Linh Sơn Quân


"Ngươi tên gì?"


Khi Thanh Thập Cửu ở Khổng Tước phủ, phụng dưỡng cho Kiếm các, sống cũng thoải mái, mỗi ngày việc cần làm là chà lau những thiết khí hiếm lạ trong Kiếm các.


Một ngày kia các công tử ở Khổng Tước phủ hứng lên ghé thăm, khi rời đi, có một người gọi y lại.


Thanh Thập Cửu biết người này, là Nhị công tử Khổng Tước phủ, Khổng Thân.


"Nô được gọi là Thanh Thập Cửu."


Nhận được câu trả lời, Khổng Thân rời đi.


Từ đó về sau, Thanh Thập Cửu thường xuyên gặp được Nhị công tử ở Kiếm các. Y ôm thiết khí chà lau, Khổng Thân ở ngay bên cạnh giảng cho y biết, cái này lấy được ở đâu, khi nào, như thế nào.


Kỳ thực Thanh Thập Cửu cũng không hứng thú lắm với chuyện này, nhưng Nhị công tử vui là tốt rồi, thân là hạ nhân, chung quy cũng không thể không cho chủ tử mặt mũi.


Khổng Thân thường xuyên tới, ánh mắt các gia nô trong Kiếm các nhìn Thanh Thập Cửu dần dần thay đổi.


Cho đến một ngày kia, Thanh Thập Cửu bị Thanh Tứ chặn lại trên đường tới Kiếm các.


Thanh Tứ là lão nhân trong Khổng Tước phủ, có lẽ do Thanh Thập Cửu có cùng tông cùng nguyên với ông, được ông khá quan tâm, coi ông là trưởng bối có thể dựa vào.


Thanh Tứ kéo Thanh Thập Cửu tới cuối hành lang, hạ giọng hỏi: "Ngươi cùng Nhị công tử rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thập Cửu, ta đã nói gì với con, con quên hết rồi sao?"


Thanh Thập Cửu ủy khuất: "Con nhớ, con hiểu rõ thân phận của mình."


Thanh Tứ thở dài: "Nhàn thoại đã truyền đến chỗ Đại công tử rồi. Con có biết nhàn thoại truyền như thế nào không?"


"Có lẽ biết."


Chung quy là nói y không biết liêm sỉ, tham vọng quá cao, ỷ vào việc mình có túi da tốt liền muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, xoay người làm chủ nhà.


Lời này y nghe đã quá nhiều rồi, nhóm gia nô ngày thường không có việc gì vui, liền thích bịa chuyện của người khác, lời này bay qua bay lại, cuối cùng cũng bay tới người Thanh Thập Cửu.


Thanh Tứ nói: "Ta quyết định, hôm nay con không cần tới Kiếm các, đi thiên viện quét sân đi, tránh nổi bật một chút."


Thanh Thập Cửu biết ông muốn tốt cho mình, tuy có chút phiền muộn, nhưng cũng đồng ý.


Thanh Tứ lại dặn dò: "Thập Cửu, Nhị công tử cùng tiểu thư nhà Hồng Phúc Giác Trĩ đã có hôn sự, con là đứa trẻ thông minh, tuyệt đối đừng làm chuyện ngu xuẩn."


Thanh Thập Cửu quét dọn mấy ngày ở thiên viện, được Cửu công tử Khổng Linh điểm danh điều tới Thư các.



Người tới đón y là Phong Nhất bên người Khổng Linh, Phong Nhất ôm quần áo của thị tòng, bảo y đi thay.


Mí mắt Thanh Thập Cửu nhảy dựng, không rõ tại sao mình vô danh tiểu tốt lại được các công tử coi trọng.


Y đổi xiêm y, cùng Phong Nhất đi hơn nửa Khổng Tước phủ, bước vào Thư các lần đầu.


Thư các một mình một sân, được xây dựng mười phần khí khái, ngói đen tường trắng, mái cong lên như chim bay, cao ba tầng.


Lúc Thanh Thập Cửu ngẩng đầu đánh giá, nhìn thấy một bóng người chợt lóe lên ở cửa sổ lầu ba.


Phong Nhất đưa y đi thẳng lên lầu ba, Khổng Linh cực kỳ không có hình tượng ngồi trên ghế có tay vịn, hai chân gác lên bàn, từ trên cao liếc xuống Thanh Thập Cửu đang quỳ trên mặt đất: "Ngươi chính là người trong lòng của Nhị ca ta?"


"Ngẩng đầu lên."


Thanh Thập Cửu nơm nớp lo sợ ngẩng đầu, nghĩ thầm mình đúng là nhảy vào sông cũng không rửa sạch được.


Khổng Linh nhếch môi, mi mục minh diễm: "Hừm, vẫn nhìn được."


Lại ngẩng đầu gọi: "Mọi người ra đây, trốn cái gì?"


Khổng Thân đi ra từ sau giá sách.


Ngoại trừ Đại công tử, những công tử tiểu thư còn lại ngày nào cũng phải đến Thư các đọc sách, Thanh Thập Cửu cũng không thể tránh khỏi việc ngày ngày chạm mặt Khổng Thân.


Làm Thanh Thập Cửu có thể thả lỏng chính là, Khổng Thân vẫn chưa có hành động nào quá đáng. Chỉ là hắn mỗi ngày đều đúng giờ xuất hiện trước mặt Thanh Thập Cửu đang lau giá sách, rút ra một quyển sách, bắt đầu tự biên tự diễn, nói sách này do ai viết, nội dung là gì, cùng với nhận xét của hắn về quyển sách này.


Thanh Thập Cửu vụng trộm nghĩ: May là mình đang làm việc, nếu cứ nghe không, chỉ sợ đã ngủ gật.


Một ngày nọ y đang quét lá rụng trong đình, cửa lầu một Thư các bị kéo ra, Khổng Thân vẫy tay với y.


Thanh Thập Cửu đến gần, nghe thấy y nói: "Thập Cửu, giúp ta chép lại mấy chữ."


Thanh Thập Cửu ngại ngùng: "Nô không biết chữ."


Khổng Thân có chút kinh ngạc, sau đó hắn thu lại vẻ mặt nói: "Không sao cả, chép chữ mà thôi, cứ nhìn vào làm theo đi!"


Không đợi Thanh Thập Cửu mở miệng, Khổng Thân liền nhét bút vào trong tay y, lại lấy mấy tờ giấy tuyên, cuối cùng đặt một quyển sách lên bàn.


Ngón tay Khổng Thân chỉ hai dòng trên sách: "Giúp ta chép lại chỗ này là được, biết cầm bút không?"



Thanh Thập Cửu lắc đầu, Khổng Thân cầm bút của mình làm mẫu cho y: "Ngươi nhìn ta, cứ như vậy mà làm."


Thanh Thập Cửu nửa hiểu nửa không học tư thế nắm cán bút của hắn, đã bị giục viết. Đành phải kiên trì hạ bút xuống.


"Ha ha! Đây là cái gì vậy!"


Đằng sau bỗng truyền đến tiếng cười duyên của nữ tử, Thanh Thập Cửu cả kinh, tờ giấy tuyên dưới ngòi bút đã bị lấy đi.


Y ngay cả cầm bút cũng không biết, đương nhiên không có nét mạnh mẽ khi hạ bút, chữ viết non nớt, bởi vì không khống chế lực bút tốt, chữ cũng phá lệ to, một chữ viết xong, lại có vài chỗ bị dây mực.


Tứ tiểu thư Khổng Tước phủ cười đến run rẩy cả người, trâm cài trên đầu phát ra âm thanh giòn giã: "Khổng Thân, huynh chọn thì cũng đừng chọn người như vậy chép sách giùm huynh, huynh đang cố ý làm xấu mặt tiên sinh sao?"


Câu nói của nàng giống như có hàm ý khác, ném giấy tuyên cho nữ hầu bên người, thân thiết ôm lấy Khổng Thân: "Ca ca, đồng ý chuyện của ta đi, ta sẽ chép giùm huynh nha."


Nàng không đợi Khổng Thân mở miệng, cũng không thèm quay đầu nhìn, xua tay với Thanh Thập Cửu: "Ngươi còn ở đây làm gì, quét sân của ngươi đi."


Thanh Thập Cửu hành lễ, quay đầu bỏ chạy.


Qua một ngày có một tờ giấy không hiểu tại sao lại bị dán lên cánh cửa Thư các, bị xem mấy lần, phía dưới góc phải tờ giấy còn có người tốt bụng ghi trâm hoa tiểu giai (Trâm hoa tiểu giai: Loại chữ mềm mại và xinh đẹp, được phụ nữ thời cổ ưu ái. Ý là Tứ tiểu thư châm chọc chữ viết của Thanh Thập Cửu).


Chữ của Thanh Thập Cửu.


Khổng Linh giật tờ giấy xuống, tùy tay ném trong đình viện: "Khổng Tứ lại bày trò gì vậy? Nữ hài tử có ý xấu sẽ xấu đi, nàng không soi gương nhìn lại cái mặt mình sao?"


Sau đó, vào một buổi tối khi Thanh Thập Cửu đang ngủ say, y bị mấy người tha xuống khỏi giường, bắt tới trước mặt Khổng Tước đại nhân.


Trên đại sảnh chỉ có hai người, Khổng Tước đại nhân cùng Đại công tử Khổng Cảnh.


Thanh Thập Cửu quỳ trên mặt đất, trong lòng một mảnh lạnh lẽo.


"Là ngươi câu dẫn Khổng Thân?" Khổng Tước đại nhân ngồi trên mở miệng, giọng nói thâm trầm, là đang làm bộ uy nghiêm.


Tiếng Thanh Thập Cửu nhỏ như muỗi kêu: "Ta không có."


Khổng Tước đại nhân đập chén trà: "Ngươi không có? Ngươi không câu dẫn hắn, hắn sẽ coi trọng ngươi sao?"


"Ngươi chỉ là một tên hạ nhân quét dọn ở Kiếm các, lá gan đúng là to đấy, Khổng Thân chỉ tới kiếm các một lần liền bị ngươi quấn lấy, ngươi mê hoặc hắn điều ngươi đi Thư các. Ai dạy ngươi mấy trò lươn lẹo này?"


Thanh Thập Cửu hít sâu một hơi, giọng nói có chút khàn: "Không ai dạy ta."



Thanh Thập Cửu không biết mình đã lặp lại bao nhiêu lần câu "Ta không có", sau đó Khổng Thân xông vào, không nói hai lời liền quỳ gối bên người y, cường ngạnh nắm lấy tay y, nói với Khổng Tước đại nhân, hắn muốn hủy mối hôn sự cùng Hồng Phúc Giác Trĩ phủ.


Khổng Tước đại nhân giận không kìm được, sai người lôi Thanh Thập Cửu ra ngoài đánh chết.


Khổng Thân vội vàng bảo vệ y, Khổng Tước đại nhân tức giận đến nỗi tự mình động thủ, đại sảnh náo loạn.


"Con đối với Thập Cửu là thật tâm! Trừ y ra, ai con cũng không cần! Con không muốn kết thân với Hồng Phúc Giác Trĩ, con còn chưa từng thấy qua người nhà của ông ta, sao biết được tướng mạo thế nào, tính tình hợp hay không! Ngài cứng rắn muốn kết uyên ương, hay muốn kết oan gia!"


"Ngài kết thân với Hồng Phúc Giác Trĩ phủ, vậy ngài cưới nàng đi! Đại ca cũng được! Huynh ấy cũng chưa kết hôn! Nhiều công tử như vậy, ai thích cưới thì cưới, dù sao con cũng không muốn cưới, con chỉ cần Thập Cửu!"


...


Thanh Thập Cửu được Khổng Thân che chở, vẫn bị đánh một phen, Khổng Thân so với y thảm hơn một chút, hắn nằm trên giường không dậy nổi.


Thanh Tứ nhìn y, rịt miệng vết thương cho y, giận dữ nói: "Con phải cảm ơn Nhị công tử đã bảo vệ mạng của con."


Thanh Thập Cửu rầu rĩ chôn đầu trong khuỷu tay, nghĩ rằng: Con thảm như vậy còn không phải do hắn ban tặng sao, tại sao lại muốn con cảm ơn hắn.


Khổng Thân dây dưa với y, tội lỗi ngược lại lại đổ hết lên đầu y. Trong lời đồn toàn là y câu dẫn Khổng Thân như thế nào, mê hoặc hai mắt Nhị công tử, không chỉ đón y đi Thư các ngày đêm gặp gỡ, còn công khai chống đối Khổng Tước đại nhân, muốn hủy mối hôn sự với Hồng Phúc Giác Trĩ phủ, không phải y thì không cưới.


Tội lỗi đều đổ lên đầu Thanh Thập Cửu, là y nịnh nọt chủ thượng, là y muốn Nhị công tử hủy hôn.


Thanh Tứ cho y loại thuốc tốt nhất, đi qua đi lại mấy lần trong phòng, mới nói: "Thập Cửu, con có biết Tiểu Xuân trang không?"


...


Thanh Thập Cửu tỉnh.


Trong mộng là chuyện khi trước, đột nhiên tỉnh lại, lại có chút hoảng hốt không biết đây là chỗ nào.


Thẳng đến khi có một cánh tay nâng y dậy, lưng dán lên lồng ngực ấm áp, mới có cảm giác chân thực.


Một bát thuốc có mùi đắng chát được đặt trước mặt, Thanh Thập Cửu ngẩng đầu, nhìn thấy cằm Linh Sơn quân.


"Không uống thuốc đâu."


Vài phần hoảng hốt vài phần yếu ớt trong giấc mộng còn sót lại, tất cả đều hóa thành ỷ lại đối với Linh Sơn quân, y không tự giác làm nũng.


Linh Sơn quân nhẹ giọng dỗ dành: "Ngoan nào, ta rất lo cho ngươi."


Vì thế Thanh Thập Cửu bịt mũi, thành thật uống một ngụm, vừa buông bát, miệng đã được nhét một miếng bánh ngọt.


Thanh Thập Cửu xoay người ôm lấy eo Linh Sơn quân, chôn đầu vào trong ngực hắn, lẩm bẩm càu nhàu: "Suýt chút nữa thì ta đã cho rằng mình chết rồi."


Linh Sơn quân vỗ về lưng y: "Sẽ không đâu."



Thanh Thập Cửu không nói, cơn đau vừa rồi tới không hề báo trước, cổ quái khiến lòng người bất an, y không khỏi ôm chặt Linh Sơn quân thêm chút nữa.


Giống như làm như vậy, mọi lo lắng sẽ không xảy ra.


Từ đó, mỗi ngày Thanh Thập Cửu lại có thêm một bát thuốc để uống.


Thanh Thập Cửu uống được hai ngày đã không chịu nổi, lén lút đổ đi, bị Linh Sơn quân tóm cổ rót một bát còn lớn hơn.


"Phu nhân đừng khi dễ ta không nhìn thấy."


Thanh Thập Cửu khổ không thể tả: "..."


Nào dám.


Ngài nơi nào không nhìn thấy chứ, ngài chính là có hỏa nhãn kim tinh lấy ra từ trong lò của Thái Thượng Lão quân.


...


Thanh Thập Cửu đầu choáng não đau trợn mắt, ngoài cửa sổ trời vừa sẩm tối.


Lại như vậy.


Y tay chùn chân nhuyễn bò xuống giường, kéo lê dép, phủ thêm áo khoác đi ra ngoài.


Linh Sơn quân gần đây đổi bàn ăn cùng ghế dựa thành sạp cùng gối mềm đệm mềm đã được nhuộm hương tùng. Thanh Thập Cửu vừa đứng dậy khỏi giường, lại ngồi phịch lên sập, ôm gối mềm nhìn đồ ăn còn tỏa hơi nóng trên bàn đến ngẩn người.


Hai nhóc bùn cũng không nghịch ngợm, trèo lên trên sạp, đấm chân xoa eo cho y.


"Đứa bé ngoan, rất tri kỉ."


Thanh Thập Cửu cảm động, gần đây y thực sự rất quái dị, thích ngủ cũng không nói, không hiểu sao lại eo mỏi lưng đau, ban đêm thậm chí còn bị chuột rút đau đến tỉnh.


Dưới sự hầu hạ của nhóc bùn, y dần buồn ngủ, đột nhiên mở to mắt.


... Y có một ý tưởng kỳ quái.


Linh Sơn quân cầm bát không đi tới, bị y kéo góc áo.


"Làm sao vậy?"


Sắc mặt Thanh Thập Cửu cổ quái, nửa ngày không nói được.


"Không tiện nói sao?" Linh Sơn quân hạ giọng, giống như đang thì thầm bí mật nhỏ gì đó, "Vậy ngươi nói thầm với ta."


Thanh Thập Cửu một mặt bi thương: "Ngươi cũng biết gần đây ta luôn ngủ say khó dậy, còn bị eo mỏi lưng đau chân rút gân, ta... Có phải ta sắp biến thành ông già rồi không?"


Linh Sơn quân: "..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận