Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ


Hai người ngồi đối diện với nhau, ngẩng đầu là có thể thấy đối phương. Tử Ca dùng cái muỗng khuấy cháo trong chén để cho nó nhanh chóng nguội đi, mắt cụp xuống. Mộ Diễn nhìn chằm chằm động tác của cô, vẻ mặt có chút say sưa, cổ tay tinh đang chuyển động, chiếc vòng lấp lánh trên cổ cô đang đung đưa theo động tác của cô, ánh sáng lượn quanh mắt anh khiến anh có một loại cảm giác nói không nên lời


Cô lắng xuống thì trên người đặc biệt có hơi thở trầm tĩnh thậm chí cũng sẽ cảm hóa đến người chung quanh. Nhưng cô xinh đẹp mị hoặc nở nụ cười thì bỗng chốc hóa thân thành cô gái quật cười khiến người ta chán ghét, cô nhiều lần thay đổi như vậy khiến cho người ta nhìn không thấu


Nhận ra được người đối diện đang nhìn mình, Tử Ca ngẩng đầu lên nhàn nhạt liếc anh một cái "Không hợp khẩu vị thì có thể gọi thức ăn bên ngoài"


Mộ Diễn thiêu mi "Tôi chỉ là tò mò Đại tiểu thư Hạ gia cũng có thể vào bếp sao?"


Tử Ca lạnh lùng cười một cái "Đại tiểu thư Hạ gia còn có thể bán mình cho Mộ tổng, tại sao lại không thể vào bếp nấu cơm?" Hai năm qua cô ngày ngày đi chợ, nhặt đồ tự lo cho cuộc sống của mình, vì sự sinh tồn còn có cái gì mà không thể làm


"Đừng nói kiểu uỷ khuất như vậy, tôi không tin cô không biết hưởng thụ" Anh nói mập mờ, đuôi lông mày khinh bạc khơi mào. Tử Ca bị lời của anh làm cho nghẹn


Ho khan, ho khan


Cô bị kìm nén đến nỗi mặt đỏ bừng, anh lại ưu nhã cầm cái muỗng múc cháo lên ăn, thậm chí không quên khen ngợi một câu "Mùi vị không tệ"


Tử Ca không để ý tới anh, bưng chén cháo của mình vào phòng bếp, đi ra ngoài thì thấy Mộ Diễn cũng đã ăn xong, anh ngẩng đầu nhìn cô đem cái chén đưa về phía cô "Thêm một chén nữa"


Tử Ca kinh ngạc, không hiểu sao anh lại muốn ăn nữa "Thức ăn bình dân như vậy lại khiến Mộ tổng thích sao?"


Cô trả lời lại một cách mỉa mai, tay lại tự động nhận lấy chén đi vào phòng bếp nhưng trong lòng lại xông lên từng tia một đắc ý. Miệng cô cười, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ hài lòng, ngay cả chính cô cũng không biết tại sao bộ dáng của cô bây giờ lại trở nên như vậy, giống như đây là người đàn ông cô yêu và anh đang khen cô nội trợ giỏi vậy


Đem cháo thịt thả trước mặt anh, thuận tiện thông báo "Lát nữa tôi muốn đi bệnh viện"


Mộ Diễn không có đáp lại, Tử Ca cũng không muốn nghe anh trả lời, thu tay hướng về phía lầu hai, bộ quần áo hôm qua mặc đang vứt trên mặt đất, Tử Ca đi tới nhặt lên, đáy lòng có tiếng thở dài, tay dùng sức run lên, xem ra hôm nay lại không được ăn mặc tử tế rồi


Mộ Diễn ăn xong thì thấy Tử Ca ôm quần áo chuẩn bị thay, anh đi lên rút quần áo của cô, cau mày "Đừng mặc, bên trong kia có mấy bộ"


Anh lôi cô đi sang phòng khác, mở tủ ra bên trong treo một loạt quần áo dành cho phụ nữ, kín cả tủ. Tử Ca đưa tay gạt gạt xem qua từng bộ, những thứ này đều là những bộ quần áo nổi danh, nhãn hiệu quốc tế : Chanel, Donna Callan..........


Những thứ này với cô cũng không xa lạ chẳng qua cảm thấy kì lạ tại sao trong biệt thự của Mộ Diễn lại có những thứ này. Ánh mắt của cô liếc về phía Mộ Diễn, liền thấy vẻ mặt mịt mờ của anh, thậm chí mang theo một tia phiền não "Chọn một bộ rồi mặc thử"


Thanh âm của anh trầm thấp mang theo sự uy nghiêm, không khác gì ngày thường nhưng Tử Ca lại thấy đáy mắt của anh sâu thẳm. Sau đó anh xoay người cô kéo ra ngoài


Những trang phục này thật rất đẹp, đáng tiếc, phong cách này cô không thích. Thanh thuần, khả ái, cách ăn mặc này đã quá xa so với cô rồi. Hiện tại bộ quần áo trên người cũng không hợp với cô (Miu.Diễn.đàn.Lê.Quý.Đôn)


Tử Ca chê cười, cô cảm thấy tự ti, cô chọn hai món đồ. Một chiếc váy ngắn cùng áo khoác màu hồng, cổ áo có đính một cái nơ hình con bướm tăng thêm mấy phần khả ái


Dáng vẻ như vậy khiến cô trẻ hơn rất nhiều, cô hướng về phía gương hơi cười cười, lại phát hiện bây giờ nhìn cô chẳng giống ai, không thể làm gì khác hơn là cười, ra cửa thì thấy Mộ Diễn đã thay quần áo xong


Anh nhìn cô ánh mắt rất sâu, Tử Ca không được tự nhiên kéo kéo vạt áo "Những bộ quần áo này không thích hợp với tôi"


"Rất đẹp" Quái lạ Mộ Diễn không giễu cợt cô, thanh âm của anh mang theo sự trầm thấp bất thường. Cô ngẩng đầu nhìn anh, lại không nhìn ra sự khác thường nào trong mắt anh, chẳng qua anh cứ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt xa xôi không cố định


Cô ngại nhất là khi người khác khen ngợi mình, cúi đầu mặt đã đỏ thành một mảng


"Đi thôi, tôi đưa cô đi"


Tử Ca thấy Mộ Diễn đã đi ra ngoài, cô cầm hộp cơm chạy ra ngoài đang ra cửa thì đột nhiên đụng vào ai đó khiến lỗ mũi dâng lên một trận ê ẩm. Tử Ca chỉ có thể thấp đầu khống chế nước mắt không rơi xuống


"Này không có mắt sao?" Lữ Phương giơ chân thấy người ở trước mắt, ánh mắt lập tức trợn to " Tình nhi, cô trở về đây làm gì?"


"Ai biết được có người đứng ở cửa " Tử Ca tức giận, cô ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Lữ Phương "Còn nữa, bỏ cái tay của anh ra" (MiuDĐLQĐ)


Thấy rõ bộ dáng của người trước mặt Lữ Phương lập tức sửng sờ, anh ta quay đầu liền thấy sắc mặt của Mộ Diễn rất trầm, ánh mắt sắc bén cơ hồ muốn chém chết người


Anh ta lắp bắp thu tay, con ngươi quay một vòng, lấy đống văn kiện đập vào trong ngực Mộ Diễn " Đây là toàn bộ tài liệu, Mộ thị cùng Chung-Hạ đã kí kết hợp đồng với nhau. Tối mai anh có thể tham gia Lễ Chúc Mừng"


Tử Ca thấy Lữ Phương nói xong, cô cảm thấy mình như một làn khói, cô kinh ngạc ngẩng đầu lên chỉ thấy Mộ Diễn đang nhìn cô như có suy nghĩ gì đó


Tử Ca sờ sờ mặt "Sao vậy?"


"Đi thôi" Mộ Diễn thu hồi tầm mắt xoay người dẫn đầu đi ra ngoài


Chiếc xe màu đậm lao vun vút, Tử Ca ôm hộp cơm trong ngực, không gian chật chội nhất thời yên tĩnh. Mộ Diễn mím chặt môi, trên mặt là một tảng băng.


Đầu của cô nhẹ nhàng dựa vào cửa sổ thủy tinh , Lữ Phương hỏi cô một câu hỏi kinh ngạc không phải cô không nghe thấy, chẳng qua nhìn sắc mặt Mộ Diễn như vậy cô không muốn nói tới, cô cũng không ngu đến nỗi chĩa súng vào đầu mình


Chẳng qua Tình Nhi là ai ?


Tử Ca lắc đầu một cái không hiểu tại sao lại xuất hiện cảm giác quan tâm như vậy, cô cảm thấy buồn cười, cô không nên quan tâm đến những chuyện không liên quan đến mình, cô khắc chế mình đè xuống cảm giác quan tâm cùng tò mò


Nhưng là thật lâu sau Tử Ca nghĩ đến chuyện hôm nay lại cảm thấy hối hận, vì sao không để cho mình tò mò một chút chứ. Nếu như lúc đó cô hỏi một câu sẽ không để mình cảm thấy chật vật như bây giờ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận