Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ


Phanh!


Tiếng máy chụp hình răng rắc vang lên, không ngừng lóe lên tia sáng về phía hai người quần áo xốch xếc. Khóe mắt liếc thấy người ở ngoài cửa, Hạ Tử Ca trong lòng thở phào nhẹ nhỏm.


Bọn họ tới không tính là muộn. Hạ Tử Ca cuống quít kéo cái mền bao lấy mình, thân thể nóng ran, cơn đau bụng ập đến ( Do bỏ thuốc nên bị đau bụng chứ nữ chính chưa bị ai làm gì đâu nha =))) ). Sắc mặt tái nhợt, trên mặt không còn một giọt máu


"Mẹ kiếp , làm cái gì, các ngươi là ai? Không cho phép chụp! An ninh, an ninh!" Vương Chấn Xa luống cuống tay chân mặc quần áo, vừa lớn tiếng kêu an ninh, sắc mặt dữ tợn tàn nhẫn dọa người, bọn chúng có lá gan đến đây chụp hình sao? !


"Người nào phái các ngươi tới ? Chán sống phải không?" Mặc bộ quần, Vương Chấn Xa xông tới cướp máy chụp hình, tàn bạo uy hiếp.


Đau đớn ngày càng tăng, quật vào trên người Hạ Tử Ca , cô tránh không thể tránh chỉ có thể chịu đựng, ngón tay níu chặt ga giường bởi vì dùng sức mà hơi trắng bệch, chuyện phát sinh ở đây mang tới sự chú ý, huyên náo, nhục mạ từ từ truyền đến tai Hạ Tử Ca sau đó biến mất.


Tầm mắt từ từ nhỏ đi nhỏ đi, cuối cùng hoàn toàn lâm vào bóng tối.


Nhắm mắt lại một khắc, có người chạy tới bên cạnh cô, đáy lòng dâng lên nụ cười nhạt, Cô còn không bị người ta hoàn toàn quên lãng.

Nhắm mắt lại một khắc, có người chạy tới bên cạnh cô, đáy lòng dâng lên nụ cười nhạt, Cô còn không bị người ta hoàn toàn quên lãng.


========


Liêu Tuấn Vĩnh đứng ở trước giường bệnh nhìn cô gái trước mặt, cô hờ hững nằm đó trên người phảng phất có tầng tầng sương mù, đem mình cách ly với mọi vật trên trái đất, không cho bất cứ kẻ nào tiến vào; trong mắt cô có ý cười, ánh mắt mị hoặc câu hồn, nhưng anh ta lại không thấy được dáng vẻ chân thật của cô; nụ cười của cô giống như mùa xuân. Diện mạo như vậy, làm cho người ta đoán không ra đâu mới là con người thật sự của cô, đâu mới là dáng vẻ cô tự mình tạo nên.


Hiện tại, Cô lẳng lặng nằm ở trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, một bên gương mặt sưng đỏ, đôi môi mím chặt lộ ra vẻ quật cường, cho dù là đang ngủ chân mày cũng nhíu chặt, đến tột đã xảy ra chuyện gì, để cho cô cũng không thể quên được.


Hồi tưởng lại buổi sáng lúc tìm được cô, Liêu Tuấn Vĩnh thở dài, anh ta thừa nhận, Cô khiến anh đau lòng.


"Hạ tiểu thư, đây là điều lệnh bên nhân sự , bổ nhiệm cô vì Mộ thị làm người phụ trách giao tiếp xã hội , đây là bản kế hoạch của cô sau khi ký xong lập tức trở về Đàm Thành, nếu như không có ý kiến xin mới kí tên."


Hạ Tử Ca cầm lấy, tay nâng bút ký tên mình vào, không có một chút do dự, thần sắc của cô lạnh nhạt mà không sợ, khiến anh ta không nhịn được muốn đi tìm tòi nghiên cứu tâm tình của cô.


"Liêu Tổng, còn có chuyện gì sao? Không có gì thì mời ngài về trước." Thấy Liêu Tuấn Vĩnh nhìn mình chằm chằm, Hạ Tử Ca tỉnh táo hỏi thăm.

"Liêu Tổng, còn có chuyện gì sao? Không có gì thì mời ngài về trước." Thấy Liêu Tuấn Vĩnh nhìn mình chằm chằm, Hạ Tử Ca tỉnh táo hỏi thăm.


Phục hồi tinh thần, Liêu Tuấn Vĩnh nhìn Hạ Tử Ca, ngón tay khẽ đẩy mắt kính, "Nghe nói tối hôm qua vì Hạ tiểu thư làm buổi tiệc rượu đặc biễn để tiễn cô, tôi trước chúc cô lên đường thuận buồm xuôi gió. Đây là điện thoại di động của công ty đưa cho cô, công việc của cô đều ở trong đây, bên trong có mã số của Mộ Diễn. Nếu như có bất kỳ chuyện gì anh ấy sẽ gọi điện hoặc nhắn tin báo cho cô."


Đẩy tới trước mặt cô là chiếc điện thoại di động màu trắng, điện thoại di động vô cùng xinh đẹp trang trí đơn giản, Hạ Tử Ca nhìn chằm chằm điện thoại di động hồi lâu, Cô mới cầm lên, nhẹ nhàng mở ra , quả nhiên chỉ có hai chữ Mộ Diễn.


Ngón tay dời xuống, đè xuống tin tức. Bên trong chỉ ngắn gọn một câu nói, Vương Chấn Xa, xoá tên.


Hạ Tử Ca nhẹ nhàng cười một cái, cô hướng về phía Liêu Tuấn Vĩnh, khẽ nhếch mi, cười hấp dẫn, nhưng anh ta có thể cảm giác được có sự châm chọc cùng ưu thương trong nụ cười đó, cô nói mập mờ, "Liêu Tổng, tôi cũng biết ngài tìm tôi không chỉ đơn giản như vậy. Thật đáng ghét , các người thật yên tâm để cho tôi đi làm , cũng không sợ tôi thua thiệt, mất đi tấm thân hoa ngọc của đại cô nương , nếu như có bị sắc lang chà đạp các người cũng không phải hối hận cả đời."


Nói xong, Cô nhẹ nhàng nắm điện thoại di động trong tay, "Được, tôi biết." Nói xong giơ tay ý bảo anh ta đi ra ngoài.


Chẳng qua là, anh ta không ngờ tới Thường Minh Tụ cũng sẽ nhúng tay.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận