Lương Sinh Liệu Đôi Ta Có Thể Không Đau Thương



(Giải nghĩa: Đố phụ là người phụ nữ hay ghen ghét với người khác. Dâm phụ là người phụ nữ dâm đãng)

Vị Ương đến mà không hề báo trước.

Hôm đó, Bắc Tiểu Vũ nhận được điện thoại của cô, cô khóc nói: Bắc Tiểu Vũ, tôi muốn gặp Lương Sinh.

Lương Sinh nghe điện xong, mặt phủ một lớp mây đen, thật lâu cũng chưa tan.

Tôi nhỏ giọng hỏi anh: Anh, xảy ra chuyện gì à?

Lương Sinh nhìn tôi một lúc rồi nhìn Tiểu Cửu nói: Vị Ương tới thị trấn rồi, anh phải đi đón cô ấy. Nói xong Lương Sinh cất bước rời đi.

Tôi yên lặng đi sát sau lưng anh. Lương Sinh dường như cảm nhận được sự có mặt của tôi nên quay người lại, giật mình nhìn tôi, anh nói: Khương Sinh, sao em lại đến đây?

Tôi nhìn hàng lông mày phủ đầy mây đen của anh, vừa muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn mở miệng, tôi nói: Anh, có phải anh không vui không?

Lương Sinh cười cười: Anh không có.

Tôi đột nhiên bật khóc, nước mắt rơi ướt đẫm mặt, tôi nói: Anh, có phải anh sợ Vị Ương thấy hoàn cảnh nhà chúng ta thế này sẽ coi thường anh, sau này không qua lại với anh nữa? Anh, em biết là anh không vui mà.

Lương Sinh hít hít mũi, vò đầu tôi: Cô ngốc này, mau về nhà đi. Chờ anh về.

Lúc Lương Sinh đưa Vị Ương về thì trời đã tối. Tôi vẫn cứ đứng ở cửa chờ mải đến khi Lương Sinh cười dịu dàng trong đêm trở lại, tôi quay lại phòng ngồi một mình.

Lúc Lương Sinh đưa Vị Ương về thì trời đã tối. Tôi vẫn cứ đứng ở cửa chờ mải đến khi Lương Sinh cười dịu dàng trong đêm trở lại, tôi quay lại phòng ngồi một mình.

Bắc Tiểu Vũ nhanh nhẹn chạy ra cửa, cười với người đẹp Vị Ương: Ai da, người đẹp, sao cậu không thông báo một tiếng đã tới đây rồi?

Vị Ương cười nhẹ, tìm một chỗ ngồi trong sân rồi nhìn Lương Sinh. Sau đó nói với Bắc Tiểu Vũ, nghỉ hè ở nhà một mình buồn đến phát sợ nên mới đến đây gặp các cậu, cũng nhau vui vẻ một chút.

Ba người vừa nói vừa đi vào cửa.

Tiểu Cửu nói: Anh cậu có tiêu chuẩn khác thường không ai bằng.

Tôi gật đầu: Giống y như Bắc Tiểu Vũ! Nói xong tôi đột nhiên cảm thấy bi ai, tôi nghĩ, ba chúng tôi chơi với nhau đến lớn, nhưng tại sao tới giờ chỉ có mình tôi thừa ra?

Vị Ương bước vào, kinh ngạc nhìn Tiểu Cửu: Bạn này, hình như tôi đã gặp bạn ở đâu rồi?

Tiểu Cửu cười quyến rũ: Tôi suốt ngày ở trong trường các cậu dạo chơi, cậu không thấy mới là lạ đấy.

Nhưng Vị Ương còn nghiêm túc suy nghĩ: Tôi cảm thấy không giống gặp trong trường ,nhưng ở đâu thì tôi lại không nghĩ ra. Sao cậu lại tới đây?

Tiểu Cửu cười: Lăn lộn cùng Lương Sinh nên tới tận đây.

Vị Ương cũng cười: Cùng người nghèo như Lương Sinh có thể lăn lộn ăn uống như vậy thật không dễ dàng phải không?

Hiển nhiên là Tiểu Cửu không thích Vị Ương, cho nên giọng điệu có chút chua ngoa: Lương Sinh nghèo cái gì? Tốt xấu gì người ta cũng có một cô em gái quốc sắc thiên hương, bán đi cũng được một đống tiền không phải sao?

Tôi nghe nửa câu đầu còn thấy hài lòng, nhưng nửa câu sau thì lại thấy có gì đó không đúng, cho nên chờ Tiểu Cửu nói xong, tôi vội vàng nhỏ giọng bổ sung: Anh tớ sẽ không bán tớ.

Tôi nghe nửa câu đầu còn thấy hài lòng, nhưng nửa câu sau thì lại thấy có gì đó không đúng, cho nên chờ Tiểu Cửu nói xong, tôi vội vàng nhỏ giọng bổ sung: Anh tớ sẽ không bán tớ.

Lúc tối khi đi ngủ, Tiểu Cửu nói với tôi: Khương Sinh, cậu thấy không, Vị Ương vừa vào cửa đã nói ám chỉ cậu, tại sao chứ? Đáp án chính là, con nhóc đó rõ ràng coi cậu là tình địch.

Tôi trợn mắt nhìn Tiểu Cửu: Tình địch cái gì chứ?

Tiểu Cửu đá đá dép nói: Tớ khinh, Khương Sinh, cậu thật sự như… như héo ấy. chính là cô ta nghĩ cậu là tình địch cùng tranh giành Lương Sinh với cô ta đó.

Thấy mặt của tôi đột nhiên ửng hồng, Tiểu Cửu cười cười: Mẹ nó, Khương Sinh, cậu đỏ mặt cái gì? Phải đỏ mặt chính là cô ta kia, chắc cô ta nghĩ rằng con gái khắp thế giới này đều là tình địch của mình, chính là đố phụ mà.

Tiếng phổ thông của Tiểu Cửu không tốt, tôi chữ được chữ mất nghe cô ấy nói “đố phụ” thành “dâm phụ”, giật mình kính nể nhìn Tiểu Cửu, đang muốn mở miệng hỏi Tiểu Cửu làm sao nhìn ra được thì phát hiện mình nghe nhầm. Cuối cùng mặt lại đỏ hơn. Bắc Tiểu Vũ nói đúng, Khương Sinh đã bắt đầu trưởngth ành rồi.

Tiểu Cửu nhìn khuôn mặt tôi đỏ ửng không lý do nói: Khương Sinh, sao mặt cậu đỏ thế hả?

Không đợi tôi trả lời, chợt nghe Vị Ương oán giận, tôi và Tiểu Cửu lén chạy tới nghe, cô nói với Lương Sinh: Anh xem, bàn chải rẻ tiền này không có lợi cho răng, lợi của em chảy máu rồi này.

Lương Sinh giải thích: Em cũng thấy đấy, loại này là mắc nhất trong siêu thị rồi. Nếu em còn so nơi này với trong thành phố thì em về nhà là được rồi.

Tôi nhìn Tiểu Cửu, bất bình nói: Tớ cũng dùng bàn chải rẻ tiền đấy.

Tiểu Cửu cười nhạt: Đồ không hiểu chuyện, tức chết mà. Lương Sinh thật có sức chịu đựng mà.

Nói xong cũng lôi tôi như hai con chồn đi sang một bên.

Lúc tôi rửa mặt thì phát hiện bàn chải của mình cũng bị đối, sạch sẽ, xanh trắng xen nhau, đầu bàn chải khéo léo, lông bàn chải hình giọt nước dài, trông rất tinh xảo.

Lúc tôi rửa mặt thì phát hiện bàn chải của mình cũng bị đối, sạch sẽ, xanh trắng xen nhau, đầu bàn chải khéo léo, lông bàn chải hình giọt nước dài, trông rất tinh xảo.

Lương Sinh đúng lúc bước ra từ phòng Bắc Tiểu Vũ thấy tôi ngây người ngoài sân thì hỏi: Khương Sinh, em làm gì mà ngẩn người ra vậy?

Tôi nói: Có phải mẹ Bắc Tiểu Vũ đã trở thành Thất tiên nữ không, sao em lại có suy nghĩ đó nhỉ?

Tôi nói như vậy, hoàn toàn là vì mẹ Bắc Tiểu Vũ đã để lại ấn tượng xấu cho tôi, năm ấy, tôi không biết làm thế nào mà phát hiện tôi có cốt cách thanh sạch, sau này sẽ vào hàng tiên ban. Vì vậy mỗi ngày lại tới động viên tôi đi bái kiến Ngọc hoàng đại đế. Lúc đó tôi sống chết không chịu, sau đó bà nói, con thật không hiểu chuyện, vậy chờ cô công đức viên mãn trở thành Thất tiên nữ thì con và cô có được pháp lực như nhau, hay là còn muốn có cái gì nữa chứ. Đến lúc đó, tự nhiên con sẽ hiểu rằng chúng ta là bậc trí cao tinh thâm. Mà hôm nay tôi nghe lén Vị Ương oán giận, tôi chỉ muốn nếu có thể dùng mấy cọng long biến thành bàn chải đánh răng thì tốt rồi. Kết quả bây giờ trong ly nước súc miệng quả nhiên xuất hiện một bàn chải đánh răng nằm trong đó.

Vì thế, tôi chỉ có thể hiểu rằng mẹ của Bắc Tiểu Vũ đã tu thành Thất tiên nữ rồi.

Lương Sinh khẽ vỗ đầu tôi: Đồ ngốc, mau đánh răng đi, thấy dùng được không?

Khi đó, tôi mới biết rằng lúc Lương Sinh mua bàn chải đánh răng cho Vị Ương cũng đã mua cho tôi một cái.

Tôi ngây ngốc nhìn Lương Sinh, cổ họng trào lên cảm giác chua xót, trào lên tới mắt.

Lương Sinh nói: Anh không biết rằng chọn bàn chải đánh răng là việc quan trọng. Hôm nay nghe Vị Ương nói, anh sợ em dùng bàn chải trước giờ sẽ ảnh hưởng tới răng. Em dùng thử cái này đi.

Nói rồi cũng đi đến nhà Bắc Tiểu Vũ.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...