Lương Điền Thiên Khoảnh


Từ tửu lâu về đến cửa thôn thời gian khoảng một nén nhang , nhưng hiện giờ đã chuyển nhà , từ cửa thôn về đến nhà còn phải đi không sai biệt lắm khoảng ba ly trà nhỏ , tức là hai , ba mươi phút đi đường bộ .


Nhìn Lí

Thanh Hà chống quải trượng một chân , một quải đi trên đường nông thôn

đá nhỏ nhấp nhô , trong lòng Giang Lăng một trận khổ sở . Mặc dù có

Giang Lăng nâng , nhưng mồ hôi trên trán Lí Thanh Hà toát ra như tắm ,

chỉ biết nàng đi đường thật là vất vả .


" Nương ,

hay để ta cõng người đi ." Giang Lăng nhịn không được ,đi đến trước mặt

Lí Thanh Hà ngồi xổm xuống muốn cõng .


" Hồ nháo ! Không nói đến ngươi bệnh nặng mới khỏi , chỉ nói thân thể nhỏ bé của

ngươi thì làm sao cõng được nương ." Lí Thanh Hà được nữ nhi quan tâm ,

trong lòng ngọt lịm , lại lấy tay vỗ hai bàn tay của Giang Lăng.


" Đừng nhìn ta thân thể đơn bạc , nhỏ nhưng có sức mạnh kinh người a .

Ngài cũng đừng quên ta là người luyện võ ." Giang Lăng xoay người lại ,

vỗ vỗ vào ngực nàng . Bộ ngực giống cái bánh bao nhỏ giờ bị nàng dùng

vải bố bó lại , giờ bằng phẳng chẳng khác gì cái sân bay .


Xem bộ dáng thối của Giang Lăng , Lí Thanh Hà " Xì " cười ra tiếng ,

đẩy đẩy nàng , cười nói : " Đừng làm loạn , đi nhanh đi. Ta tự đi được , chỉ là có chút đau . Nếu mà cho ngươi cõng , tâm ta đau còn hơn ."


" Nương !" Nghe xong lời này , Giang Lăng quay người lại , thân hình ôm chặt cánh tay của Lí Thanh Hà , cảm động làm cái mũi có chút ê ẩm .


" Hài tử ngốc , đi thôi ." Xem nữ nhi làm nũng , Lí Thanh Hà nhịn không

được nâng tay lên , yêu thương vuốt ve đầu Giang Lăng một chút .


" Nương , nếu không để ta cõng ngài đi ." Giang Đào chạy đến phía trước Lí Thanh Hà , đem Giang Lăng đẩy qua một bên ." Ta là nam tử hán , để

ta cõng ngài ."


Nghe xong lời này , Lí Thanh Hà và

Giang Lăng đều nở nụ cười .Nam hài tử vốn phát triển chậm hơn nữ nhi ,

mà tuổi thực tế của Giang Đào còn chưa đủ mười một tuổi , nhìn qua mười

phần là một đứa trẻ , trên mặt tròn tròn còn mang điểm phì nộn của trẻ

con. Tiểu nam hài như vậy mà nói mình là nam tử hán , thật là cười chết

người .


" Nam tử hán là thật , bất quá nam tử hán nhà chúng ta có điểm hơi nhỏ ." Giang Lăng trêu ghẹo nói .


" Chân ta nghỉ ngơi hai ngày , tốt hơn nhiều . Đã không có gì đau , thật

sự ." Lí Thanh Hà cũng vỗ vỗ Giang Đào. " Đi thôi ."


Không có biện pháp ,

Giang Lăng đành phải đỡ Lí Thanh Hà từng bước một hướng trong thôn mà đi . Một đường dù có các nàng ở trong thôn chào hỏi , nhưng muốn nhờ các

nàng cõng Lí Thanh Hà thì Giang Lăng thật sự không thể nào mở miệng

được. Còn nhờ nam nhân ... ....khụ , Đường triều tuy là cởi mở , nhưng

nam nữ vẫn chú ý cách xa .


" Cô lỗ lỗ .... cô lỗ lỗ ...." phía sau chuyển đến âm thanh của chiếc xe đang cán lên những hòn đá trên đường .


" Xe " Mắt Giang Lăng sáng lên , kinh hỉ quay đầu nhìn lại . Ở phía sau

" Xe " Mắt Giang Lăng sáng lên , kinh hỉ quay đầu nhìn lại . Ở phía sau

các nàng , là một chiếc xe kéo , đẩy xe là một vị tiểu tử trẻ tuổi , bộ

dạng cao cao , tráng niên , mày rậm , mắt to rất có tinh thần .


Hai ngày nay người trong thôn Giang Lăng gặp qua cũng không ít , nhưng

vị tiểu tử này nhìn qua cũng là lạ mặt . Nhưng mà lúc này nàng cũng bất

chấp , quay người lại cung tay chào hỏi , cười nói : " Vị đại ca này ,

xe này của ngươi là muốn đi nơi nào ? Nếu mà tiện đường , có thể hay

không mang nương ta đi nhờ một đoạn ? Ngươi xem , nương ta chân cẳng bị

thương , thật sự đi không xong đoạn đường này ."


Tiểu tử theo tay nàng chỉ , nhìn một chút Lí Thanh Hà , gật gật đầu nói : "

......Đi .Không ......mặc kệ thuận hay không thuận đường , ta.... .....

đều đưa các ngươi trở về . "


Giang Lăng kinh ngạc nhìn hắn một cái .Không nghĩ một tiểu tử tinh thần sáng láng vậy

mà bị cà lăm . Nhưng mà nàng biết rõ , những người như thế thì càng mặc

cảm , tự ti , cho nên trên mặt nàng cũng không lộ ra điều gì bất thường , chắp tay cười nói : " Đa tạ đại ca ! ". Nói xong liền tiếp đón Lí Thanh Hà lên xe .


Tiểu tử kia thường ngày đã quen

làm việc nặng , cho nên đẩy xe có Lí Thanh Hà vẫn không thấy một tia cố

sức . Lí Thanh Hà lại băn khoăn , cùng hắn bắt chuyện , thế mới biết

tiểu tử này thế nhưng Vương đại nương đã có nhắc qua , con trai của Lưu

Đại Hoè , tên là Lưu Khánh Xuân .


Nhưng mà Lí Thanh Hà cũng không vì Lưu Khánh Xuân cà lăm mà cảm thấy may mắn

khi mình không đồng ý nhà họ cầu thân . Bởi vì nàng nghĩ cho dù Lưu

Khánh Xuân là một tiểu tử xuất sắc mọi mặt thì cũng hoàn toàn không xứng với Giang Lăng .


Khi Lưu Khánh Xuân biết được Lí

Thanh Hà là phu nhân Giang gia , thì quay đầu lại đánh giá Giang Lăng

cùng Giang Đào , liếc mắt một cái . Nhưng mà Giang Lăng mặc nam trang ,

lại còn hóa trang , hắn có nghĩ cũng nghĩ không ra người này là đối

tượng mà nhà hắn vì hắn cầu thân .


Khi xe đến gần

nhà Lưu gia , Lí Thanh Hà kiên trì muốn xuống , tự mình đi bộ , không

muốn Lưu Khánh Xuân đưa nữa . Lưu Khánh Xuân tuy rằng nói chuyện lắp bắp , nhưng cũng không phải ngốc . Hắn biết quan hệ của hai nhà có chút xấu hổ , nhất là lần trước mẫu thân hắn từ lúc đến nhà Giang gia xem qua ,

trở về nàng nói những lời không được xuôi tai .


Hôm nay nếu để mẫu thân hắn gặp gỡ chuyện này , lại sợ sẽ dẫn đến một

hồi thị phi . Cho nên Lí Thanh Hà không cần hắn đưa , hắn cũng không

kiên trì nữa .


Vừa về đến nhà đẩy cửa ra , một

bóng đen hướng về phía Giang Lăng phóng tới . Một đôi móng vuốt chụp đến đầu gối của Giang Lăng .


" Hoa nhỏ , móng vuốt

của ngươi bẩn hay không bẩn ? Đừng làm dơ quần áo của ta " . Giang Lăng

ca thán , đem hoa nhỏ nhấc đứng lên , vỗ vỗ nó một chút .


" Uông , uông , uông. ...." Hoa nhỏ dùng đôi mắt to đen như mực của nó u oán nhìn Giang Lăng , liên thanh kêu to .

" Uông , uông , uông. ...." Hoa nhỏ dùng đôi mắt to đen như mực của nó u oán nhìn Giang Lăng , liên thanh kêu to .


Từ lúc đến Giang gia , nó giống như là một cái đuôi , Giang Lăng đi đến chỗ nào , nó liền đi chỗ đó . Vậy mà Giang Lăng hôm nay bỏ nó cả một

ngày không thấy bóng dáng , hoa nhỏ trong lòng thật mất hứng .


" Được rồi , chủ tử của ngươi đã trở lại , ở yên đó đi. " Lí Thanh Hà

cười mắng nó một tiếng , xoay qua nói với Giang Lăng : " Ngươi không

biết , buổi sáng ngươi vừa đi khỏi , nó ở đây giống như là đánh mất hồn , chạy vòng khắp sân . Nếu không phải ta kêu Đào Nhi đóng lại cửa viện ,

phỏng chừng nó đi lên trấn để kiếm ngươi . Ngươi nói một chút sao lại

thế này ? con chó này sao ỷ lại vào ngươi như vậy ? "


" Ta nhân phẩm tốt thôi ! " Giang Lăng cười hì hì quăng đại một câu


Trong lòng Giang Lăng vừa động ---- chó lớn chó nhỏ của Vương gia đều đối với nàng thân mật

dị thường , chuyện này đương nhiên không phải vì nàng có nhân phẩm tốt . Chẳng lẽ liên quan đến linh khí trong không gian ?


Nhưng mà trời đã sắp tối , Lí Thanh Hà các nàng còn chưa ăn cơm . Giang Lăng

cũng không có thời gian đi nghiên cứu vấn đề này , đem con chó nhỏ bỏ

xuống , đưa Lí Thanh Hà về phòng nghỉ ngơi . Nàng liền cuộn ống tay áo

lên , vào phòng bếp nấu ăn .


" Tỷ , ngươi hôm nay vất vả một ngày , để ta nấu ăn là được rồi ." Giang Đào chạy đến lấy cái nồi trong tay nàng .


Giang Lăng lắc đầu cười nói : " Hôm nay tỷ tỷ làm , ngày mai và về sau đều

cho ngươi làm . Ngươi đi múc nước cho nương tắm rửa đi ." Nói xong liền

đi ra khỏi phòng bếp . Cơm Lí Thanh Hà đã làm xong , buổi sáng cũng còn

một chút cá , chỉ cần nấu thêm một chút rau xanh là được .


Trời hai ngày nay không đổ mưa , đất trồng rau đã hơi khô khô . Giang Lăng

nhìn Giang Đào đang ở trong phòng bếp vội vàng múc nước , nàng dùng tay

áo che lại , đưa nước từ trong không gian theo ngón tay chảy ra ngoài ,

đem đất trồng rau tưới qua một lần . Sau đó lại hái một cây rau diếp ,

cầm lại phòng bếp làm đồ ăn .


Khi đã đưa thức

ăn đến phòng Lí Thanh Hà , nàng lúc này mới rảnh rỗi trở về phòng của

mình , tiến vào trong không gian xem cây cối như thế nào .


Thấy trong không gian vẫn là nắng ấm trên cao , sương mù nồng đậm ,

trên đất bùn vẫn ướt át . Nhìn lên ánh mặt trời hư hư thực thực , Giang

Lăng nghĩ đến một nơi là Tân Cương dưa và trái cây đều ăn rất ngon ,

chính vì nơi đó ánh mặt trời kéo dài .


Đồ ăn

trong không gian ngon như vậy , có phải hay không do đặc thù khí hậu là

nguyên nhân ? Bất quá , không riêng gì ánh mặt trời , bùn đất đen nhánh

này , cùng sương mù linh khí tràn ngập , hẳn đều là liên quan đến phẩm

chất cao của sinh vật .


Hôm qua lúc rảnh , Giang

Lăng đã chém một ít cành trúc đưa vào không gian làm hàng rào , làm cho

những cây dây leo theo đó bò lên . Nhưng mà chưa đến một ngày công phu , thế nhưng trúc li ba đã trở thành hàng rào xanh thẳm , những dây leo so với hôm qua còn trưởng thành tốt hơn .

những cây dây leo theo đó bò lên . Nhưng mà chưa đến một ngày công phu , thế nhưng trúc li ba đã trở thành hàng rào xanh thẳm , những dây leo so với hôm qua còn trưởng thành tốt hơn .


Trên một cái cây có lá dài , thế nhưng hôm nay đã mọc ra những nụ hoa nho nhỏ màu tím , xem ra không lâu nữa sẽ kết thành quả .


Mà rau muống thì phát triển hoàn toàn có thể thu thập . Rau muống này

thuộc loại lá lớn , cành lá phát triển mạnh hơn so với các loại khác ,

lá cây xanh xanh dọc theo cành , chẳng những phô trương ở địa bàn của

mình , còn xâm chiếm qua phần đất của cải trắng không ít .


" Xem ra không ăn các ngươi cũng không được . Sáng mai , liền đem các

ngươi toàn bộ ăn hết ." Giang Lăng nhìn rau muống , hung tợn nói .


Dùng nước trong không gian tưới qua cây một lần . Hồ nước trong không

gian tuy nhỏ , nhưng chẳng bao giờ ít đi . Tưới hết cho cây xong , Giang Lăng trở lại bên hồ nhìn cá lúc sáng nàng câu trở về . Hiện giờ , những con cá đó bơi qua bơi lại rất là vui vẻ .


Giang

Lăng nhớ được một câu nói triết lý rất thâm sâu : " Tử phi ngư , yên tri ngư chi nhạc ? " . Nàng suy nghĩ một lát , mọi người không nhìn được

cá vui vẻ , nhưng nàng có hồ nước có cá , mà những con cá này rất khoan

khoái , không cần nghĩ cũng biết là chúng nó rất khoái nhạc , rất khoái

nhạc a !


Những thực vật , động vật sinh trưởng

trong không gian này , chắc có lẽ chúng nó đều vui vẻ , Giang Lăng nhìn

ngắm một lượt trong không gian , rồi chạy nhanh ra ngoài tắm rửa .


Tắm sạch sẽ xong , nàng lại vào trong không gian luyện công . Tục nhân

Giang Lăng sau khi mơ mộng một hồi , vẫn là toan tính thiệt hơn lợi dụng phần vui vẻ này .


Vừa mới từ trong không gian xuất ra , Giang Lăng lại nghe tiếng Lí Thanh Hà từ cách vách gọi nàng .


" Có chuyện gì à ? " Giang Lăng chạy nhanh trả lời một câu .


" Ngươi tắm rửa xong , đến phòng ta một chuyến ." Lí Thanh Hà nói . Ở

cổ đại phòng không cách âm , hai vách nói chuyện qua lại thật là tiện

lợi .


" Được ." Giang Lăng sửa sang lại quần áo rồi đi ra ngoài .


" Uông , uông , uông ....." trong phòng truyền đến tiếng Hoa nhỏ kêu .


Thì ra là không biết Hoa nhỏ đã chạy vào phòng từ lúc nào , vừa rồi khi

thấy Giang Lăng từ trong không khí đột nhiên xuất hiện , bị dọa sửng sốt . Chưa kịp cùng Giang Lăng ra khỏi phòng , lúc này lại bị Giang Lăng

nhốt vào trong , gấp đến độ kêu to lên .


Giang

Lăng mở cửa , chỉ vào cái mũi của Hoa nhỏ nói : " Ta tắm rửa , không thể đi theo ta . Còn có , về sau ngươi chỉ có thể ở nhà giữ nhà , không thể khắp nơi chạy loạn . Nếu không nghe lời , ta liền đem ngươi cho người

khác , không cần ngươi , có nghe không ? "


"

Ô..." Hoa nhỏ thấp giọng nức nở , trong mắt tràn ngập cầu xin , không

tình nguyện , tựa như nghe hiểu được lời Giang Lăng nói .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận