Mãnh Phi Giá Đáo, Chọc Giận Cao Lãnh Tàn Vương


Edit: Chickenliverpate


Đêm khuya.


Mọi âm thanh đều trở nên im ắng.


Trong không gian tối tăm tại khách điếm Đại Ly lớn nhất kinh thành, ở một nơi khuất nhất trong căn phòng trên lầu ba.


"Đã cướp được hàng rồi chứ?"


"Đã cướp được, thưa chủ tử."


"Đám người đó như thế nào rồi?"


"Không chịu nghe lời, nói là nhất định sẽ báo cáo lên triều đình. Bọn chúng nói đã biết thân phận thật sự của người, nếu lần này thả bọn họ ra, nhất định sẽ không bỏ qua bất cứ người nào trong trấn.


"Tên lão tặc Ngụy Hòe đó, bản cung đã để ý lão rất lâu rồi. Nếu số hàng này thật sự rơi vào tay lão, không phải lão sẽ còn ghê gớm hơn nữa sao"


"Cái đó... Chủ tử, hiện tại chúng ta nên làm gì đây? Đám người đó nhất định không đi, khuyên như thế nào cũng..."


"Giết!"


Dưới ánh trăng, một bóng dáng cao lớn đang đứng khoanh tay bên cửa sổ.


Một làn gió mát rượi thổi qua cửa sổ, lướt qua người hắn, xuyên qua từng sợi tơ tằm cao quý lãnh khí trên cẩm bào nguyệt sắc, tướng mạo vốn đã cao quý, lúc này nhìn qua lại càng cao quý vạn phần. Dưới ánh trăng, làn da ngọc ngà của hắn lại càng tôn lên vẻ ma mị mê hoặc, chiếc cằm thon dài trên gương mặt mang đường nét hoàn hảo, cùng với sườn mặt rõ ràng không có bất cứ biểu tình nào lại khiến người ta rung động, quả thật đã làm cho người ta không chịu nổi mà nuốt nước miếng liên tục. Nhưng chỉ cần nhìn thấy bóng lưng của hắn, hình dáng sườn mặt nghiêng nghiêng của hắn, liền có thể cảm nhận được sự lạnh lùng như băng, cao ngạo như tuyết của hắn, không có người nào dám tiếp cận.


Nhưng mà, sự lạnh nhạt của hắn, mặc dù có thể đông cứng tất cả, lại khiến người ta mê hoặc không thể dời mắt.


Bờ môi đỏ tươi khinh bạc khêu gợi, khi thốt ra những lời hờ hững, không khí xung quanh hắn lập tức lạnh thêm mấy phần, cẩm bào sang trọng ôm lấy dáng người thon dài hoàn mỹ, hắn đứng đó, dưới ánh trăng, giống như yêu nghiệt xung quanh lấp lánh ánh hào quang, nhìn đặc biệt chói mắt.



"Vâng, thuộc hạ lập tức đi làm!"


Phía sau thân hình cao to quý phái đó, thiếu niên ôm bội kiếm tiếp nhận mệnh lệnh, trong mắt đồng thời hiện lên một tia kinh ngạc, vội vàng gật đầu đáp lại. Trong tư tâm đối với bóng lưng của chủ nhân đã cảm thấy không chịu nổi. Nhưng đây chỉ là bóng lưng, sợ rằng khi quay đầu đối diện trực tiếp, sẽ khiến cho người ta mê muội ngay.


Thiếu niên xoay người muốn ly khai, lúc này, lại nghe tiếng chủ nhân vọng đến từ bên cửa sổ:


"Tình hình nữ nhân kia như thế nào?"


"Chủ nhân, người là nói..."


Thiếu niên nghi hoặc một phen.


Dung nhan đó chợt động, vẻ mặt vốn không chút thay đổi, lúc này lại xuất hiện một loại cảm xúc không thể diễn tả. Hắn nhíu mày, đôi môi mỏng không tô mà đỏ hơi nhếch lên: "Nàng ấy vẫn còn không chịu thành thật sao!"


Biết chủ tử đang nói đến người nào, thiếu niên hơi chần chừ, rồi cúi đầu hồi đáp: "Hồi chủ tử, theo thuộc hạ quan sát, đã nhiều ngày nay, nàng kết giao với tam tiểu thư của Ngụy Thừa tướng, tiến cung, đi thần y cư tìm..."


"Đáng chết... Lui ra!" Hình nhân cao quý trầm giọng cắt ngang, trên mặt hắn hiện lên vẻ bực bội không tên.



Thiếu niên thấy thế, đành phải lui ra.


Hai cánh cửa nhanh chóng được khép lại, âm thanh đóng cửa vang lên, thì thân hình cao quý bên cửa sổ trong nháy mắt cũng đã xoay người lại, trong căn phòng tràn ngập ánh nến.


Ngọn nến không ngừng nhảy múa, ánh sáng của nó bao trùm lên dung nhan tuyệt mỹ tuyệt luân của một loại vưu vật, nhưng lại vì mỗ nữ nhân nào đó, mà trong đôi mắt hẹp dài mị hoặc của hắn lại xuất hiện một tia hờn giận.


...


Mấy ngày sau, mỗi ngày đều trôi qua bình an vô sự.


Trong lòng Tống Đại Mãnh vô cùng thư thái, mỗi ngày cùng Ngụy Lạc Xuyến tiến cung đi thần y cư gặp Trầm Ngạo, điều đó gần như biến thành thói quen tất yếu của nàng. Mà dường như mỗi ngày, Nhàn vương cũng đi sớm về trễ, thậm chí có vài ngày căn bản là cả đêm cũng chưa từng trở lại. Điều này làm cho lá gan của nàng trong nháy mắt cũng lớn hơn, rất tốt, nàng còn phải đề phòng một lão nữ nhân trong Ỷ Hà điện gọi là Hoàng hậu nương nương nữa!


Nhưng cái nàng bất ngờ chính là, rốt cục đến ngày thứ tư, tình hình đã mất đi thế cân bằng vốn có.


...


"Mấy ngày nay nàng đều chạy đến chỗ ta, bên phía Vương gia, thật sự không có việc gì sao?"


Ngày thứ ba kết giao với Ngụy Lạc Xuyến rồi cùng đến thần y cư, chiều hôm đó khi sắp chuẩn bị rời đi, Trầm Ngạo mang vẻ mặt lo lắng hỏi nàng.



"Không có việc gì, mấy ngày nay dường như hắn rất bận, mỗi ngày đều tiến cung gặp Hoàng thượng." Biết Trầm Ngạo đang lo lắng điều gì, Tống Đại Mãnh lắc đầu an ủi. "Hơn nữa đã mấy đêm hắn không trở về, có thể thật sự rất bận rộn."


Nói đến chuyện mấy đêm Nhàn vương suốt đêm không về, nàng nhịn không được lại nghĩ đến cảnh tượng hư hư thật thật đêm hôm đó, cảm giác áy náy đối với Trầm Ngạo lại tăng thêm vài phần. Chuyện này, nàng vẫn còn chưa thẳng thắn với Trầm Ngạo, cũng không nghĩ đến sẽ nói cho hắn biết.


Nhưng, sau khi Trầm Ngạo nghe xong, trong ánh mắt lại xuất hiện vẻ nghi hoặc: "Đã nhiều ngày Hoàng thượng chưa triệu kiến Vương gia, sao Vương gia lại ở chỗ Hoàng thượng được? Mà những ngày này ta đến tống khứ dược vật điều trị thân thể cho Hoàng thượng, cũng chưa từng nhìn thấy Vương gia, đừng nói đến chuyện tiến cung như Vương gia đã nói."


Nhìn thấy dáng vẻ nói chuyện chân thật của Trầm Ngạo, đáy lòng Tống Đại Mãnh cũng kinh ngạc không thôi: "Vương gia thật sự chưa từng tiến cung? Nhưng mà..." Không phải Nhàn vương đã nói hoàng đế triệu kiến hắn sao? Nếu hắn không tiến cung, vậy mấy ngày nay hắn đi sớm về trễ, thậm chí không về, thì đã đi đâu, bận rộn làm cái gì? Một nam nhân tay chân tàn tật ngay cả cuộc sống của bản thân cũng không thể tự liệu như hắn, còn có thể bận rộn cái gì? Thật sự là kỳ quái.


"Mặc kệ hắn, nàng không có việc gì là tốt rồi." Không bị phát hiện là tốt.


Sau khi Trầm Ngạo ôm ôm ấp ấp Tống Đại Mãnh xong, liền quay đầu nói với Ngụy Lạc Xuyến đang nũng nịu trừng mắt vì đã đợi bọn họ một hồi lâu: "Lạc Xuyến, Đại Mãnh giao cho muội, khi xuất cung tuyệt đối phải cẩn thận, đừng để người khác nhìn thấy."


"Những câu này, không cần huynh nói, Lạc Xuyến cũng biết." Ngụy Lạc Xuyến kéo tay Tống Đại Mãnh, vừa tinh nghịch nháy mắt cười với Tống Đại Mãnh: "Mãnh tỷ tỷ, tỷ xem vì tỷ mà Ngạo ca ca quá mức khẩn trương..."


Cũng như mấy ngày trước, việc xuất cung vô cùng thuận lợi, trên đường đi cũng không gặp người nào khả nghi. Sau khi chia tay Ngụy Lạc Xuyến tại góc đường, thì gặp một người từ phía vương phủ đi đến, trong lòng không biết tại sao lại trở nên rất kỳ quái.


Khi nàng biết mấy ngày liên tiếp Nhàn vương đi sớm về trễ đều không phải vào cung triệu kiến hoàng đế, trong lòng liền cảm thấy buồn bã khó hiểu. Mấy ngày nay, rốt cuộc Nhàn vương đã đi đâu, làm cái gì? Nàng hoàn toàn không biết, điều không thể giải thích là, vì sao hắn lại mượn danh nghĩa hoàng đế triệu kiến để gạt nàng?


Hôm nay nàng trở về có vẻ sớm, hai ngày trước đều qua giờ Dậu mới lưu luyến xuất cung, mà Trầm Ngạo cũng vì lo lắng nàng bị Nhàn vương phát hiện, nên để cho nàng hồi phủ sớm hơn một chút. Ước chừng khoảng giờ Thân ba khắc, nàng đã xuất hiện tại cửa sau của vương phủ.


Nhưng, khi nàng mới vừa từ cửa sau bước vào, xoay người đóng cửa lại, thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói lạnh lùng chất vấn.


"Ngươi đã đi đâu!"


Trên đoạn đường lát đá cách đó 10 thước, Lưu Vân đẩy xe lăn eo mang bội trường kiếm đứng ở đó. Mà chủ nhân của những lời này, dĩ nhiên là Nhàn vương đang ngồi trên xe lăn. Bên dưới mặt nạ ngân sắc, đôi mày Nhàn vương cau lại vì tức giận, sắc mặt căng thẳng, bởi vì sự lạnh lùng nguy hiểm của hắn mà nhiệt độ xung quanh cấp tốc giảm xuống chỉ trong nháy mắt.


"A, ngươi!" Hai người im hơi lặng tiếng xuất hiện, Tống Đại Mãnh không khỏi hét lên một tiếng. Sau khi phục hồi tinh thần, không vui nói: "Làm phiền ngươi đi đường cũng nên phát ra chút âm thanh có được hay không? Ta muốn đi ăn cơm."


Vì khẩn trương và chột dạ, liền tìm đại một lý do để rời đi.


Nhưng nàng lại không chú ý, bây giờ, căn bản là Nhàn vương không phải đơn giản muốn nói đùa hay đấu đấu võ mồm với nàng. Mi tâm hắn vặn vẹo, thấy nàng muốn đi, nhất thời gầm lên như tu la địa ngục: "Tống Đại Mãnh, ngươi cảm thấy ngươi đi được sao! Bổn vương, sẽ không, cho ngươi cơ hội đó nữa!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận