Lương Điền Thiên Khoảnh


" Lăng Nhi , sao lại thế này ? " Lí Thanh Hà từ trong phòng đi ra .


Ngựa ở cổ đại phần lớn là dùng để đánh giặc . Không phải là người gia

đình quyền quý , người bình thường chỉ có thể dùng con la hoặc con lừa

làm phương tiện giao thông .


Cho nên vừa rồi nghe

được tiếng vó ngựa , Lí Thanh Hà chỉ biết là người của Tần gia đến . Hơn nữa người cuỡi ngựa đến nhiều nhất có thể chính là Tần Ức hoặc là Tần

tướng quân.


Nàng cố ý nhường cho Giang

Lăng ra tiếp đón , đó là muốn tạo cơ hội cho Giang Lăng cùng Tần Ức tiếp xúc nhiều hơn . Lẫn nhau hiểu biết cùng hiểu biết , cả cái đầu có ý

nghĩ muốn từ hôn của nàng cũng được thay đổi .


Cũng không nghĩ đến chỉ một lát sau , chợt nghe tiếng vó ngựa rời đi . Không phải là Giang Lăng mặt nặng mày nhẹ với Tần Ức chứ ? Hoặc là ngăn không cho người ta vào cửa ? Nhưng mà cũng không có nghe âm thanh tranh cãi a ?


" Vừa rồi là ai đến ? " Nàng nhìn Giang Lăng đứng ở trước cửa , trước mặt còn có bốn bao tải to , hỏi .


" Tần Ức " . Giang Lăng mở bao tải ra xem , thuận miệng lên tiếng .


Nàng phát hiện bên trong có gạo , bột mì , tương , dấm chua , cá , thịt ,

dưa và trái cây . Giang Lăng gật gật đầu . Hôm nay đưa này nọ ít nhất

còn có chút đáng tin , không giống như ngày hôm qua , đưa qua cái gì là

dược liệu quý trọng , đồ sứ tinh mỹ , bạc như thiền ti , sa la ... ..... Quý trọng thì quý trọng , nhưng đối với hiện tại , người Giang gia mà

nói thì lại không dùng được , còn phải kiếm một phòng để chứa mấy thứ đó , còn phải phòng chuột , phòng mối , phòng trộm ... toàn bộ chính là

một đống phiền toái .


Nhưng mà , mặc kệ lễ vật là thực dụng hay là không dùng được , Giang Lăng cũng

không muốn . Thanh cao ở trong xương tuỷ , nàng cảm thấy đây chính là bố thí , càng là giao dịch -- bắt người chùn tay , ăn người miệng ngắn .

Thu này nọ của Tần gia , Giang gia không thể hồi báo , chỉ có thể cho

nàng lấy thân báo đáp ...... Ngẫm lại thấy không tốt , hậu quả này khiến cho nàng sinh ra phản cảm đối với những thứ này .


" Ngươi vì sao không cho hắn đi vào trong ngồi ? " Lí Thanh Hà nhìn Giang Lăng , sắc mặt có chút không tốt .


" Hắn cho hạ nhân ném mấy cái này xuống , xong rồi bỏ đi ." Giang Lăng lấy dây thừng cột miệng bao tải lại .


" Nương , mấy thứ này chúng ta không cần đi , một lát tìm hai người ở

trong thôn cùng Giang Đào đưa trở về. Đưa mấy thứ hôm qua đi cùng luôn

."


" Lăng Nhi " Lí Thanh Hà âm thanh có chút

cao , " Làm người không thể quá mức kiêu ngạo . Phải biết rằng người

khác đưa này đưa nọ cho mình , vô luận là quý hay là tiện , nhưng cũng

là biểu lộ một phen tâm ý của người ta .


Ngươi nếu cự tuyệt , đó là đem phần tâm ý này nhốt ở ngoài cửa , kết quả làm

Ngươi nếu cự tuyệt , đó là đem phần tâm ý này nhốt ở ngoài cửa , kết quả làm

tổn thương người khác , cũng cô lập chính mình .


Ngươi ngẫm lại , đổi lại ngươi là Tần gia , một phen hảo ý bị người ta

cự tuyệt , trong lòng ngươi sẽ có cái tư vị gì ? "


Nói xong , nàng nhìn gương mặt xinh đẹp của Giang Lăng , trong mắt bỗng nhiên lệ tràn ra .


" Nương , ngươi làm sao vậy ? " Giang Lăng nghe âm thanh Lí Thanh Hà không đúng , liền chạy đến đỡ cánh tay nàng .


" Nương không thể cho ngươi những ngày tốt nhất , Lăng Nhi ." Lí Thanh

Hà vươn tay đến , nhẹ nhàng vuốt ve mặt Giang Lăng , lệ rơi đầy mặt ,

nghẹn ngào không biết nói sao . " Ngươi đáng lẽ phải là cẩm y ngọc thực , không sầu không lo , ngươi phải ở cao cao tại thượng , người khác gặp

ngươi còn phải cúi đầu chào . Hiện thời đi theo nương ... ..... nương

làm cho ngươi chịu ủy khúc rồi ".


" Nương , ngài

đừng nói như vậy , ta cảm thấy những ngay qua thật sự vui vẻ ." Xem Lí

Thanh Hà bộ dáng thương tâm , Giang Lăng nghĩ là nàng nhớ đến những ngày khi Giang Văn Họa còn sống mà thương tâm , chạy nhanh an ủi nàng .


An ủi xong , nàng một trận thở dài : Đời trước , nàng cũng từng thi ân cho người ta , cũng chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó mình bị người ta

thương hại như vậy .


" Nương , tỷ tỷ , các ngươi

như thế nào ? ". Kết cấu phòng gỗ không được cách âm , Giang Đào mở cửa

sổ trong phòng học bài , lúc này nghe hai người nói chuyện không đúng

lắm , vội vàng chạy đến hỏi .


" Không có

việc gì ." Giang Lăng vội vàng lấy ra khăn tay đưa cho Lí Thanh Hà . "

Nương nhớ đến phụ thân khi còn sống ." Lại nói tiếp : " Đến đây , nâng

tiếp tỷ mấy thứ này đi vào ."


" Giang cô nương , Giang cô nương ......" Xa xa truyền đến tiếng kêu của Vương đại nương .


Giang Lăng dừng tay , liếc nhìn Lí Thanh Hà một cái , thấy cảm xúc của nàng

đã khôi phục lại bình thường , lúc này mới quay đầu lại nhìn Vương đại

nương . " Đại nương , chuyện gì vậy ? "


"

Chạy nhanh , Lưu chưởng quỹ đến nhà của ta , nhờ ta nói cho ngươi . Nói

ngày hôm qua có người đến ăn cháo , hôm nay họ lại đến ăn nữa . Tiểu hài tử kia luôn luôn ở đó nháo , đòi phải ăn cháo thịt của ngày hôm qua ,

Lưu chưởng quỹ nói không qua đây được , gọi ngươi chạy nhanh đi ."


" Được , tốt thôi . Ta sẽ chạy nhanh qua , cám ơn Vương đại nương ."

" Được , tốt thôi . Ta sẽ chạy nhanh qua , cám ơn Vương đại nương ."

Giang Lăng biết ý tứ của Lưu chưởng quỹ , muốn cho nàng mau đem rau xanh tới . Xem ra có thể kiếm tiền , Lưu chưởng quỹ dễ gì chịu bỏ qua .


" Vương đại nương , vào nhà ngồi chơi một lát ? " Lí Thanh Hà ánh mắt hồng hồng tiếp đón .


" Không xong , tôn tử của ta không có người trông , ta sẽ không ngồi được ." Vương đại nương nói xong , liền vẫy vẫy tay , xoay người trở về.


" Nhanh chút chuyển mấy cái này đi ." Giang Lăng vốn định để cho Giang

Đào làm , tránh cho hắn dưỡng thành thói quen ham ăn biếng làm . Lúc này sợ khách nhân đợi lâu , cũng không dựng lên , một tay xách một bao tải

hướng phòng bếp mà chuyển đến .


" Tỷ ,

người quá lợi hại đi ! " Giang Đào cùng Lí Thanh Hà hai người cùng nâng

một bao , còn cảm thấy cố hết sức , nhìn Giang Lăng hai tay hai cái dễ

dàng , trong lòng hắn cực kỳ bội phục .


" Chờ

ngươi luyện công phu có hiệu quả , có thể cùng tỷ tỷ giống nhau ." Giang Lăng lại không rảnh cùng hắn vô nghĩa , trôi chảy đáp cùng hắn một câu , liền vội vàng quay trở về phòng thay quần áo .


Thay đổi quần áo hóa trang xong , Giang Lăng nhìn cải trắng trong viện do dự một chút , cuối cùng vẫn không có nhổ lên , đi phía trước , thuận tay

cầm theo một giỏ trúc .


Nhìn Lưu chưởng quỹ

như vậy , phỏng chừng rau cải này đưa ra bao nhiêu hắn sẽ lấy bấy nhiêu . Cho nên Giang Lăng quyết định mỗi ngày chỉ cung cấp cho hắn mười cây

rau .


Từ trong không gian lấy ra mười cây

cải , trong không gian nhìn thấy trống trải hẳn . Giang Lăng nghĩ một

chút phải bớt một chút thời gian đi mua hạt giống về trồng lại . Suy

nghĩ một chút liền đi đến Vị Hương Cư .


" Ô ô ô ô ... .... ta muốn ăn cháo , ta không cần uống cái loại cháo này , ta muốn cháo của ngày hôm qua , loại cháo này ... ..." Đứng ở ngoài cửa

Giang Lăng có thể nghe thấy tiếng khóc của đứa bé kia . Nàng chạy nhanh

đi vào .


" Oành " cùng với người bên trong đụng phải một cái , đau đớn cõi lòng .


" Trời ạ ! Tiểu Giang , ngươi rốt cục cũng đến . Cám ơn trời đất . Ta

đều đi ra nhìn xem ngươi khi nào mới tới đã hơn mười lần rồi . Chạy

nhanh , chạy nhanh . Chạy nhanh đem đồ ăn đến phòng bếp đi ." Đi ra

đúng là Lưu chưởng quỹ . Hắn vừa thấy Giang Lăng , cũng bất chấp Giang

Lăng đụng phải hắn sinh đau , lôi Giang Lăng thẳng vào trong phòng bếp


Đem đồ ăn giao cho lão Trương , lúc này Giang Lăng mới ngồi đến thở hổn hển một hơi . Vừa rồi

sợ tiểu hài tử kia chờ đợi , nàng một đường đi đến đây thật vội .

sợ tiểu hài tử kia chờ đợi , nàng một đường đi đến đây thật vội .


Lão Trương lấy qua rau cải , nhanh chóng rửa rồi thái nhỏ , bỏ vào trong nồi cháo .


Hắn đối với chuyện của A Phúc tựa hồ đã nghĩ thông suốt , tinh thần khôi

phục không sai . Nhưng mà ngồi đối diện Giang Lăng trong phòng bếp , lại không hề lộ ra khuôn mặt tươi cười , mặt trầm xuống lặng yên làm việc , không nói một lời .


Rất nhanh , cháo đã

nấu xong , lão Trương đặt hai chén cháo trước mặt Giang Lăng , liền xoay người sang chỗ khác làm việc khác .


Giang

Lăng nhún nhún vai , bưng cháo lên thẳng hướng đại sảnh , vừa vào đến

đại sảnh liền kêu lớn : " Cháo đến đây ! Mỹ vị cháo đến đây ."


Một tiếng này giống như tiên âm , tiểu hài nhi đang khóc nháo liền im

bặt , nước mắt rưng rưng quay đầu nhìn về phía Giang Lăng .


" Tiểu công tử , đây là cháo của ngài , thỉnh ngài dùng chậm ." Giang

Lăng nhìn gia đình kia , trừ bỏ nương của đứa nhỏ , thì bốn người kia

đều đến . Nhưng gọi cháo thì chỉ có hai chén , hiển nhiên là cho lão

thái thái cùng đứa bé . Nàng biết gia đình này rất thương yêu đứa nhỏ

này , nên chén đầu tiên liền đưa đến trước mặt hắn .


" Bà nội , ngài dùng trước ." Đứa bé kia tuy là khóc rất lợi hại , lúc

này thấy hai chén cháo đều ở trước mắt , khuôn mặt béo dính nước mắt

nước mũi , vẫn không quên mời bà dùng trước .


" Ai ai , bà nội ngoan , tôn tôn ." Lão phụ nhân nghe xong câu này , trong lòng so với ăn mật còn ngọt hơn .


Nhìn một nhà lẳng lặng ăn cháo , trên mặt Giang Lăng hiện ra ý cười . Ở nhà

bị Lí Thanh Hà làm cho có chút thương tâm , bây giờ tiêu tán hết .


Vô luận là bần cùng hay phú quý , chỉ cần có thể giống như gia đình này , đạt được hạnh phúc đơn giản nhất của thế gian - người một nhà tương

thân tương ái , vui vẻ an khang , nàng biết vậy là đủ .


Nếu không có phần hạnh phúc này , vô luận là quyền thế ngập trời , hay

là giàu có phú quý , đều chỉ là hư vô , đều giống như mây bay mà thôi .


" Chưởng quầy , cho trên lầu hai chén cháo giống như thế ." Từ cửa thang

lầu đi xuống một đại hán , hướng về phía bên này hô lên .


Giang Lăng sửng sốt --- thanh âm này , thế nào nghe qua giống nam nhân

mặt sẹo ? Tên Tần Ức kia , không phải là đến trên lầu để nhìn qua Xuân

Hương viện , nhớ về vị " muội muội " ôn nhu , xinh đẹp kia sao ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận