Máu Tôi Không Ngon Đâu


Quen biết được nửa năm, trời trở lạnh, Trương Khải Minh phát hiện (muỗi) Trương Văn ngủ ngày càng nhiều, tỉnh dậy cũng rất lờ đờ rũ rượi.

Chuyện này quả thực là ban ân của vạn vật thiên nhiên dành cho nhân loại! Gấu chó còn phải ngủ đông huống chi một con muỗi! Sơn vũ ngân xà, nguyên trì lạp tượng (mô tả mùa đông tuyết rơi trắng xoá), mùa đông là mùa đẹp nhất tuyệt vời nhất trong năm! Yà hú! Tôi yêu mùa đông!

Hắc hắc! Em sẽ cho anh biết cái gì mới là lên giường bảy lần không nhũn chân chính! Cái gì là tinh tuý của long dương mười tám thức! Cái gì là vạn vật chi linh thần thánh bất khả xâm phạm!

Còn chưa đến sáu giờ, trời đã sầm tối, màn đêm tà ác vội vàng buông xuống. Trương Khải Minh ngồi trên nắp bồn cầu, trong lòng ôm một cái hộp không lớn lắm, bên trong là thứ đồ gì đó hắn đặt hàng trên mạng không thể cho ai biết.

Xét thấy Trương Văn hầu như lúc nào cũng dính một chỗ với hắn, chỉ có lúc này (vất vả tranh thủ vô WC để có chút không gian riêng tư) hắn mới có thể thần không biết muỗi không hay mở hộp.

“Xoẹt” một tiếng, chiếc hộp Pandora kì bí bị mở ra, lộ ra bên trong một đống loại dây màu đen. Trương Khải Minh moi từ trong ra một đôi cái còng tay còng chân bằng da, trong đầu không ngừng YY tí nữa sẽ buộc Trương Văn thành tư thế gì ——- hình chữ đại (minh hoạ: 大)? – coi bộ không sáng tạo lắm, quỳ sấp? – về sau nhất định sẽ bị trả thù, nghiêng người nâng một chân lên? – không biết dây có đủ dài không ta…

Không được, sắp phun máu mũi rồi. Mặc kệ, bất chấp hết, tính sau! Tình trạng hiện giờ của Khải Minh em coi bộ có xài một lần hết mười tám thức long dương cũng không có vấn đề gì!


Mấy cái kia trước cứ giấu trong phòng vệ sinh, dù sao bôi trơn để ở giường còn đủ dùng. Hắc hắc!

Trương Khải Minh nhét còng vào túi, mở cửa phòng ngủ, Trương Văn đang nằm trên giường ngẩng đầu nhìn hắn. Bỏ qua biểu tình ‘Chờ đến mất kiên nhẫn’ kia, quả thực đúng là phi tử chờ Hoàng thượng tới lâm hạnh mà! Kia cái mông vểnh, kia cái eo thon!

Trương Văn giường mắt nhìn Khải Minh em tinh thần tràn trề, đổi thành cái tư thế lưu manh, lười biếng nói, “Hôm nay không có sức, ta lấy tay giải quyết giúp em.”

Trương Khải Minh vừa nghe liền hân hoan vui sướng, bật người phát rồ, “Không có việc gì không có việc gì, anh cứ nghỉ ngơi cho tốt.”

Nói xong hắn vươn tay vào túi quần, lấy cái còng ra xông lên, không nói hai lời khoá tay Trương Văn lên quá đầu.

Trương Văn nhướn mày, cũng không giận, lười biếng như trước nhìn Trương Khải Minh.


Trương Khải Minh rùng mình, nhưng đến lúc này mà từ bỏ thì không phải là đàn ông! Cho dù về sau bị trả thù cũng không vấn đề gì sất!

Vì thế Trương Khải Minh dưới ánh nhìn của Trương Văn còng nốt chân y lại.

Trương Văn búng ngón tay, quần áo của Trương Khải Minh liền biến mất. Búng cái nữa, người y cũng trống trơn, nhưng một bộ còng tay còng chân đã nằm trong tay y.

Trương Văn, “Còn thứ tốt gì nữa?”

“…”

“Ở trong phòng vệ sinh đúng không.”

….

Vì cớ gì mua còng còn tặng bịt mắt, mua đai cổ còn tặng dây xích, mua roi da còn tặng kẹp ngực, mua trứng rung còn tặng pin…Chủ cửa hàng sao anh lại làm ăn thiếu tính toán như thế hả!

Đêm mùa đông còn dài, rất dài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận