Long Xà Diễn Nghĩa


Nghe Đường Tử Trần muốn mình thay nàng đi nghênh đón Triệu Quang Vinh phô trương kia, thì trong lòng Vương Siêu đã ngầm hiểu ý nàng.


Với nhãn lực của hắn đương nhiên hắn nhìn ra lần này muốn tiếp nhận Đường Môn Nam Dương tuyệt đối chẳng phải là chuyện dễ dàng gì. Triệu Quang Vinh không cần nhìn cũng biết là một nhân vật khó đụng vào. Càng huống chi bên cạnh hắn còn có một Giang Hải không biết tại sao lại đến đây.


Vương Siêu biết Giang Hải mặc dù là bại tướng của mình luận võ, ngay cả kiếm còn chưa kịp rút ra đã bị đánh bại, thanh kiếm truyền thừa của Cửu Cung Kiếm Phái Quy Xà Kiếm cũng bị đoạt đi. Đó là một sự sỉ nhục ghê tởm. Vì vậy hắn ra nước ngoài khổ luyện võ công hai năm là để báo thù. Hơn nữa hắn còn gia nhập vào tổ chức quân đội của Ngô Văn Huy, trở thành một quân cờ quan trọng của đối phương.


Mà bản thân mình sau khi rời khỏi tổ chức lại nhiều lần cự tuyệt lời mời của Ngô Văn Huy. Tại Singapore trong lúc giận giữ giết chết vài tên dưới trướng hắn. Sợ rằng bây giờ bản thân bị liệt vào danh sách nhất định phải giết rồi.


Tổ chức quân đội của Ngô Văn Huy mình biết rõ nhất. Bản thân mình và Đường Tử Trần nháo một trận lớn ở Indonesia, vô luận là ngụy trang kỹ như thế nào đi nữa cũng không thể gạt được người có tâm.


Cho nên lần này Giang Hải đột nhiên xuất hiện làm cho trong lòng Vương Siêu trầm xuống, âm thần đề cao cảnh giác cao thêm vài phần.


Ánh mắt hắn nhanh chóng chuyển sang bên cạnh Giang Hải, cũng chính là nhóm người đi cùng với Triệu Quang Vinh đến đây. Hắn phát hiện những người này đều cường tráng dũng mãnh, chính là những chiến sĩ có tố chất thượng thừa, nhưng khí chất lại lộ chút dã tính. Cho nên cũng không phải là quân đội chính quy.


"Những người này là người Hoa võ trang ở Nam Dương. Lần này Giang Hải đến không mang theo chiến sĩ quốc nội? Hắn đi đến một mình sao?"


Vương Siêu ở trong quân đội giải phóng lăn lộn một thời gian cũng hiểu rõ khí chất chiến sĩ được bồi dưỡng ra. Mặc kệ là người đó có tính cách như thế nào, đều có loại khí chất ẩn tàng vào trong, cho dù là loại phong lưu thích thể hiện như chiến sĩ phong lưu như Lưu Thanh, thì sâu trong tính cách, vẫn toát ra phong cách của bộ đội.


Không có trải qua huấn luyện của bộ đội trong nước, thì cho dù tinh nhuệ đi chăng nữa, cũng không hề có khí chất này.



Mặc dù khí chất này người bình thường không thể phân biệt được, nhưng đám Vương Siêu là những nhân vật ra sao? Tinh khí thần đều luyện đến đỉnh, thần diệu câu toàn, có thể cảm ứng bất kỳ điều gì dù rất nhỏ. Chỉ cần muốn xem thì liếc mắt một cái có thể nhận ra người đó hào sảng hay gian trá.


Lần này Vương Siêu kiêng kỵ nhất là Giang Hải xuất hiện. Không biết lần này nghe lời của Ngô Văn Huy dùng quỷ kế nào đây.


Mặc dù hắn đối với vị trí này của Đường Môn không chút hứng thú nào, nhưng đây là tâm huyết của Đường Tử Trần thì vô luận thế nào cũng phải trợ giúp cho nàng. Vương Siêu chưa từng thay đổi tâm ý trợ giúp đối với Đường Tử Trần.


Mặc dù thoát ly khỏi tổ chức, nhưng Vương Siêu đối với thực lực và thủ đoạn của tổ chức chưa từng hoài nghi bao giờ. Lần trước Ngô Văn Huy tự mình khuyên bảo là hắn muốn dùng lực lượng cường đại để cho Vương Siêu hồi tâm chuyển ý, đây cũng là tổ chức cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng không ngờ Vương Siêu lại trở mặt không đồng ý. Bây giờ Ngô Văn Huy đối với hắn rất thất vọng, khẳng định sẽ dùng thủ đoạn nghiêm khắc nhất, cường đại nhất đối phó bản thân mình.


"Mặc kệ như thế nào, hành động theo hoàn cảnh đi" Vương Siêu nhắm mắt một chút liền mở ra. Trong đầu hắn xoay tròn rất nhiều ý nghĩ đồng thời mang theo năm cô gái Tạ Lỵ đi ra tấm thảm đón đoàn người Triệu Quang Vinh.


Triệu Quang Vinh sớm đã nhìn thấy Đường Tử Trần. Lần này hắn phô trương lớn như vậy chỉ có một ý tứ đơn giản là làm cho Đường Tử Trần thấy được thế lực của bản thân hắn ở Nam Dương này lớn như thế nào, và cấp cho các nguyên lão Đường Môn một cái uy hiếp vô hình.


Những nguyên lão này đều là phú hào người hoa nỗi danh tại Nam Dương. Mặc dù trong Đường Môn chỉ có quyền nói nhưng không có quyền quyết định. Nhưng liên hợp lại không phải là một thế lực nhỏ. Nếu như có thể chấn nhiếp được bọn họ, thì khi Đường Tử Trần tuyên bố người cầm quyền mới thì các nguyên lão này chỉ biết nhìn mà không dám phụ họa Đường Tử Trần.


Bất quá khi hắn nhìn thấy Vương Siêu dẫn đầu đoàn người đi đến mà Đường Tử Trần vẫn ở trong đại lễ đường không nhúc nhích thì trong lòng hiện ra một tia không hài lòng. Đôi mắt chợt lóe lên một tia ác liệt.


"Đường Tử Trần ngươi mặc dù là môn chủ nhưng ta tốt xấu gì cũng là người cầm quyền tại Nam Dương này. Cho dù không nói đến chuyện này nhưng chúng ta cũng từng sóng vai giết địch, đồng hoạn nạn. Dù gì ta cũng là đại ca của ngươi mà lần này ngươi lại làm trò trước mặt nhiều người như vậy. Mặc dù không muốn thì ngươi cũng phải ráng tạo bộ dáng vui vẻ ra đón chứ. Phái một tiểu tử không biết từ đâu xuất hiện ra. Đây không phải là ở trước mặt mọi người tát ta một cái sao?"


Triệu Quang Vinh không hài lòng quả thực là hợp tình hợp lý.



Bất quá hắn cũng là một người thâm trầm, chẳng những võ công cao cường mà còn có uy nghiêm của một người chủ. Bằng không sao hắn có được cơ nghiệp mấy trăm triệu kia chứ. Như vậy nên hắn không có chút phát tác tại chỗ chút nào.


"Triệu sư phụ. Chúng ta ở đây chờ người đã lâu rồi. Mời người theo ta vào trong nào…" Vương Siêu đứng trước Triệu Quang Vinh mỉm cười khoát tay làm tư thế mời.


Triệu Quang Vinh không trả lời mà chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng cẩn thận đánh giá Vương Siêu một lần.


Ánh mắt nhìn Vương Siêu lần này lợi hại vô cùng. Toát ra khí tức so với đao kiếm còn sắc bén hơn trăm lần. Cỗ khí tức này như có thể bắn ra bất cứ lúc nào, chém ngươi thành từng mảnh nhỏ.


Nhưng mà Vương Siêu đối mặt với hơi thở ác liệt này lại bình tĩnh như không hề phát hiện ra. Ánh mắt bình thản như gió xuân tháng ba và trong như nước suối nhìn Triệu Quang Vinh gật đầu khoát tay lần nữa: "Mời".


"Ừm. Xem ra tên trẻ tuổi này cũng có chút tài năng!" Trong lòng Triệu Quang Vinh vừa động liền có suy nghĩ vậy. Một cái liếc mắt này của hắn đã đem khí huyết toàn thân ngưng tụ lại trên đôi mắt khiến cho ánh mắt lợi hại làm cho kẻ khác phải kinh sợ.


Đây là công phu luyện ánh mắt trong bí thủ của Thái Cổ Trường Quyền. Ánh mắt giống như Thái Tổ Hoàng Đế ngồi trên điện cao cao tại thượng quan sát toàn dân thiên hạ.


Triệu Quang Vinh và Đường Tử Trần là những người được liệt vào nhóm nhân vật kiệt xuất của Hồng Môn xưa kia và cũng là cao thủ mà các quyền sư khác không thể so sánh được. Võ công của hắn đã luyện đến cảnh giới kim đan nội liễm. Hai mắt luyện đến trình độ Mục Kích cũng không ngạc nhiên gì.


Người bình thường bị ánh mắt này của hắn nhìn khiến cho tinh thần đổ vỡ, ruột gan vỡ nát thân vong. Mà coi như là người có tâm trí cứng cỏi cùng đối mắt với hắn một cái cũng khó tránh khỏi tinh thần lay động, cảm giác không thích ứng, chân tay luống cuống có ý nghĩ muốn tránh khỏi ánh mắt ấy. Mà một khi tâm thần thất thủ như vậy đến lúc luận võ thì chỉ cần một chiêu liền đánh bại đối thủ.


Mục kích trong quyền thuật chính là dùng ánh mắt chấn nhiếp kẻ địch, quyền sư cao minh có khí chất ác liệt. Chỉ cần một ánh mắt là có thể khiến cho ruột gan của địch thủ vỡ nát.



Nhưng mà Vương Siêu lại không hề bị ánh mắt hắn chấn nhiếp chút nào. Tâm thần dao động cũng không hề có. Hiển nhiên là đảm khí cao cực kỳ. Bởi vậy có thể thấy được công phu hắn không hề kém cỏi gì.


Bất quá Triệu Quang Vinh cũng không vì vậy mà đặt Vương Siêu trong lòng. Nếu là thủ hạ Đường Tử Trần bị ánh mắt hắn chấn nhiếp thì mới là chuyện lạ. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn


Mặt dù nhiêu đó không thể dò xét được sự sâu cạn của Vương Siêu, nhưng Triệu Quang Vinh cũng không muốn dây dưa nữa. Lấy thân phận và võ công của hắn thì một tiểu bối này vẫn còn chưa lọt vào tầm mắt.


Bất quá hắn giữ thân phận nhưng không có nghĩa là người khác cũng giữ thân phận. Lâm Thế Phong đứng cùng một chỗ đột nhiên cười lạnh lùng: "Chậm đã..."


Sắc mặt Lâm Thế Phong rất khó coi, ánh mắt nhìn chằm chằm Vương Siêu, khoát tay chặn lại: "Tiểu tử, Đường môn chúng ta là nơi tôn sư trọng đạo, là nơi có lễ nghi quy củ chứ không phải nơi đầu đường xó chợ. Ta không quản ngươi là thủ hạ của Đường Tử Trần hay là truyền nhân của nàng. Triệu đại ca là trưởng bối của ngươi, vô luận như thế nào đi nữa cũng phải gọi một tiếng thúc bá. Triệu sư phụ Triệu sư phụ. Không biết Tử Trần có dạy quy củ cho ngươi không? Cũng không biết ngươi là vị tiền bối nỗi tiếng nào lại có cùng bối phận với Hội trưởng Nam Dương Quốc Thuật Tổng Hội đây?"


"Chuyện gì xảy ra vậy?"


"Tính tình Lâm Thế Phong rất nóng, bất quá hắn nổi điên ở đây cũng không phải không có lý do gì. Người trẻ tuổi này quả thực có chút không tốt!"


Lâm Thế Phong nỗi giận tại đây khiến cho mọi người xung quanh bắt đầu nghị luận.


Đúng vậy, vô luận là giới võ thuật hay là những bang phái, tổ chức như Đường Môn. Hồng môn đều rất chú ý bối phận. Nhất là người hoa hải ngoại không có trải qua cuộc tẩy lễ cách mạng ở trong nước nên một vài truyền thống cũ luôn thâm căn cố đế. Lâm Thế Phong đột nhiên làm khó dễ cho Vương Siêu thì dưới ánh mắt của họ đây không thể xem là khiêu khích được.


"Ồ, chân của ngươi không ổn, cẩn thận không vấp ngã, để ta đỡ ngươi".


Trong lúc nói chuyện Vương Siêu vung bàn tay ra nhanh như tia chớp. Một chiêu Thái Cực Quyền Đảo Khiên Hầu nắm vào vị trí gân tay trái của Lâm Thế Phong.



Cũng không thấy hắn dùng kình mà thân thể Lâm Thế Phong đột nhiên ngã về phía trước một bước, chân phải đụng trúng vào cánh cửa trước lễ đường.


Lễ đường này được tu kiến dựa theo phong cách từ đường. Cánh của là một tấm ván bằng gỗ lim cao đến đầu gối.


Rắc! Dưới biến cố bất bình thường này Lâm Thế Phong kiệt lực giữ thăng bằng thân thể, nhưng không chế kình không tốt khiến cho tấm ván bể một mảnh lớn.


Nhất thời sắc mặt Lâm Thế Phong đỏ ửng. Hắn là một người có quyền pháp tinh thâm, nhưng chiêu thức của Vương Siêu vừa rồi lại không một dấu hiệu, hơn nữa chỉ thoáng một cái đã không thấy bóng dáng đối phương đâu thì gân tay trái của mình đã bị một đầu ngón tay đối phương chế trụ, ba đầu ngón tay khẽ ấn nhẹ vào đầu gân, làm hắn cảm giác được gân cốt toàn thân mình bị lôi kéo chạy về phía trước.


Không phải là công phu hắn tệ mà do Thái Cực Quyền của Vương Siêu đã đạt đến tình trạng rút dây động rừng. Chỉ cần ấn nhẹ bất kỳ khớp xương nào trên thân thể hắn là có thể khiến cho xương khớp toàn thân như một tòa tháp dễ dàng sụp đổ. Cho dù là hắn lợi hại hơn cũng không thể khống chế xương cốt toàn thân được, mặc cho đối phương xử lý.


"Ngươi..." Lâm Thế Phong bị thua thiệt vậy thì sao có thể dừng tay được. Chỉ trong chớp mắt đã đứng tấn vững, thắt lưng cong lại như cung, vai duỗi, thân thể hưỡng về phía sau một chút, tay nắm chặt đánh lên thắt lưng của Vương Siêu. Cùng lúc đó, chân hắn lay động đá về dưới thấp, như một lưỡi hái tử thần nhắm vào bắp chân Vương Siêu.


Một chiêu này đồng thời dùng tay chân tấn công. Trên công thận dưới cắt chân vừa cay vừa độc. Đúng là kỹ năng của Thiếu Lâm Đằng Na Bả. Diêu kinh, hoảng kình, thiểm kình, câu quải cát, kình kình liên tiếp không tan như trăm ngàn con rết liên tiếp tiến về phía trước.


"Kỹ năng thật tốt. Quả nhiên là người quen xưa của chị Trần. Không một ai không tài giỏi" Trong lòng Vương Siêu than thở một tiếng, tay trái dùng chiêu Lãm Tước Vĩ ấn nhẹ bên dưới thắt lưng một cái hóa kình đi. Đồng thời tay phải hướng xuống ôm lấy liêm đao cát thối kia. Chân trước di chuyển một chút liền tiến vào trong lòng Lâm Thế Phong, đánh nhẹ một cái vào hông hắn.


Lâm Thế Phong bị ôm một chân đã không thể đứng vững nữa, toàn thân rời rạc, cước bộ hư nhược. Một chiêu công kích nhẹ của Vương Siêu như dùng Loa Toàn trong Hình Ý quyền chuyển thành băng quyền đánh cho thân nhìn hắn quay như con quay. Mắt thấy sẽ ngã ở tại chỗ, tự bôi tro lên mặt mình.


Vũ Bộ của Vương Siêu đã luyện đếnh cảnh giới Bố Cương thì toàn thân đều là nắm tay, có thể mềm cũng có thể cứng. Đánh lên hông Lâm Thế Phong vừa rồi so với cao thủ Hình Ý Quyền toàn lực vận chuyển băng kình còn muốn mạnh hơn. Cho dù là một khối đá lớn bị hắn ép vào bên hông như vậy cũng phải xoay tròn chứ đừng nói là hóa tan được kình lực của hắn.


Ngay thời điểm mấu chốt này thì trên vai Lâm Thế Phong đột nhiên có một bàn tay nắm giữ. Hắn cảm giác được toàn thân ổn định như Thái Sơn. Một chiêu chuyển kình đẩy đi của Vương Siêu ở bên hông hắn bị hóa giải sạch sẽ.


Thì ra là Triệu Quang Vinh đặt tay lên bờ vai của hắn, giúp hắn ổn định thân thể. Tránh làm xấu trước đám đông.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận