Ma Phi Khuynh Thế, Độc Sủng Nàng


“A...... Cứu mạng......” Như Tích Phong đoán, bóng dáng vừa mới biến mất, trong không khí liền truyền ra một tiếng hét chói tai khoa trương của hồ ly, đâm vào tai người đều đau.


“Đây là nơi quỷ quái gì chứ!!!” Nhìn những dây leo rắn chắc vững vàng cuốn lấy tứ chi mình, hơn nữa có khuynh hướng càng thu càng chặt, Diệp Tuyết bị dọa sợ đến muốn ngất đi. Nhưng bản năng nói cho nàng biết, nếu cứ ngất đi như vậy, nhất định sẽ bị những thứ dây màu đỏ quái quỷ này ăn hết, hơn nữa rất có thể ngay cả xương cốt cũng sẽ không còn.


Không được, không được, không được, nàng cũng không muốn chết sớm, nàng vẫn đợi tìm ra cách trở về, đoàn tụ cùng Toa Toa đấy.


Ngay khi nàng khóc đến không còn nước mắt, một luồng ánh sáng bạc thoáng qua ngay trước mắt, sau đó khối băng nào đó lơ lửng trên những dây leo màu đỏ, vẻ mặt không chút thay đổi nhìn nàng. Không đúng, là nhìn nàng còn lạnh lẽo hơn so vừa rồi trên lưng Phượng.


“Cứu ta......” Nếu như có thể, nàng thật không muốn mở miệng với khối băng lớn này, tuy nhiên dõi mắt bốn phía, chỉ có hắn là sinh vật sống duy nhất. Cố gắng chớp mắt, bày ra dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, hi vọng khối băng này có thể nhìn bộ dạng đáng thương của nàng mà động lòng trắc ẩn, cứu nàng từ trong nước lửa.


Chỉ là đối phương hoàn toàn coi mỹ nữ như cặn bã, nhìn dây leo màu đỏ siết cổ tay nàng rỉ ra từng vết máu, hắn chẳng những không có một chút cảm giác gấp gáp, hơn nữa còn bỏ đá xuống giếng: “Bổn vương và ngươi không quen không biết, nếu cứu ngươi…ngươi phải báo đáp Bổn vương như thế nào đây?”


Mẹ nó!


Diệp Tuyết không nhịn được nghĩ bạo nói tục.

Diệp Tuyết không nhịn được nghĩ bạo nói tục.


Rõ ràng mình mới là hồ ly, tại sao lại cảm thấy người trước mắt này mới là lão hồ ly đây.


Chỉ là lúc này, mạng nhỏ quan trọng nhất, vẫn là uất ức cầu toàn thì tốt hơn: “Chỉ cần ngài cứu ta, ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa cho ngài, giặt quần áo quét sân, dùng những việc đó báo đáp ân cứu mạng của ngài.”


“Đầy tớ bên cạnh Bổn vương rất nhiều, không cần ngươi làm những chuyện như vậy.” Nói xong, làm bộ muốn rời đi.


“Ai, đợi chút.” Diệp Tuyết cuống quít gọi hắn lại: “Ta có thể vì ngài bưng trà rót nước, hơn nữa thức ăn ta nấu vô cùng ngon, tin tưởng ngài nhất định chưa từng được ăn.”


“......” Tích Phong tiếp tục muốn rời đi.


Lần này Diệp Tuyết nóng nảy, dây leo đã xâm nhập da thịt, nàng tựa như đã cảm nhận được máu bị hút ra khỏi thân thể: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, rốt cuộc ngươi muốn như thế nào mới chịu cứu ta?” Chỉ cần có thể sống tiếp, nàng nhịn. Có đôi lời trầm trồ khen ngợi chết không bằng còn sống, đây chính là lời nàng răn mình. Bằng không, cuộc sống ở cô nhi viện khổ như vậy, nàng không thể nào trải qua được.


Nói vậy dường như có tác dụng, Tích Phong đang muốn rời đi thì thân thể dừng hẳn ở giữa không trung, đôi mắt hồ ly thon dài nheo lại, bên trong là hài lòng khẽ quét qua: “Làm nữ nhân của Bổn vương.”

Nói vậy dường như có tác dụng, Tích Phong đang muốn rời đi thì thân thể dừng hẳn ở giữa không trung, đôi mắt hồ ly thon dài nheo lại, bên trong là hài lòng khẽ quét qua: “Làm nữ nhân của Bổn vương.”


“Cái gì?” Diệp Tuyết cật lực nuốt một ngụm nước bọt.


Mặc dù dáng dấp người này rất đẹp trai, rất có tiềm chất khiến nữ nhân ôm ấp yêu thương, nhưng lớn lên đẹp trai thì nhất định là người người cũng muốn làm nữ nhân của hắn, cũng muốn leo lên giường của hắn sao?


Thật xin lỗi, Diệp Tuyết nàng chủ nghĩa tự do, không thích bị người bao nuôi.


“Người đây là không đồng ý sao?” Nhìn ánh mắt nàng hiện vẻ khinh bỉ, ánh mắt của Tích Phong lạnh thấu xương. Thân là vương của Yêu Giới, muốn nữ nhân nào không có. Chỉ cần một câu nói của hắn, lập tức có cả đoàn lớn mỹ nữ nằm rạp dưới chân của hắn, xin hắn lâm hạnh.


Diệp Tuyết vô cùng muốn có cốt khí lớn tiếng nói cho hắn biết: kẻ sĩ có thể chết không thể chịu nhục, nàng tình nguyện bị đám dây leo màu đỏ này ăn hết, cũng không muốn làm nữ nhân của hắn. Lời có thể nói ra ngoài lại trở thành một tiếng mềm nhũn: “Ta đồng ý......”


_________________


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận