Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ


Khu biệt thự sang trọng nhất ở Đàm Thành, Hạ Tử Ca ngẩng đầu lên ưỡn ngực đi qua, giày cao gót phát ra tiếng kêu nhẹ nhàng


Đây là thứ duy nhất Hạ gia có thể giữ lại. Gia đình của cô rất đặc biệc, cô là con gái đầu của Hạ Xương Nguyên, Hạ Minh Châu là đứa con gái thứ hai của Hạ Xương Nguyên , nhưng hai người không cùng một người mẹ sinh ra


Nói cách khác, Cô cùng Hạ Minh Châu đều là con gái riêng của Hạ Xương Nguyên, nhưng cũng từ một tay Tạ Phương nuôi lớn.


Vì bất đồng với Minh Châu, Cô không biết mẹ ruột của mình là ai, Cô cũng không quan tâm đến tột cùng bà ấy là người nào, Cô chỉ nhận định Tạ Phương mới là mẹ của mình.


Đi tới trước cửa biệt thự, Tử Ca mở cửa đi thẳng vào, mới vừa đẩy cửa, một đĩa sắt tráng men bay tới, đập một tiếng kêu trên đất. Nếu không phải do cô nhanh nhẹn, cái trán đã bị sưng một cục rồi.


"Cút ra ngoài! Chỗ này không hoan nghênh ngươi!" Âm thanh mãnh liệt từ trong phòng truyền đến.


"Mẹ, con chỉ mới bước đến cửa người đã biết là con , ném là để đuổi con đi, bằng không làm sao ném lại chuẩn như vậy được?"


"Cút! Chớ kêu tôi là mẹ , tôi không có đứa con gái như vậy" Tạ Phương nổi giận, một chút suy yếu cũng không có.


Tử Ca theo lời đứng ở một bên, ôm cánh tay chờ.


Quả nhiên một loạt cây chổi, đĩa, cốc, chén bay loạn lên như một cuộc đại chiến. Cô không nói tiếng nào đứng bất động, nghe Tạ Phương nhục mạ.


"Ngươi là đồ tiện nhân, hai năm qua ngươi đã làm cái gì? Tiểu thư đi bồi rượu ở quán bar, Hạ gia mặt mũi đều bị ngươi vứt sạch, ngươi còn đến đây tìm ta? Trên đường tùy tiện kiếm một con chó về nuôi, so với ngươi còn tốt hơn!"


Tạ Phương thở hổn hển hai cái, Tử Ca suy nghĩ một chút không có mở miệng, tiếp tục nghe bà mắng: " Bao nhiêu công việc ngươi không làm, ngươi có còn liêm sỉ hay không? Hạ Tử Ca, ngươi biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào không?"


"Chẳng qua là bồi rượu, không có bán mình." Tử Ca chen vào một câu.


"Ngươi còn dám mạnh miệng? Ngươi xem một chút phía trên mặt báo đăng cái gì đây? Ngươi muốn giết chết ta sao." Thùng thùng tiếng bước chân vang lên, tiếp đến là một xấp báo ném vào mặt Hạ Tử Ca .


Nhặt tờ báo lên, trong đó là cô, cô híp mặt lại cũng thấy, quả thực miêu tả trong đây rất giống với hình ảnh được đăng


Thiên kim tiểu thư của Hạ gia suy đồi, từng tờ báo một là hình ảnh phóng đại, phía trên kia cô xinh đẹp trêu chọc người, thân thể giống như thân mật rúc vào trong ngực đàn ông. Cuộc sống hai năm qua của cô đã bị bới móc lên từng phần.


Mà báo cáo mới nhất về chuyện gái mại dâm cũng là Mộ thị gièm pha, hình ảnh cô gái mặt mũi không rõ ràng, quần áo bại lộ.


Hạ Tử Ca sắc mặt trắng bệch, đáy lòng cười lạnh, Mộ Diễn anh quả nhiên rất khôn ngoan. Tờ báo trong tay bỗng nhiên bị nắm chặt, chỉ đợi cô bóp nát.


"Con chỉ là tới thông báo mẹ, ba ngày mai ra tù, mẹ có thể lựa chọn đi cũng được không đi cũng được." Tờ báo trong tay nhẹ nhàng bay trên mặt đất, thanh âm của cô không vội không nóng nảy không nhanh cũng không chậm, thân thể dâng lên một trận run rẩy, "Đàn bà tức giận nhiều sẽ nhanh già, mấy tháng không thấy, mẹ già đi không ít. Mẹ hãy tự chiếu cố tốt với bản thân, con tới đây chỉ muốn nói điều này mà thôi."


Tử Ca cúi đầu, nhìn ngoài sân đồ vật bị ném lung tung, thấy hình dáng một cái bầu rượu, nhặt lên.


"Ngươi xem một chút bộ dáng của ngươi đi, rõ ràng nhìn như gái điếm. Mang danh đại tiểu thư Hạ gia, đứng ở một bên không nói lời nào, bán cho người nào nhìn kia? . . . . . ." Tạ Phương mắng đủ rồi, thanh âm dần dần chìm xuống.


Tử Ca khom lưng đem bầu rượu đặt ở trước cửa: "Cái này là đồ cổ, mẹ giữ lại, chớ ném loạn."


Một con bàn tay nhẹ đưa tới, cầm bầu rượu lên, hung hăng đập vào đầu Tử Ca .


Tử Ca không có tránh né, trực tiếp đón nhận, sau đó truyền tới một chút nước cay xè. Cô sờ sờ, hoàn hảo không có chảy máu.


Hồi lâu không có động tĩnh. Cô nhẹ giọng gọi : "Mẹ --" cửa trước đẩy ra trước mặt cô.


Tử Ca đứng đó, nhích người tránh ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận