Mạt Thế Lưu Vong



Cùng lúc đó ở một nơi nào đó trên trái đất.Nơi này có một tòa thành trì hùng vĩ nằm trong một dãy núi vây quanh.

Nơi này rất gần dãy Hoàng Liên Sơn, ở bốn phía dãy núi vạn khe hướng về phía trung tâm, vẻ đẹp nơi này thật là siêu quần xuất chúng.


Không chỉ được dãy núi bên ngoài vây xung quanh, nó còn được từng đám mây mù lượn lờ, những dải mây mù giống như một mảnh vải trắng noãn, ở giữa sườn núi mờ ảo lúc chìm lúc mờ ảo quay lại.So với bên ngoài như tận thế thì ở trong đây chính là tiên cảnh, có thể nói chính là tiên minh đối lập.Lúc này một bóng người phiêu dật như thuận gió mà bay đến, từ đỉnh núi này rồi đến đỉnh núi khác, cơ hồ không ngừng nghỉ, một thân ảnh giống cưỡi mây đạp gió mà lên thẳng đỉnh núi ngay gần tòa thành đó.Có thể từ đỉnh núi này bay đến đỉnh núi khác liên tục không ngừng nghỉ thì tu vi cũng ít nhất phải Lăng Vân cảnh.Tòa thành gần đỉnh núi này này hùng vĩ tráng lệ, như là một đầu Thái Cổ cự thú bồ cư trên mặt đất, làm cho người ta một loại trầm trọng áp bách cảm giác.Tòa thành này phi thường náo nhiệt, từ xa cũng có thấy được sự náo nhiệt của nó, người dân đi đầy đường, hàng quán ven đường cũng không thiếu, tại đó kiến trúc thiên kì bách quái, có cổ xưa có hiện đại, người đi trên đường cũng mặc theo kiểu cổ trang hoặc hiện đại.Người này ống tay áo vung lên, một đạo kình phong từ từ chậm rãi theo ống tay áo của hắn xuất hiện,mềm nhẹ thong thả, nhưng đống loạn thạch trước mặt lại đột nhiên vô thanh vô tức hóa thành bụi phấn bay đầy trời, hắn vung tay áo xuất một quyền lại đem đám bụi phấn bay ra ngoài rất xa.

Mặt đất trên đỉnh núi tự nhiên xuất hiện một phương viên rộng rãi ước chừng năm mươi trượng.Người nọ khẽ xoay mình cười một cái, hai tay huy động một cái thật mạnh, ở giũa nền phẳng bỗng một khối đá to chậm rãi bay lên, giống như tảng đá đã có sẵn ở dưới nền đất.Tảng đá lớn từ từ bay lên, hình dạng không ngừng biến hóa vi diệu, cuối cùng khéo léo hóa thành một bàn trà phẳng phiu sạch sẽ, bóng lộn đủ để soi gương.Người nọ theo cách làm đó mà ở bên cạnh bàn trà nho nhỏ lại làm ra ba cái ghế bành.Ghế bành tuy là làm từ tảng đá, nhưng ngồi trên cũng rất thoải mái, đường nét hài hòa giống như tự nhiên sinh ra.Người nọ ha ha cười, tùy tiện một trảo nắm vào tay một khối tảng đá lớn nhỏ, tùy tay nhào nặn, trong nháy mắt lại có thể biến thành một bình trà con.Bình trà vừa làm xong, lại có mấy cái chén trà xuất hiện, lúc này hắn mới dừng tay lại, trong lòng từ từ lấy ra một cái bọc nhỏ, bên trong chính là một nắm lá trà, người nọ có chút cẩn thận ngưng trọng khi cho trà vào ấm trà, lập tức tay khẽ vẫy, lập tức có linh khí ào ào bay đến rồi hóa thành nước rót vào ấm trà.Linh khí hóa lỏng!Trong chốc lát từ trong ấm trà tràn ra nhiệt khí chứng tỏ trà đã sôi.Người nọ hướng tới ba cái ghế bành ngồi xuống ghế chủ vị, đem bình trà cầm ở trong tay, trong ấm trà vẫn toát ra từng đợt nhiệt khí, hương trà nồng đậm hư không mà tràn ra, thật lâu sau đó không tiêu tan.Nhẹ nhàng nhấc bình trà lên, đầu tiên tự châm cho mình một ly, chỉ thấy nước trà ánh lên một màu xanh biếc, xanh thấy tận đáy, hương thơm nồng nàn bốn phía, chậm dãi hớp một miếng, trên mặt thẳn nhiên mỉm cười một cái.Người này nhìn tuổi cũng chỉ chừng ba mươi tuổi, mặt trắng như ngọc, môi hồng răng trắng, mắt sáng như sao, lông mày cách đều,.

Thân mặc áo bào trắng, bên hông đeo một cái đai lưng xanh nhạt, hơi có vẻ bó lại, lại càng lộ vẻ nhẹ nhàng khoan thai, tiêu sái xuất trần.Hắn cứ ngồi như vậy, ngồi ở giữa dãy núi vạn khe, mà lại như là ngồi tại trong nhà mình tiêu sái dị thường.


Gió núi lạnh thấu xương thổi lên tóc và áo bào của hắn, cả người hắn trông như là ngồi gió mà lướt tới…Cho dù có ai nhìn qua, cũng chỉ biết đây là một vị thư sinh cẩm tú, phong tư siêu nhiên, ai cũng không ngờ tới, vị thư sinh này thế nhưng lại có một thân tu vi kinh hãi thế tục!Vô thanh vô tức, thậm chí ngay cả mây mù trong sườn núi không chút lay động, cơ hồ cùng một lúc, bỗng xuất hiện hai cái bóng người bay đến trước mặt người áo trắng cực kì tiêu sái."Tới rồi à."Người mặc áo trắng vừa cười vừa đưa chén trà vào miệng nhấp một cái nói:"Ta chuẩn bị trà ngon, mời hai ngươi uống một phen, vừa lúc mới sôi.

Đây chính là cây trà hơn trăm năm trước ta đã tìm thấy trên đỉnh núi bị trận pháp ẩn dấu, hằng năm cũng chỉ thu hoạch hai ba lượt mà thôi, hai các ngươi rất có phúc."Ở đằng trước hắn, vốn là một lão giả mặc áo tím cùng một người trung niên mặc áo đen, hai người thần thái tiêu sái, lão già mặc áo tím tiên phong đạo cốt, thần thái tự tin như thiên hạ đều nằm trong tay, bên người quấn quanh mờ ảo đạo vận.


Trung niên áo đen thì khác, hình thể hùng tráng, thân cao hơn hai mét, cơ bắp đầy mình, khuôn mặt lạnh lùng, tràn đầy cảm giác thiết huyết.Hai người cùng hiện thân, lão giả mặc áo màu tím cùng trung niên áo đen tùy tiện ngồi bên cạnh."Nhạc Thanh Vân, ngươi cái tên mặt trắng này,…Ai, rốt cuộc nên nói thế nào với nhà ngươi đây! tám trước, ngươi chính là một bộ dáng bạch diện thư sinh đức hạnh như vậy, đến bây giờ vẫn là cái bộ dạng này, lão tử thấy nhà ngươi liền đau đầu! Ngươi làm ra cái bộ dạng như vậy chẳng nhẽ muốn đi câu dẫn con gái đàng hoàng nhà người ta hay sao? Ngươi thật không biết xấu hổ, có phải từng ấy năm chưa dùng qua sao! Còn có thể dùng sao?"Người áo trắng Nhạc Thanh Vân chính Tam đại nhân thành một trong Thanh Vân Thành thành chủ Nhạc Thanh Vân.Trung niên a thẳng tay bưng lên một chén trà, tùy tiên nói.

Một bên khinh bỉ nhìn Nhạc Thanh Vân, một bên đem nước trà một ngum nuốt xuống, lặp tức thoải mái thở hắt ra: "Cây trà được trận pháp che dấu có khác…Quả nhiên bất phàm…Chính là dễ uống…""Bớt nói nhảm, các ngươi đến đây muốn làm gì."Bạch y nhân Nhạc Thanh Vân khinh thường nói, nhắc tay tới bình trà rồi phản bác: "Ngươi nói ta là tên mặt trắng, không biết còn dùng được không? Ngươi trước xem ngươi Khúc Long trước đã, hậu cung chính là nhiều nhưng chỉ có một đứa con trai, hơn nữa còn là cái thể loại gì ta không biết nói nữa, ngươi hiện tại mà đi thì không biết cái đứa phá phách đó lúc ngươi về đã xanh cỏ chưa."Người áo đen Khúc Long chính là Tam đại nhân thành một trong Long Thành thành chủ Khúc Long."Người nào cũng biết, Bạch Diện thư sinh Nhạc Thanh Vân, ra vẻ bạch diện thư sinh trai bao bộ dáng nhưng căn bản chính là lão ngân tệ." "Còn ngươi Ngạo Long thần tướng Khúc Long căn bản từ đầu chí cuối đúng là cái bộ dạng lão sắc phôi, tự cho là bộ dạng cao lớn một chút, giết người nhiều một chút tưởng có thể biến mình anh tuấn hơn một tý sao? kỳ thật lại là một người phong lưu háo sắc, diện mạo có thể giấu diếm được ai? Điểm này, ít nhất vài chục năm trước ta đã được lĩnh giáo"Mới mở miệng liền xỉa xói hai người, người áo tang từ từ ngồi xuống, cử chỉ nhã nhặn bưng lên một li trà, ghé vào một bên mũi ngửi thật sâu, tiếp theo mới nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nhắm mắt lại, tinh tế thưởng thức, sau một lúc mới cảm than nói : "Quả thật là trà ngon! Vào miệng lưu hương, dư vị vô hạn.

Uống trà này nhắm mắt lại, đối mặt với một lão ngân tệ, một lão sắc phôi đích thực tâm tình có chút không viên mãn!""Đổng Giang Hải ngươi tốt đi đâu! Thiên Cơ toán tử Đổng Giang Hải bộ dạng tiên phong đạo cốt cuối cùng vẫn chính là một cái thần côn." Nhạc Thanh Vân cùng Khúc Long đồng thời quay lại đâm lão già áo tím kia một đao.Lão già áo tím Đổng Giang Hải chính là Tam đại nhân thành một trong Giang Hải Thành thành chủ Đổng Giang Hải..


.

..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận