Mạt Thế Trọng Sinh Chi Trọng Hoạch Tân Sinh


Tình huống bất thường, tên áo trắng hiển nhiên sẽ không ngu tới mức tự mình vọt ra kiểm tra, mà chỉ vào hai người mới gia nhập để bọn họ đi thử mìn.


Một trong số đó chính là thiếu niên không ngừng nôn mửa đêm qua.


Sau khi ăn xong bữa tối nọ, vẻ mặt của những người mới đến này tựa hồ có chút không giống, giữa hai hàng chân mày thiếu đi vài phần sợ hãi, nhiều thêm vài phần tàn nhẫn.


Chỉ là người trẻ tuổi này vẫn còn vài phần nhát gan, hắn đã thử sự lợi hại của phát ti đằng kia, đương nhiên sợ hãi.


“Đừng sợ, tôi đi với cậu.” Người nói chuyện chính là người bị cụt một tay giúp hắn giải vây.


Tên áo trắng không quản là ai đi, chỉ không kiên nhẫn phất tay, tâm tư của hắn, tất cả đều đặt trên việc tại sao tế đằng lại biến mất.


Vì thế, hai người cong lưng, chậm rãi đi tới gần về phía ‘cạm bẫy’ đã được thiết kế trước đó.


“Anh Hủ, rất cảm ơn anh.” Người trẻ tuổi cảm kích nhỏ giọng nói.


Tên cụt tay kia nhìn hắn một cái nói: “Giữa tôi và cậu không cần phải khách sáo như vậy.” Trên thực tế, nhìn thấy thiếu niên trước mặt vô cùng chật vật, không còn nửa phần kiêu ngạo như ngày trước, trong lòng tên cụt tay cực kỳ khinh thường.


Do nhớ rõ, lần đầu tiên thấy nơi này, hắn vẫn cao ngạo giống như chim công vậy, lưng dựa cây to hóng mát, rõ ràng từ trên xuống dưới không điểm nào tốt, vậy mà lại biết cách đầu thai vào chỗ tốt! Viên Thiệu Hoa này là vậy! Toàn Hiểu Vũ cũng là vậy!


Nhớ tới Toàn Hiểu Vũ, tên cụt tay nhịn không được oán hận cắn chặt răng, nếu không phải cậu ta, Ôn Đồng sẽ không chết, mình cũng sẽ không mất đi một cánh tay!


Nếu như Ôn Đồng còn sống, nếu như cánh tay mình vẫn còn sẽ không có chuyện bởi vì vậy mà tổn hại sức mạnh, sẽ không bị người khinh thường, sẽ không phải bất đắc dĩ nghe lời sai khiến của tên Vệ Lí kia, mang theo Viên Thiệu Hoa lên Bắc, mượn thế lực của hắn đi đầu nhập vào kinh đô nương tựa người bác gì gì đó của hắn.


Nếu không phải ra khỏi căn cứ sao lại gặp phải chuyện đáng sợ như vậy!


Tên cụt tay oán hận nghĩ. Đúng vậy, hắn chính là Gia Luân Hủ trước đây ở bên ngoài J thị bị Toàn Hiểu Vũ chém đứt cánh tay. Mà thiếu niên bên cạnh hắn chính là con trai của Viên Long, Viên Thiệu Hoa.


Sau khi J thị bị diệt, bọn họ may mắn còn sống, vì thế Gia Luân Hủ đi theo Lôi Sư, Viên Thiệu Hoa đi theo Thái Viễn Hàn, thành lập căn cứ Thiên Trạch.


Mới bắt đầu còn tốt, Lôi Sư nhớ tình cũ, đối với Gia Luân Hủ mất đi cánh tay coi như chú ý chăm sóc. Viên Thiệu Hoa thì không may mắn như vậy, một đứa nhỏ ngu ngốc mất đi sự che chở của cha, với tính tình của Thái Viễn Hàn có thể thu dụng hắn đã rất không tồi, nào có chuyện chăm lo tới chốn.


Căn cứ Thiên Trạch phát triển cũng không phải nhất thành bất biến* (Đã hình thành thì không thay đổi.), theo thời gian trôi qua và sự lớn mạnh dần của Thiên Trạch, Gia Luân Hủ càng ngày càng không được xem trọng, khi có càng nhiều dị năng giả thực lực mạnh mẽ gia nhập vào, sự tồn tại của hắn trở nên suy yếu.


Sau cùng, quả thực là từ một trong những thủ lĩnh lưu lạc thành một gã dị năng giả bình thường nhất ở tầng lớp thấp nhất.


Nhưng mà hắn không cam lòng! Sau khi từng có dã tâm và sức mạnh cường đại, hắn không hề cam tâm làm người bình thường, hắn muốn đoạt về địa vị của mình, một lần nữa đứng trên đỉnh quyền lợi.


Viên Thiệu Hoa thì thê thảm hơn, người thường không có sự che chở, trong thế giới cấp bậc tang thi càng ngày càng cao dị năng giả cũng càng ngày càng nhiều, phải gian nan sinh tồn.


Hắn từ bỏ tất cả kiêu ngạo trong quá khứ, từ bỏ tôn nghiêm, kéo dài hơi tàn.


Khi Vệ Lí và An đại tiểu thư đến là bước ngoặt trong đời của bọn hắn.


Sau khi họ đến, cùng cao tầng thần thần bí bí hơn một tháng, sau đó bắt đầu chiêu mộ người có chí nguyện trong căn cứ.


Dị năng giả người thường không giới hạn, nghe nói có thể khai phá và thăng cấp dị năng, chỉ là có vấn đề về xác suất, về phần xác suất là bao nhiêu thì không có tỉ mỉ nói.


Vì tương lai, Gia Luân Hủ quyết đoán tham dự thí nghiệm này. Mà ngay lúc đó Viên Thiệu Hoa đang sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng cũng tham dự thí nghiệm này.


Mãi đến sau này bọn họ mới biết được, xác suất thành công của thí nghiệm này thấp đến đáng sợ, một trăm người tham gia cũng chỉ có ba bốn người còn sống, những người khác toàn bộ tang thi hóa.


Nhưng mà, bọn họ cũng tự nhận mình nắm chắc bí mật dùng tinh hạch tang thi để thăng cấp dị năng.


Vì thế, đám người Vệ Lí lại đánh chủ ý lên căn cứ Thự Quang.


Phát triển của căn cứ Thự Quang vượt ra ngoài tầm dự đoán của bọn họ, Tiêu Tử Nhiên đem căn cứ Thự Quang tạo thành một khung cảnh phồn thịnh quang vinh.


Bởi vì Tiêu Tử Nhiên đối với bọn họ tồn tại phản cảm, căn cứ Thiên Trạch vài lần bàn bạc đều không có kết quả, xét thấy song phương đều muốn hòa bình phát triển, mấy ý nghĩ xấu xa trong đầu kia cũng không thể để lộ ra ngoài, cho nên căn cứ ai người náy phát triển, vậy mà có thể sống yên ổn với nhau.


Sở Thiên trở về là cơ hội Vệ Lí hạ quyết tâm đi thăm viếng Thự Quang.


Gã đàn ông mới Toàn Hiểu Vũ coi trọng lấy tư thế cực kỳ phong quang về tới căn cứ Thự Quang, được toàn thể cao tầng căn cứ Thự Quang xuất động nghênh đón.


Khi tin tức này truyền đến, Gia Luân Hủ cảm thấy thật giống như một cái gai hung hăng đâm vào trong lòng mình.


Hết thảy đều giống như đang trào phúng mình vô năng vậy.


Liền ngay cả Vệ Lí kiêu ngạo tự cao ở căn cứ Thiên Trạch cũng điên cuồng chạy tới thăm viếng Thự Quang, sau khi trở về lại đổi xưng hô với Sở Thiên thành cậu Sở, mà mình thì sao chứ? Hắn nhìn một cái cũng ngại bẩn!


Vệ Lí một mặt tự mình đàm phán với Thự Quang, một mặt phái gã thân tín đi đưa tin tức về đến kinh đô. Về phần ‘tin tức’ này là cái gì Gia Luân Hủ không có tư cách để biết đến.


Vì thế, Gia Luân Hủ liền thành một trong những người bị chỉ định đi hộ tống, cùng lúc đó, người bị chỉ định còn bao gồm cả ba người dự bị tham dự vào cuộc thí nghiệm, trong ba người này gồm có Viên Thiệu Hoa vừa được khai phá dị năng hệ trị liệu cấp một.


Này cũng là nguyên nhân Gia Luân Hủ liên tiếp đối xử tốt với hắn, ngoại trừ việc hắn là dị năng giả hệ trị liệu ra, càng nhiều hơn là người bác làm quan to ở kinh đô của hắn.


Đây chính là một cơ hội, Gia Luân Hủ rất khát vọng cơ hội này. Hắn hiện tại làm một kẻ sa cơ thất thế, hắn nhất định sẽ không bỏ qua một chút cơ hội có thể sinh tồn nào cả.


Hồi ức đến đó, Gia Luân Hủ không dám lại đi nghĩ thêm gì nữa, dùng sức lắc đầu, đi về phía ‘cạm bẫy’ trước mắt.


Hai người không dám trực tiếp vọt vào khối đất trống, nhưng mà tránh ở phía sau một cái cây nhìn xuyên qua vẫn mơ hồ có thể nhìn ra dấu vết lửa thiêu.


Chẳng lẽ, toàn bộ đều bị chết cháy sao?


Nhớ tới tế đằng kia, Gia Luân Hủ lại ngứa ran cả da đầu. Thứ kia đúng là sợ lửa, lúc ấy trong đội ngũ của bọn họ cũng không phải không có hỏa hệ dị năng giả, nhưng mà hỏa cầu của dị năng giả cấp ba căn bản là đốt không được, chúng nó quá nhanh, trên người còn mang theo khí đen có độc tính.


Thứ kia trừ lửa ra cái gì cũng không sợ, một khi dính vào người thì coi như xong, bọn họ chính bởi vì vậy mà bị bắt.


Mà hiện tại, trong thân thể bọn họ vẫn còn tồn tại một bộ phận của tế đằng, đây là cách thức gã áo trắng khống chế bọn họ.


Gia Luân Hủ cắn chặt răng, chậm rãi ra khỏi cánh rừng, đi tới chỗ thiết kế cạm bẫy, so với việc chậm trễ bị tên kia tra tấn, còn không bằng mạo hiểm đi ra ngoài nhìn cho cẩn thận.


Thấy Gia Luân Hủ đi ra khỏi vật che chắn, Viên Thiệu Hoa đưa tay muốn ngăn cản, rồi lại đột nhiên nhớ tới cái gì đó, thân thể co rúm lại, khẽ cắn môi gắt gao đi theo.


“Di! Đúng là người quen nha!”


Mấy người Sở Thiên đang đứng ở trên đỉnh một cái cây có tầm nhìn không tồi, nhìn xuống khoảng đất trống xảy ra cuộc chiến đêm qua.


Trên cây nhánh nhiều lá dày, bên dưới sẽ nhất thời không dễ phát hiện, mà bọn họ lại có thể nhìn thấy rõ ràng tình huống bên dưới.


Càng chủ yếu chính là, Sở Thiên dùng tinh thần lực của mình xây dựng một cái không gian che chắn, thông qua tác dụng tinh thần khiến người khác không phát hiện ra chỗ này.


Cũng vì thế bọn họ mới không kiêng nể gì nói chuyện mà không cần lo lắng bị phát hiện.


“Người của Thiên Trạch!” Vẻ mặt Tiêu Tử Nhiên gần như âm trầm đến mức có thể chảy nước. Làm sao cũng không nghĩ tới, độc thủ làm ra loại chuyện này lại là căn cứ Thiên Trạch mà bọn họ vẫn luôn khinh thường.


Nhìn thấy Gia Luân Hủ xuất hiện, vẻ mặt Toàn Hiểu Vũ có chút phức tạp, không nghĩ tới, hắn vậy mà còn sống, hơn nữa, còn gặp được hắn.


Cùng lúc đó, cậu có chút không yên nhìn Sở Thiên một cái, cũng may Sở Thiên cũng không có biểu hiện ra cảm xúc gì đặc biệt.


“Người đúng là người của Thiên Trạch, nhưng chuyện chưa hẳn là do Thiên Trạch làm.” Ánh mắt Sở Thiên nhìn chằm chằm hành động hai người bên dưới thản nhiên nói.


“Hả?” Tiêu Tử Nhiên mang theo nghi vấn nhìn Sở Thiên.


“Với bản tính của bọn họ, nếu thật sự nắm trong tay thứ đáng sợ kia, chỉ sợ từ sớm đã coi đây là lợi thế đến lột chúng ta một lớp da rồi, sao có thể để yên mặc cho chúng ta phát triển.”


“Hiện tại người đầu nhập vào căn cứ Thiên Trạch nhiều như vậy, bọn họ không thiếu nhất chính là người, hà tất chi phải lén lút tạo ra sự kiện dân cư mất tích.” Sở Thiên phân tích nói.


“Vậy hai người này sao lại xuất hiện ở đây?”


“Còn nhớ rõ một đám người Thiên Trạch lén lút đi về phương Bắc không? Tuy rằng tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà, chúng ta rất nhanh sẽ có câu trả lời.” Sở Thiên nâng nâng cằm chỉ về người ở bên kia.


Mà Gia Luân Hủ vài lần thăm dò, xác định không có nguy hiểm mới ra hiệu cho gã áo trắng.


Vì thế mấy người kia đồng loạt chui ra khỏi rừng.


Nhìn thấy mặt đất bị cháy đen, gã áo trắng phát ra tiếng gầm giận dữ. Nhưng mà, đồng thời, hắn cũng từ diện tích mặt đất bị cháy đen có thể suy đoán, mức độ thiêu đốt này không thể đủ để thiêu hủy toàn bộ tế đằng của hắn.


Vậy thì số tế đằng còn lại đi đâu?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận