Ly Hôn Đi Điện Hạ


Vận Nhi vội vàng rời khỏi người Âu Thừa Duẫn, nhưng lại bị anh ôm chặt hơn, giọng nói ranh mãnh của anh thì thào bên tai cô: “Em cứ trườn tới trườn lui thế này ,tôi không dám chắc là sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”


Vận Nhi khóc không ra nước mắt, không dám cử động nữa, rất sợ nếu tiếp tục

phản kháng, sẽ làm cho chính mình hối hận không kịp. Tuy nhiên sau đó Âu Thừa Duẫn cũng không làm ra bất cứ hành động nào nữa, anh chỉ điều

chỉnh lại tư thế nằm, sát lại gần Vận Nhi, cánh tay vắt lên cái eo nhỏ

của cô, chỉ chốc lát bên tai cô đã vang lên tiếng thở đều đặn. Vận Nhi

tuyệt vọng nằm cứng đơ, trừng mắt nhìn lên trần nhà, không thể nào ngủ

được. Hiện tại là tình huống gì đây? Tại sao cô luôn bị anh khống chế?


Trằn trọc mãi cho đến nữa đêm, cuối cùng cô cũng không chống đỡ được nữa,

hai mắt díu lại từ từ đi vào giấc ngủ. Hương thơm tươi mát của Vận Nhi

quyến luyến trên mũi Thừa Duẫn, dường như anh chưa từng được ngủ ngon

đến như vậy. Đây là lần thứ hai bọn họ ôm nhau ngủ, chẳng qua nha đầu

ngốc này không biết trong đêm tân hôn anh đã nằm ngủ bên cạnh cô.


Lúc Vận Nhi mở mắt thì trời đã sáng, quay đầu nhìn sang bên cạnh thì Âu

Thừa Duẫn đã dậy từ lúc nào. Vận Nhi cáu kỉnh chải đầu, ở cái nơi xa lạ

này thật sự làm cho cô ngủ không được. Nhớ tới lời hẹn với Âu Dương, Vận Nhi đi đến phòng tắm, ở đó đã để sẵn một bộ đồ mới. Khi cô sửa soạn

xong xuôi, thì có tiếng gõ cửa phòng.


“Đi thôi, Vận Nhi.” Âu

Dương nở nụ cười tươi tắn lấy lòng khi Vận Nhi ra mở cửa. Cô nghiêng đầu nhìn về phía giường, sau đó trìu mến ôm lấy Vận Nhi: “Anh của em có

phải rất lợi hại hay không?”


“Sao cơ?” Vận Nhi có chút bối rối

“Sao cơ?” Vận Nhi có chút bối rối

khi thấy nụ cười ám muội của Âu Dương. Hiểu ra ẩn ý trong lời nói của cô bé, Vận Nhi càng đỏ mặt xấu hổ hơn: “Em nói tầm bậy tầm bạ cái gì thế.”


“Ha ha, đừng mắc cỡ mà.” Âu Dương cũng không phải không biết

tính cách của Âu Thừa Duẫn, tuy rằng anh rất lạnh lùng với phái nữ,

nhưng loại cừu non như Vận Nhi tuyệt đối là khẩu vị của anh.


“Vốn không có gì đáng nói hết.” Vận Nhi hờn dỗi đuổi đánh Âu Dương, hai

tiếng cười hồn nhiên vang vọng làm tăng thêm hương vị cho ngôi biệt thự

lạnh lẽo.


Vận Nhi không biết Âu Thừa Duẫn rời đi từ lúc nào,

cũng không biết mới sáng sớm mà anh đã đi đâu, cũng may ở nơi xa lạ này

còn có Âu Dương cô cũng đỡ cô đơn hơn. Bọn họ ăn sáng xong liền tung

tăng nhảy lên chiếc xe hơi Lamborghini màu đỏ đã được chuẩn bị sẵn.


Âu Dương ríu rít nói : “Anh của em sáng sớm đã bị ông ngoại gọi tới công

ty, bọn mình không cần chờ anh ấy.” Âu Dương biết thắc mắc của Vận Nhi,

chủ động mở miệng giải thích.


“Ah ? Có liên quan gì tới chị đâu? ” Vận Nhi ngồi trong xe, mặt đỏ dần lên, thu hồi lại suy nghĩ, sau đó

lại tò mò như một đứa trẻ, hết nhìn đông lại nhìn tây. Dáng vẻ giấu đầu

hở đuôi của cô làm cho Âu Dương cười ha ha mãi không thôi.


Hai

giờ sau, xe dừng lại trước cổng Brandenburg nổi tiếng lẫy lừng ở Berlin, ở đây cửa thành được xây dựng theo kiểu cột đá, mô phỏng theo phong

giờ sau, xe dừng lại trước cổng Brandenburg nổi tiếng lẫy lừng ở Berlin, ở đây cửa thành được xây dựng theo kiểu cột đá, mô phỏng theo phong

cách kiến trúc Athens Ake Minneapolis. Phía trên cửa là bức tượng Nữ

thần Chiến Thắng điều khiển chiếc xe do bốn con ngựa đồng kéo. Vận Nhi

vô cùng ấn tượng với phong cảnh hoàng tráng này.


Đi qua cổng

Brandenburg là khung cảnh quảng trường nhộn nhịp tráng lệ với hai hàng

cây bồ đề giống như ở Paris. Đi bộ giữa quảng trường, Vận Nhi nhìn thấy có rất nhiều người ngoại quốc qua lại, thỉnh thoảng cũng có xen kẽ vài

gương mặt phương Đông quen thuộc, ai nấy đều vui vẻ ríu rít giống như

chim non, hưởng thụ chuyến du lịch của mình.


Âu Dương đã chuẩn bị sẵn máy ảnh từ trước, tung tăng đi theo phía sau Vận Nhi. Hai người bọn họ quả thật có nhiều điểm giống nhau rất hồn nhiên, tinh nghịch. Máy

ảnh trên tay Âu Dương cứ chớp lên lia lịa, lưu giữ những khoảng khắc đẹp đẽ vui tươi nhất.


Nhìn thấy những bức hình Vận Nhi với đầy đủ

các biểu cảm khuôn mặt buồn cườitrên màn ảnh, Âu Dương tươi cười rạng

rỡ. Vận Nhi cũng chụp giúp Âu Dương vài tấm, sau đó còn nhờ một anh đẹp

trai tóc vàng chụp giúp bọn họ một vài tấm cùng với nhau.


Vận

Nhi kéo tay Âu Dương tiếp tục đi về phía quảng trường, đột nhiên nhìn

thấy một bóng dáng quen thuộc lướt nhanh qua mắt. Nhưng cô chắc chắn là

mình không nhìn lầm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...