Long Xà Diễn Nghĩa


Khi Vương Siêu đi ra khỏi toà lầu thì tâm tình hắn có chút khó chịu. Không phaả vì Đường Tử Trần nói hắn theo đuổi thể lực thân thể, bộc phát lực lượng cực hạn cầu thân thể không thể huỷ hoại, làm một "Thủ thi quỷ", mà là lý niệm quyền pháp của Đường Tử Trần cùng với lý niệm quyền pháp của hắn đến một tầng cao nhất định bắt đầu phát sinh sự thay đổi.


Lý niệm của Đường Tử Trần chính là sự chuyển đổi tích tắc giữa sinh và tử, ảo giác hoá thành tro bụi, khủng bố lâm li. Nếu như tâm linh không tu luyện đến đại viên mãn, không đến cảnh giới không nghe thấy tiên tri thì trong tích tắc chuyển đổi ấy sẽ bị lạc bản tính. Mà căn bản Vương Siêu không ủng hộ lý luận này. Chỉ là theo đuổi những thứ thấy được, chạm vào được, vững vàng mà chất phát. Hắn cho rằng những lời sinh tử của Đường Tử Trần là không có thật, căn bản là ý nghĩ thần thoại mà thôi.


Điều này vốn không có gì, chỉ là hai đại tông sư luyện đến cảnh giới cao nhất, cuối cùng sinh ra một chút nghi vấn, phỏng đoán. Nó thuộc về tranh luận học thuật, không ảnh hưởng đến tinh cảm giữa hai người.


Nhưng hết lần này đến lần khác, Vương Siêu khi nghe Đường Tử Trần nói câu cuối cùng, hắn hiểu nàng đã đi đến bước cuối cùng. Nàng muốn xem thử tình huống khi chuyển đổi sinh tử kia rốt cuộc là như thế nào. Điều này khiến cho trong lòng Vương Siêu xuất hiện sự lo lắng mãnh liệt và không thoải mái chút nào. Không quản quyền pháp cao minh như thế nào đi nữa nhưng khi đối mặt với sự chuyển đổi sinh tử chí có một cơ hội mà thôi.


Ý tứ cuối cùng của Đường Tử Trần chính là: "Ta muốn xem thử một lần, xem thử khi sinh tử chuyển đổi có dạng gì. Không thể bước qua bước này, không tự thể nghiệm thì cho dù ngươi có trí tuệ như thế nào đi nữa cũng không thể đoán ra chân tướng cuối cùng được"


Đường Tử Trần nói ra làm cho Vương Siêu cảm giác tỷ tỷ này của hắn có chút tẩu hoả nhập ma, không thành phong mà cũng không thành phật. Mặc dù hắn cũng là người như vậy, nhưng hắn không có ý định đi thể nghiệm thử một lần giữa sinh và tử để tìm kinh nghiệm. Ai biết được bước cuối cùng ấy phải thể nghiệm như thế nào? Đã chết sao có thể sống lại?


"Ài! Nếu tỷ tỷ này chọn làm một phụ nữ bình thường thì tốt rồi. Như vậy nàng sẽ không có ý nghĩ điên cuồng như vậy. Nhưng mà nếu tỷ ấy là người bình thường thì ta sẽ thích nàng sao? Ài.Nhân sinh mà, thật sự là đau đầu. Loạn loạn loạn….."


Tâm tình Vương Siêu lúc này, giống như tam tình lúc trước của Hoắc Linh Nhi.


Bất quá hắn trấn định tâm thần so với Hoắc Linh Nhi phải cao hơn gấp mười lần. Hoắc Linh Nhi mượn phương pháp luyện quyền để xua tan tâm tình phiền loạn mà hắn chỉ hít sâu vài hơi, nuốt vài ngụm không khí xuống bụng, nhất thời gân cốt toàn thân ấm áp, tất cả những phiền toái biến mất không còn.



"Nếu như chị Trần muốn kiểm nghiệm một bước cuối cùng kia, ta bồi nàng là được. Dù sao một thân thể này đều do nàng thay đổi mới có được ngày hôm nay. Theo nàng cùng bước một bước cuối cùng này, cùng thể nghiệm bước này cũng là chuyện đương nhiên".


Một quyền sư luyện võ công đến cảnh giới khí huyết nội liễm, áp súc thành đan có thể cùng so sánh với cao tăng, ẩn sĩ, đại đức, chân nhân thời cổ đại. Trong khi ngồi sếp bằng có thể tự nhiên rời khỏi thế giới. Cái này gọi là tạo hoá. Hơn nữa sau khi toạ hoá thân thể sẽ không bị hư thối, rữa nát.


Cho nên ngày đó Vương Siêu có thảo luận "Bão Đan Toạ Khố" với Bạch Tuyền Di có nói khi bão đan chỉ là trong nháy mắt thôi, không thể kéo dài lâu quá, nếu không sẽ tạo hoá.


"Bão Đan Toạ Khố" khi vừa tiến hành "bão đan" sẽ khiến cho toàn bộ khí huyết trong cơ thể đổ về tiểu phúc đan điền, áp xúc thành một điểm nhỏ. Mà những bộ vị toàn thân không còn máu lưu động nữa, đôi mắt không nhìn thấy vật, lỗ tai không nghe được am thanh, đầu lưỡi không cảm giác được mùi, trong đầu không còn bất kỳ ý niệm nào.


Không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân ý, vô sắc vô hương vô súc như đã biến thành một đứa trẻ con trong bụng mẹ.


Lực bộc phát lớn nhất trong quyền thuật chính là bão đan phản thai đầy yên tĩnh này. Áp súc ngưng tụ đến cực điểm rồi đột nhiên bừng bừng phấn chấn. khí huyết đang áp xúc stại tiểu phúc đột nhiên bạo khai chạy khắp cơ thể giống như một đứa trẻ con vừa mới sinh ra. Tiếng khóc to rõ, tứ chi đột nhiên dài ra, sinh cơ cường đại.


Trẻ con từ bào thai sinh ra chính thời gian sinh cơ bộc phát cường đại nhất. Quyền thuật cảnh giới cao nhát thông đan đạo cũng là bắt chước sự bộc phát từ chết đến sinh này.


Nhưng bão đan lại không thể tiến hành lâu quá, nếu không huyết áp toàn thân áp súc đến bụng kéo dài sẽ khiến cho khí huyết không đủ cung cấp cho não bộ, thời gian dài không khôi phục sẽ khiến cho thân thể mất đi ý thức, toạ hoá, chết giả, rồi chuyển sang chết thật.



Như Vương Siêu, Đường Tử Trần thậm chí là Triệu Quang Vinh, Worton Đường Liên Khê khi muốn chết chỉ cần bão đan rồi không tán kình, không tán huyết, cứ như vậy bão trì khoảng mười phút đã hoàn toàn mất đi ý thức, không bao giờ tỉnh lại nữa.


Từ tủ đến sinh rồi từ sinh về tử đối với cao thủ quyền thuật mà nói chính là đơn giản như vậy. Không có bất kỳ bí quyết huyền bí nào cả.


Vương Siêu sợ Đường Tử Trần đột nhiên lại thần, sau khi bão đan liền toạ hoá đi, vĩnh viễn rời xa mình.


Hắn lo lắng không phải là không có lý. BỐn năm trước, khi quyền pháp của hắn mới sơ thành thì Đường Tử Trần khi ở cùng hắn trên chiếc thuyền nhỏ, đang nói chuyện đột nhiên đứng lên đạp thuỷ đi trên nước. Khi đó nàng có vẻ siêu trần thoát tục, như thần nữa trong mộng.


Bây giờ nếu như Đường Tử Trần đi đến nơi nào chăng nữa Vương Siêu đều có thể tìm thấy nàng nhưng một khi nàng bão đan toạ hoá…. Điều đó, Vương Siêu không thể tưởng tượng được khi bản thân hắn mất đi nàng thì cả thế giới xung quanh sẽ bién thành cái gì đây.


Nhưng mà vô luận quyền pháp của Vương Siêu cao thâm như thế nào đi nữa, hắn cũng có cảm giác mình không thể nắm giữ được tâm tư người tỷ tỷ này.


Đường Tử Trần vĩnh viễn phiêu dật, không một ai có thể nắm giữ được cả.



"Linh Nhi. Chúng ta đi gặp ba của ngươi đi…….." Vương Siêu hít thở vài hơi thật sâu, vứt bỏ những ý nghĩ phiền não trong đầu đi. Khi nhìn thấy Hoắc Linh Nhi lẳng lặng đứng dưới vườn cây ngoài toà lầu nhỏ liền lên tiếng.


"Vâng!" Hoắc Linh Nhi khôi phục tinh thần lại chạy đến cạnh Vương Siêu như một con nai nhỏ: "Sư phụ. Chúng ta cú như vậy mà đi sao?"


"Vậy không ổn lắm. Trước tiên chúng ta chuẩn bị một chút đi!" Vương Siêu suy nghĩ một chút liền thấy cứ như vậy mà đi gặp mặt người cầm quyền của Hoắc gia có chút không ổn. Ít nhất cũng phải sắp xếp một chút. Đối phương là ba của Hoắc Linh Nhi cũng là một gia chủ của một gia tộc số một số hai ở Hongkong. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com


"Tạ Lỵ. Mấy người các ngươi mang xe đưa hai ba mươi chiến sĩ xuất sắc trong nhóm Long Xà đến cho ta!"


Bây giờ Vương Siêu vô luận là danh nghĩa hay là thực quyền, đều là một người cầm quyền lớn nhất của Nam Dương Đường Môn. Một nhân vật có quyền lực chỉ cần giậm chân cũng có thể khiến cho biển Nam Dưong phải nổi sóng lớn. Tuyệt đối không phải là người có hư chức mà không có thực quyền. "Tướng quân không có binh thì nói chuyện ai nghe? "


Vì vậy nên Vương Siêu mới hạ lệnh cho Tạ Lỵ, Dịch Chân, Lý Lãnh Đan, Hướng Ngưng, Hoàng Ngữ Thanh để cho năm phụ nữ mạnh mẽ này dùgn chiếc xe tư mà bản thân mình vừa mua lái ra ngoài. Có Rolls-Royce xinh đẹp, có Boogardie uy long, có Lincoln phòng ngự đạn xa hoa, những chiếc xe mắc tiền. Những chiếc xe này chỉ có những người lãnh đạo trong nước mới có tư cách ngồi lên.


Cùng lúc đó bên ngoài Vương Siêu có hơn ba mươi chiến sĩ "Long Xà". Tất cả đều bận một bộ trang phục do Pháp thủ công đặc chế. Trong nhóm chiến sĩ này có hơn mười người là phụ nữ, vô luận là dung mạo, thể chất hay thể năng đều là những nhân tài hiếm hoi trong ngàn người mới có thể chọn ra.


Hơn nữa thân thủ của bọn họ chính là tinh anh trong Đường Môn. Từ trong máu và mưa bom bão đạn đi ra, sau này lại được Vương Siêu bỏ ra hơn nữa năm tỉ mỉ điều dưỡng đưa thể năng tăng lên đến cực hạn. Khí chất của mỗi người đều có một loại mị lực đặc thù.


Vương Siêu dẫn đoàn người ngồi trên chiếc xe xoa hoa nhất của đòan, hưóng thẳng đến chỗ ba của Hoắc Linh Nhi ở. Xem bộ dáng giống như một người lãnh đạo đang xuất tuần.


Đội xe dùng tốc độ cao đi trên đường khoảng nửa giờ mới đến một nhà xưởng buôn bán to lớn và hiện đại. Đây chính là một trong những nhà xưởng của Hoắc gia tại Nam Dương.



Tường rào cao lớn, cổng điện tử hiện đại hoá cũng cho thấy đây là một nhà xưởng thiết kế theo phong cách Âu Mĩ.


Cách cửa như cơ quan của chính phủ trong nước, có bình lính bận quân trang đang canh gác.


Nhìn thấy một đội xe xa hoa đang đi đến thì cho dù là những bảo vệ này có chút nhãn lực cũng phải trợn mắt há mồm. Qua một hồi lâu sau mới nhớ rằng hôm nay có khách đến liền vội vàng mở cổng cho đội xe đi vào.


Cùng lúc đo, ngay khi đội xe của Vương Siêu tiến vào nhà xưởng thì ở trong toà nhà cao tầng tại trung tâm nhà xưởng có một người trung niên đang đứng thẳng, ngón tay kẹp một điếễuì gà Cuba, xung quanh hắn có mấy người trẻ tuổi đang nhìn lên màn hình lớn quan sát độ xe vừa tiến vào.


Trung niên nhân này chính là ba của Hoắc Linh Nhi. Mà mấy người trẻ tuổi bên cạnh hắn, một là anh ruột, hai người còn lại là anh họ của Hoắc Linh Nhi. Cũng chính là tinh anh của Hoắc gia.


Bát quá ba người trẻ tuổi này đang bồi tiếp mà thôi. Cùng đứng một chỗ với ba của Hoắc Linh Nhi là một người trẻ tuổi mũi cao tóc vàng, đôi mắt màu lam như bầu trời.


"Gracie. Ngươi thấy thế nào?" Ba của Hoắc Linh Nhi nhìn đội xe của Vương Siêu rồi thuận miệng hỏi người trẻ tuổi da trắng bên cạnh.


"Ngài mời vị bằng hữu này ư? Nói vậy thì đây chính là một tổ chức khổng lồ" Người tre tuổi gọi là Gracie chớp chớp đôi mắt lam hai cái rồi dùng tiếng Trung Quốc có chút cứng ngắc nói: "Hoắc tiên sinh. Lần này ta đến là muốn gặp mặt Linh Nhi tiểu thư rồi thuận tiện bàn một chút sinh ý với gia tộc các người nhưng ngài muốn ta gặp vị bằng hữu này là có ý gì?"


"Người trẻ tuổi không nên nóng lòng. Chờ nhìn thấy vị bằng hữu này rồi ngươi sẽ rõ ràng thôi!" Ba của Hoắc Linh Nhi xoay người ngồi lên ghế sofa phân phó ba người đang đứng đằng sau: "Â Nhân….Ba người các ngươi đi đón tiếp Linh Nhi và sư phụ của nó đi".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận