Ly Hôn Đi Điện Hạ


Trong quán bar Địa

Ngục, ánh đèn mờ ảo vô cùng náo nhiệt. Một người đàn ông mặc một bộ âu

phục màu đen vô cùng cao quý, đến nhanh như một cơn gió, trực tiếp tiến

thẳng vào lô ghế VIP.


“Hey, đây chẳng phải là chú rể của chúng

ta sao?” Nhìn thấy người mới đến, Tiêu Trác buông ly rượu trên tay

xuống, nhìn vẻ mặt tức giận của Thừa Duẫn, anh lập tức mở miệng trêu

ghẹo: “Như thế nào? Sao anh không ở nhà thủ thỉ với cô vợ xinh đẹp mà

chạy tới chỗ chúng tôi làm gì?”


“Tà Thần, chuyện kia…. hay là

anh không được ?” Tiêu Trác nghi ngờ liếc mẳt đánh giá Thừa Duẫn từ trên xuống dưới, vẻ mặt như mèo ăn vụng, cười hề hề.


“Anh có muốn

cùng tôi thử không, xem thử tôi có được hay không?” Thừa Duẫn nói, không tỏ vẻ bực bội, tay cầm lấy một ly rượu Bandy trên bàn uống cạn.


“Ôi trời, tôi không muốn bị anh đầu độc đâu, hậu cung của tôi có rất nhiều

hoa đẹp, nếu không có tôi, tất cả sẽ héo tàn mất.” Tiêu Trác cố ý nhích

người ra xa né tránh Thừa Duẫn.


Đang lười biếng dựa người trên

ghế, Nam Cung Thần hơi xoay người một chút, nhìn về phía đối diện. Dưới

ánh đèn mờ nhạt, với sự quan sát sắc bén, anh nhìn ra được sự chán nản

trên khuôn mặt đang tỏ vẻ giận dữ của Thừa Duẫn


“Sao vậy?” Trong buổi hôn lễ, bọn họ chỉ xuất hiện một lúc. Bình thường bọn họ rất hiếm

khi góp mặt trong những bữa tiệc như thế này. Cũng bởi thân phận bọn họ

là con ông cháu cha trong gia đình danh gia vọng tộc, cho nên không đợi

đến khi hôn lễ của Âu Thừa Duẫn kết thúc, bọn họ đã rời đi.


“Chính là tôi đã cưới em gái của cô ta.” Thừa Duẫn mới vừa nói dứt lời, cả ba

đôi mắt không hẹn mà gặp đều đổ dồn lên người anh. Em gái của Tô Ân Huệ, có lầm hay không vậy?


“Duẫn, anh không bị sốt đấy chứ? Không

phải là anh muốn kết hôn với Tô Ân Huệ sao?” Tiêu Trác la to, có chút

không thể tin được.


“Cô ta trốn đi cùng với người đàn ông khác

rồi.” Thừa Duẫn nói xong, lại cầm lấy ly rượu lên, uống một hơi cạn

sạch. Nhớ lại cú điện thoại trò chuyện của mình và Tô Ân Huệ trước hôm

đám cưới, cô nói cô đã có vị hôn phu, tiếp đó lại giáng cho anh thêm một đòn thật đau này. Được, tốt lắm. Anh sẽ cho cô biết hậu quả của việc

này là thế nào.


“Nếu tôi là cô ấy, nhất định tôi cũng sẽ bỏ

trốn, Tô Ân Huệ không phải là một kẻ ngốc. Cô ấy cũng biết mục đích anh

cưới cô ta không đơn giản.” So sánh với phản ứng kịch liệt của Tiêu

Trác, Nam Cung Thần có vẻ bình tĩnh hơn. Những ngón tay thon dài vuốt

nhè nhẹ trên ghế sô pha, cau mày trầm tư:”Vậy bước tiếp theo anh tính

làm như thế nào?” Kết hôn với em gái cô ta, cũng là một kế hoạch của

Thừa Duẫn.


“Tôi sẽ làm cho cô ta chủ động trở về tìm tôi.” Ánh

sáng u ám tối tăm của ánh đèn bao trùm lên bộ âu phục màu đen của Thừa

Duẫn, tạo ảo giác như một con hổ dữ đang chuẩn bị vồ tới, như ngọn lửa

rừng rực chuẩn bị phun trào.


“Vậy nên đêm nay anh ruồng rẫy em

gái người ta? Hành động này thật là không nên.” Giọng nói Tiêu Trác vẫn

mang âm điệu cà lơ phất phơ. Đối với những cô gái đẹp, anh ta rất dịu

dàng nâng niu. Tô Ân Huệ là một đại mỹ nhân, khẳng định em gái cô ta ít

nhiều gì cũng là một tiểu mỹ nhân.


“Thế nào? Chẳng lẽ anh muốn

đi an ủi cô ta? Được, đi đi, tôi không ngại đâu.” Âu Thừa Duẫn nhướng

nhướng mày, giọng điệu khinh khỉnh. Thế nhưng sắc mặt lạnh tanh của anh

làm cho người ra sợ hãi. Chỉ có những người anh em của anh mới có thể

hiểu được, ánh mắt đó tượng trưng cho cái gì.


“Được ,tôi cũng

không hẹp hòi gì, đêm nay người đẹp sẽ vui vẻ với tôi, không phải với

anh, ha.” Danh tiếng ăn chơi bên ngoài của Tiêu Trác và Âu Thừa Duẫn là

hai thái cực đối chọi nhau. Nếu nói Âu Thừa Duẫn là băng, đối với phụ nữ tàn nhẫn và tuyệt tình, thì Tiêu Trác kia giống như một quả cầu lửa,

tuy rắng anh cũng có rất nhiều phụ nữ, nhưng anh không vô tình như Âu

Thừa Duẫn. Những người phụ nữ ở bên anh, đều được anh dịu dàng chăm sóc. Tuy không thật lòng, nhưng ít ra còn có chút chân thành.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...