Ma Phi Khuynh Thế, Độc Sủng Nàng


"Ai bảo các ngươi tiến vào? Cút ra ngoài cho ta!" Hỏa Linh mặc dù kính sợ Ngu Cát, nhưng mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta, cảm giác không phải quá tốt, chỉ có thể đem tức giận phát tiết đến trên người người vô tội.


"Dạ dạ." Mất người vội vàng tiến vào, lập tức cúi đầu thưa dạ lui ra.


"Ngươi còn đứng ngốc ở đó làm gì? Muốn tắm lại?" Tầm mắt Ngu Cát rơi vào trên người Diệp Tuyết ngơ ngác đứng ở trong thùng tắm.


Diệp Tuyết lập tức tỉnh ngộ, nằm thành thùng nước tắm, thử nhiều lần mới bò ra ngoài. "Ào ào" nước tung tóe đầy đất: "Ta......"


"Đi."


"Vâng" Diệp Tuyết cẩn thận liếc trộm một cái khuôn mặt bị tức thành màu xanh lá cây của ai kia, sau đó không nói hai lời, theo Ngu Cát rời đi.


Lại nói, thấy được bộ dạng kinh ngạc của Hỏa Linh, trong lòng thật đúng là thoải mái khác thường.


Hai người mới ra khỏi Hỏa Vân Điện, Ngu Cát liền hỏi nàng hiện tại có biết làm sao để trở về hay không, nàng gật đầu, Ngu Cát liền bỏ lại nàng, một mình rời đi.


Mới đến cửa Ỷ Phượng Các, Thần Tịch cùng Triêu Lộ liền vội vàng tiến lên đón, quan sát nàng từ trên xuống dưới một lần.


"Nương nương ngươi không sao chứ?"


"Chúng ta thấy nương nương muộn như thế còn chưa trở lại, cho rằng xảy ra chuyện gì, hù chết chúng ta."


"Ha ha...... Không có việc gì, ta không phải vẫn khỏe mạnh sao." Diệp Tuyết an ủi họ, sau đó một tay kéo hai người vào trong.


Nhưng không nghĩ tới hai nha đầu vội vàng tránh thoát từ trong tay nàng, cung kính cúi người: "Nương nương, Hoa Cơ nương nương đang ở trong chờ ngươi."


Mặc dù nương nương phân phó, giữa các nàng không cần quá nhiều quy củ, nhưng thời điểm có người ngoài ở đây, họ vẫn là không dám quá phận.


Diệp Tuyết cũng biết ý của các nàng, liền không hề miễn cưỡng nữa, đi vào trong trước.


"Hoa Cơ tỷ tỷ." Diệp Tuyết khẽ gọi một tiếng.


Trong đại sảnh, Hoa Cơ ngồi dựa trên ghế thái sư khắc hoa, một thân quần dài tơ tằm màu hồng mềm nhẹ, kiều diễm như nụ hoa tường vi chớm nở. Nhất là trên vai còn dùng vải làm thành vài đóa mẫu đơn màu vàng, vì vậy sự kiều diễm ướt át của nàng tăng thêm ba phần cao quý lộng lẫy.


"Tuyết Nhi muội muội, ngươi đã đi đâu? Gấp chết tỷ tỷ có biết hay không?" Hoa Cơ nghe tiếng, lập tức đứng dậy, nhẹ nhàng bước liên tục đến bên cạnh nàng, kéo tay của nàng ân cần nhìn lên nhìn xuống đánh giá một vòng. Thấy nàng chỉ là quần áo có chút ướt, ngoài ra cũng không có gì đáng lo ngại mới thoải mở miệng: "Nghe nô tỳ trong phủ ngươi nói, ngươi bị Đại Vương mang ra ngoài, làm sao lại làm cho ướt nhẹp trở lại?"


Thật ra lúc Yêu Vương mang nàng ngự phong rời đi, mình cùng nghĩa huynh vừa lúc ở vườn hoa thấy rõ ràng. Không lâu sau, Yêu Vương liền trở lại, lại chậm chạp không thấy bóng dáng Tuyết Nhi. Vì vậy nghĩa huynh liền phái nàng tới đây, chính hắn là ngự phong ra ngoài tìm kiếm.


"Không có việc gì, chỉ là không cẩn thận, rơi vào trong nước thôi." Diệp Tuyết cố ý nói rất thờ ơ. Nàng biết, Hoa Cơ nương nương này đối tốt với nàng, nhưng nàng cũng biết, ở chỗ này, Yêu Vương là lớn nhất, nàng không muốn gây phiền toái cho người quan tâm đến mình.


"Thật không có việc gì?"


"Đương nhiên là thật, Hoa Cơ tỷ tỷ đối với Tuyết Nhi tốt như vậy, Tuyết Nhi làm sao lại gạt ngươi chứ, phải hay không?"


"Ha ha......" Hoa Cơ mỉm cười, nắm tay nàng: "Như vậy nếu, trước tiên muội muội hãy đi tắm nước nóng, thay y phục sạch sẽ, đừng để cho hơi lạnh xâm nhập thân thể. Tỷ tỷ về trước."


"Được, tỷ tỷ đi thong thả." Ánh mắt Diệp Tuyết lần nữa bị nụ cười của nàng lung lay, trái tim không khỏi lại toát ra bốn chữ khuynh quốc khuynh thành! Hoa Yêu a, không biết nguyên hình của nàng rốt cuộc là loại hoa gì, cư nhiên đẹp đến mê hoặc lòng người như thế.


Đối phương mới đi xa, hai nha đầu yên lặng đứng một bên lập tức líu ríu nói với nàng.


"Nương nương, cảm giác Hoa Cơ nương nương này quan ngươi có chút quá mức, nô tỳ cảm thấy nương nương nên lưu tâm."


"Đúng vậy nương nương, Thần Tịch cũng cho rằng như vậy. Mặc dù danh tiếng của Hoa Cơ nương nương ở trong cung không tệ, không thấy nàng cố ý gây khó khăn hoặc trách phạt cung nhân, nhưng sự lạnh lùng của nàng cũng nổi danh. Hiện tại trong lúc bất chợt thân thiện với nương nương như thế, trong đó nhất định có điểm kỳ lạ."


"Được rồi được rồi, ta biết rồi." Diệp Tuyết liền đáp hai tiếng, sau đó nhanh chóng nói sang chuyện khác: "Ta thật đói a, nhanh đi chuẩn bị chút gì ăn đi." Chỉ là trong lòng đã có tính toán, từ nhỏ đã được nghe một câu nói, không nên có tâm hại người, nhưng nên có tâm phòng bị người. Lời nói của hai nha đầu này cũng không phải là không có đạo lý. Sau này, nàng sẽ lưu tâm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận