Ly Hôn Đi Điện Hạ


Một đôi trai gái là

trung tâm của mọi sự chú ý đang từ từ tiến vào lễ đường, hướng thẳng tới cây thánh giá ở chính giữa nhà thờ. Trai xinh, gái đẹp thu hút vô số

ánh mắt, thật đúng là do trời đất tạo nên. Họ đi đến trước mặt cha xứ,

rồi dừng lại. Vận Nhi tức tối nghiến răng nghiến lợi, cái tên đàn ông

đáng chết này lại dám uy hiếp cô, đem lí do cô bao che giúp cô dâu chạy

trốn, bắt cô phải bồi thường cho anh ta. Nếu cô không ngoan ngoãn hợp

tác hoàn thành cho xong buổi hôn lễ này, anh sẽ lập tức thu mua tập

đoàn, xóa tên Tô Viễn Hàng ra khỏi giới thương gia giàu có. Cha mẹ cô

cũng đau khổ van nài cô thay thế chị, phối hợp với anh ta cho đến khi

hôn lễ chấm dứt. Tại sao chị đi rồi, cô phải thay chị vác cái của nợ này chứ. Cho dù cô ngàn lần không muốn, nhưng mà bất đắc dĩ vẫn phải làm.

Thôi thì coi như là vì chị, vì hạnh phúc suốt đời của chị, cô có chịu

uất ức một lần cũng không sao. Dù sao kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn

được.


“Tập trung vào.” Cánh tay bị người khác giật một cái thật

đau, Vận Nhi mới hoàn hồn thoát khỏi những suy nghĩ của mình, quay lại

nhìn chăm chăm vào người đàn ông đứng trước mặt một lúc, phát hiện anh

ta cũng đang dùng ánh mắt thâm trầm nhìn cô. Đóng kịch thôi có cần diễn y như thật vậy không?


Giọng nói mục sư trầm trầm truyền đến, "

Thừa Duẫn tiên sinh, con có đồng ý lấy Tô Vận Nhi tiểu thư làm vợ, yêu

thương cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy, bất luận sinh lão bệnh tử,

cho đến vĩnh hằng không?” Âu Thừa Duẫn không chút do dự, liếc mắt nhìn

cho đến vĩnh hằng không?” Âu Thừa Duẫn không chút do dự, liếc mắt nhìn

người con gái trước mặt, khoé miệng nhếch lên, " Con đồng ý.”


“Tô Vận Nhi tiểu thư, con có đồng ý lấy Âu Thừa Duẫn tiên sinh làm chồng,

yêu thương anh ấy, tôn trọng anh ấy, bảo vệ anh ấy, bất luận sinh lão

bệnh tử, cho đến vĩnh hằng không?” Mọi người đều nín thở,chờ đợi câu trả lời của cô dâu.


“Hả?” Vận Nhi nhìn thấy ánh mắt trừng trừng

cảnh cáo của Thừa Duẫn, càng lúng túng hơn khi nhìn thấy bóng cha đứng

thấp thoáng gần đó, cuối cùng nhỏ giọng đáp,”Con…đồng ý.”


Hu hu

hu hu , trong lòng cô thật sự không muốn một chút nào hết. Làm thế nào

lại có việc thay đổi cô dâu chứ? Lần đính hôn trước, mọi người chỉ biết

Âu Thừa Duẫn sắp kết hôn với thiên kim của Tô gia, cũng không biết cô

dâu đã từ nhị tiểu thư đổi thành tam tiểu thư. Vận Nhi cũng không thể

không ngưỡng mộ năng lực của Thừa Duẫn, ngay cả chuyện mục sư đọc diễn

văn anh ta cũng an bài thỏa đáng. Vận Nhi còn tưởng cô dùng tên chị Ân

Huệ kết hôn nữa chứ.


Giọng nói của Vận Nhi đầy đau khổ bi ai, làm trong lòng Thừa Duẫn hơi khó chịu, sắc mặt cũng rất nhanh khôi phục lại vẻ bình thản.


“Cha tuyên bố, từ giây phút này trở đi, Âu Thừa

Duẫn tiên sinh cùng Tô Vận Nhi tiểu thư chính thức trở thành vợ chồng,

Duẫn tiên sinh cùng Tô Vận Nhi tiểu thư chính thức trở thành vợ chồng,

bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu.” Mục sư đọc xong bài diễn văn dài lướt thướt, phía dưới đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm dội cùng ánh chớp

của máy ảnh, tất cả đều muốn lưu lại khoảng khắc đẹp đáng nhớ này.


Vận Nhi cảm thấy tất cả dường như có chút không thật, còn đang thả hồn suy

nghĩ vẩn vơ, đột nhiên cảm thấy bên eo ấm ấm, sau đó một đôi môi lạnh

ngắt đột nhiên in lên môi cô, lúc hoàn hồn lại, khuôn mặt tuấn tú của

Thừa Duẫn đã phóng đại ở ngay trước mắt. Cô hết hồn đẩy anh ra, điều này càng kích thích Thừa Duẫn trở nên thô bạo hơn.


“Ưm…..” Đóng

kịch thôi mà, không cần phải diễn như thật vậy chứ? Ánh mắt Vận Nhi bất

mãn lên án anh. Không ngờ cảm giác đụng chạm với cô lại dễ chịu như vậy, Âu Thừa Duẫn càng hôn càng nghiện, cuối cùng cũng luyến tiếc rời ra.

Cảm thấy cô không thể thở được nữa, anh mới buông cô ra. Gương mặt nhỏ

nhắn của cô đỏ bừng vì xấu hổ, làm cho Thừa Duẫn vô cùng vui vẻ. Tô Vận

Nhi,thì ra là một cô bé thú vị như vậy. . .


“Này, kéo con đi đâu vậy?” Vận Nhi mở to mắt nhìn Tô Viễn Hàng và Hạ Uyển Như cười tủm tỉm

kéo cô vào xe của Âu Thừa Duẫn, không hiểu sao cô có linh cảm là mình

đang rơi vào miệng cọp. Không phải sau khi hôn lễ kết thúc là cô có thể

về nhà sao? Vận Nhi gượng cười, quay đầu lại thì thấy Thừa Duẫn đang

ngồi kế bên, vẻ mặt gian tà nhìn cô chằm chằm. Chết tiệt, không hiểu sao cô có cảm giác như là anh ta đang cười thầm vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...