Ly Hôn Đi Điện Hạ


“Tôi là Tô Ân Huệ.”

Ân Huệ căng thẳng giữ chặt điện thoại, nghe được hơi thở của người cầm

máy bên kia, thiếu chút nữa cô đã ngừng thở ,tay siết chặt điện thoại,

có thể cảm nhận bàn tay cô đang ướt đẫm mồ hôi,chỉ mới nghe thấy tiếng

thở của anh, cô đã cảm thấy áp lực nặng nề, cũng không nghe thấy anh nói gì ,chỉ lặng lẽ nghe, yên tĩnh đến nỗi……cô không biết là anh có đang

nghe cô nói chuyện hay không nữa.


“Anh…có đang nghe không?” Tô Ân Huệ không thích tình huống như thế này , giữa cô và anh đã có một

khoảng cách. “Tô tiểu thư?” Âu Thừa Duẫn trả lời, lời nói vừa lọt vào

tai Tô Ân Huệ, cô đã cảm nhận được rõ ràng ý cười trong câu nói của anh.


Tô tiểu thư ,cách xưng hô xa lạ như vậy, càng làm cho Tô Ân Huệ khẳng định ý nghĩ trong lòng. Cô hít sâu một hơi, mở miệng nói tiếp: ” Mặc kệ anh đã nói gì với cha tôi, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, tôi sẽ không

kết hôn với anh.” Không phải không nghĩ tới, chỉ là không phải bằng cách này, không phải vào lúc này.


“Ồ ? Vậy sao?” Âu Thừa Duẫn gượng

cười, kìm chế cơn giận dữ, cái ly chân dài cầm trong tay đã run lên bần

bật, anh không thể chờ đợi được nhìn thấy khuôn mặt tươi tắn kia, nó đã

làm cho anh rung động. Đã nhiều năm, bây giờ đã đến lúc rồi.


“Thừa Duẫn….” Tô Ân Huệ thốt lên gọi cái tên mà cô đã hằng ấp ủ trong lòng,

“Thừa Duẫn….” Tô Ân Huệ thốt lên gọi cái tên mà cô đã hằng ấp ủ trong lòng,

cuối cùng phun ra một câu:”Tôi đã có vị hôn phu, xin anh….buông tha cho

tôi đi.”


“Ha ha.” Vẫn là tiếng cười thản nhiên,Âu Thừa Duẫn cúp

điện thoại, đem chất lỏng màu đỏ trút hết vào miệng ,chảy trào ra hai

bên khóe môi, tạo thành một đường đỏ tươi, cùng với khoé miệng cương

nghị tạo thành một đường vòng cung.


“Xoảng.” một tiếng, cái ly

thuỷ tinh bể nát,mảnh vụn văng tứ phía, giống như một đóa hoa hồng héo

tàn, nở rộ ra vẻ đẹp ác ma của nó. Có vị hôn phu…..thật sao ? Ý cười

thâm trầm lan tỏa khắp phòng, ngay cả ánh trăng dường như cũng bị bao

trùm lên một tầng không khí kỳ dị.


Vận Nhi moi tin tức từ trong miệng người hầu mới biết được chuyện hôn sự của Ân Huệ, cái gã đàn ông

kia, cô thường thấy xuất hiện trong các quyển tạp chí, lần nào cũng đi

kèm với những tin đồn đãi, ngay cả lúc anh ta không có ở trong nước, qua các thông tin từ giới truyền thông cũng có thể thấy anh ta cùng với

những người đẹp tóc vàng ngoại quốc chụp hình chung, tổng giám đốc tập

đoàn SK, người đàn ông cao cấp, là đối tượng mà toàn bộ phụ nữ trong

thành phố, à không, toàn bộ phụ nữ của cả Châu Á tha thiết mơ ước được

thành phố, à không, toàn bộ phụ nữ của cả Châu Á tha thiết mơ ước được

kết hôn ,anh ta chính là anh rể tương lai của cô sao ? Mà hình như chị

Ân Huệ có vẻ không đồng ý chuyện hôn sự này .


Đổi lại là cô, cô cũng không muốn gả cho một người đàn ông vàng có lực hấp dẫn mạnh như vậy.


Đẹp trai nhiều tiền thì thế nào, anh ta thay tình nhân còn nhanh hơn thay

quần áo, một người đàn ông không có tim như vậy, kết hôn với anh ta làm

sao có được hạnh phúc chứ? Bây giờ cô rất thông cảm với tâm trạng của

chị Ân Huệ.


Áp lực đè nặng, Tô Ân Huệ có chút cô đơn, tay vẫn

còn cầm điện thoại, nghĩ mới vừa rồi, cô thật sự nghe được giọng nói của anh, vẫn như xưa, mỗi khi nghe giọng nói của anh, cô kìm không được ý

muốn được nhìn thấy anh.


Bọn họ đã bao lâu rồi không gặp mặt ? Không nhớ nổi.


Gặp lại nhau,chẳng lẽ bằng cách này,bằng thân phận như thế này? Vợ chồng,thật nực cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...