Tiểu thư BMW tránh thoát cánh tay Phỉ Diệu, chạy đến chiếc xe của mình.

Phỉ Diệu cũng theo bản năng gọi: “Trình Tiêu!”

Đương nhiên là không kịp thay đổi cái gì.

BMW tàn nhẫn bị hỏng thêm.

Tiểu thư BMW xông tới mắng: “Cô là kẻ điên!”

“Nói đúng, cô có bệnh viện tổng hợp, bệnh viện đa khoa nào tốt không?” Trình Tiêu xuống xe, đem chi phiếu vung ra trước mặt Phỉ Diệu: “Con số tùy các người điền.”

Tiểu thư BMW phản ứng lại, nhìn chằm chằm Trình Tiêu, “Cô là người nào?”

Trình Tiêu dáng vẻ lạnh nhạt: “Hỏi chồng chưa cưới của cô, hắn có nghĩa vụ giải thích việc này với tôi.” Sau đó đưa tay, không chút thương hoa tiếc ngọc đẩy cô ta ra: “Chó khôn không cản đường.”

Đối phương không chịu nổi, phẫn nộ chất vấn, “Cô mắng ai là chó!”

Trình Tiêu cũng không quay đầu lại: “Ai gấp liền mắng.”

Tiểu thư BMW đuổi theo.

Đúng lúc Phỉ Diệu ngăn cô ta lại.

**********

Trình Tiêu nhìn mọi người vây xem, bình tĩnh hỏi: “Mọi người đứng bất động ở đây, là chờ tôi thu phí sao?”

Đoàn người tản đi, Hạ Chí hướng Trình Tiêu rống: “Mày có bệnh à, muốn cùng hắn liều mạng?”

“Hắn cũng xứng!” Thấy Hạ Chí như muốn ăn thịt người nhìn mình chằm chằm, Trình Tiêu còn cười được: “Sợ cái gì? Tao là nữ phi công nhỏ nhắn, xinh xắn, bất tử.”

“Bệnh thần kinh! Tâm trạng kích động này chưa bao giờ mày có!” Hạ Chí đẩy cô một cái: “Phát tiết xong chứ? Hiện tại nên giải quyết phiền phức của chúng ta rồi.”

“Mày không cần phải để ý đâu.”

“Không phải là vấn đề.”

Trình Tiêu quay đầu lại, nhìn thấy cách đó không xa, vị “Ân nhân” trên máy bay lần trước từ một chiếc Porsche đi xuống, mà đầu xe Porsche...... hình như bị đụng phải!

Đại não load vài giây.

Vẻ mặt Trình Tiêu ngu ngơ vô tội: “Sao thế?”

Hạ Chí bó tay: “Mày lên nhầm xe rồi.”

“Mịa nó!” Trình Tiêu an ủi: “Đúng là thiếu nữ không nên vọng động!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận